Polaroid
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329333

Bình chọn: 7.5.00/10/933 lượt.

hư vậy.

"Mau nói". Thấy Ly Tâm ngoan ngoãn nghe lời, Tề Mặc hơi buông lòng bàn tay giữ Ly Tâm.

"Người phụ nữ đó không đáng chết. Cô ta có gây hại gì đến anh đâu. Anh có thể nhẫn tâm nhìn cô ấy bị giết, còn tôi thì không thể". Ly Tâm cắn môi nói nhỏ.

Tề Mặc nghe xong hơi cau mày, buông hai tay Ly Tâm, đỡ cô quay người lại. Nhìn vẻ mặt trắng bệch đau đớn của cô, hắn lên tiếng hỏi: "Cô dám làm trái mệnh lệnh của tôi chỉ vì một người phụ nữ?"

Ly Tâm ngồi lên đùi Tề Mặc, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn: "Đó là sinh mạng anh hiểu không. Mạng của anh đáng giá, của người khác cũng đáng giá. Nếu tội không đáng chết, tôi không gặp thì thôi, một khi gặp sẽ không khoanh tay đứng nhìn".

Ly Tâm bị bỏ rơi từ nhỏ nên cô biết mạng sống rất đáng quý, cần phải biết trân trọng sinh mạng của mình và của người khác. Hành nghề ăn trộm bao nhiêu năm nay nhưng Ly Tâm chưa từng giết người. Đua xe nhiều năm, cô cũng chưa từng khiến ai thiệt mạng. Tuy nhiên đối với những kẻ đáng chết, Ly Tâm tàn nhẫn hơn ai hết. Đừng nói là đồng tình, đến nhìn cô cũng chẳng thèm nhìn nửa mắt.

Tề Mặc thấy Ly Tâm mở to mắt nhìn hắn, khóe mắt còn đọng giọt lệ, từ người cô toát ra vẻ vừa mềm yếu vừa kiên cường. Tề Mặc bất giác nhíu mày, hắn không có một chút thương xót với người đàn bà động vào hắn, phạm vào kỵ húy của hắn thì đáng chết. Sinh mạng tồn tại chỉ là vì tử vong, mạng hắn đáng giá vì bản thân hắn nỗ lực. Mạng sống người khác hắn coi bằng con kiến thì sao nào?

Tề Mặc cất giọng đanh thép: "Dù có sai nhưng nếu có bản lĩnh thì sai cũng thành đúng, cô không phải chết. Cô không sai nhưng cô không có năng lực thì cũng thành sai, cô cũng đáng chết. Thế giới này chỉ công nhận kẻ mạnh, không nhận kẻ yếu".

Thế giới của Tề mặc không có "nên hay không nên" mà chỉ có "mạnh hay không mạnh". Từ nhỏ, hắn đã học được đạo lý, muốn tồn tại chỉ có thể dựa vào bản thân, không thể dựa vào người khác cũng không nên dựa vào người khác. Chưa đến mười tuổi đầu hắn đã bắt đầu giãy giụa giữa ranh giới sống chết. Ở tuổi đó hắn đâu có đáng chết, chỉ là thế giới vô cùng tàn khốc. Nó không vì anh không đáng chết mà tha cho anh. Nếu anh không muốn chết, anh chỉ còn cách tự mình tranh thủ.

Ly Tâm nheo mắt nhìn Tề Mặc. Trong đáy mắt hắn chỉ có tia lạnh lẽo và sát khí, không có hối hận, thương tiếc hay chút tình người.

Ly Tâm đột nhiên hiểu ra, "cá lớn nuốt cá bé" chính là quy luật của hắc đạo, là tôn chỉ vô hình, là quy tắc bất biến từ xưa đến nay. Giới hắc đạo phức tạp, nguy hiểm nhưng cũng gần thế giới tự nhiên nhất. Ở đó không tồn tại sự thương hại hay đồng tình.

Hoàn cảnh sống khác sẽ hình thành nhân sinh quan khác biệt. Ly Tâm biết Tề Mặc không sai. Tuy nhiên, quan điểm của Tề Mặc không phải có nghĩa là quan điểm của cô. Ly Tâm biết cô không thể giải thích rõ với Tề Mặc: "Anh có cách nghĩ của anh, tôi có suy nghĩ của tôi. Tóm lại là trong quan niệm của tôi, không làm sai thì không đáng chết".

Tề Mặc nhíu mày, nhìn người phụ nữ trong lòng mặt vẫn tái mét vì đau đớn. Hắn ôm chặt thắt lưng cô, giọng nói có vẻ dịu đi một chút: "Chỉ có lần này thôi".

Ly Tâm vốn định tranh cãi với Tề Mặc đến cùng dù hôm nay có phải chết. Thấy Tề Mặc bỏ qua cho mình, cô nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt ngờ vực. Hoàng Ưng và Lập Hộ ngồi đằng trước kinh ngạc liếc nhau. Phụ nữ chạm vào người là đại kỵ húy của Tề Mặc. Vậy mà Tề Mặc dễ dàng tha cho Ly Tâm, chứng tỏ cô là một nhân vật đặc biệt.

Tề Mặc đặt Ly Tâm ngồi bên cạnh hắn. Ly Tâm toàn thân đau nhức, gương mặt trắng bệch, cô tựa đầu vào vai Tề Mặc thở hổn hển.

Tề Mặc lên tiếng: "Tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha. Chỉ vì một người đàn bà, cô suýt nữa làm hỏng kế hoạch của tôi. Tôi tuyệt đối không cho phép người của tôi phạm phải sai lầm như vậy". Mặc dù giọng nói hắn vô cùng nghiêm khắc nhưng tay hắn nhẹ nhàng xoa bóp quanh vết thương trên ngực Ly Tâm.

Nghe Tề Mặc nói vậy, Ly Tâm biết việc làm của cô ảnh hưởng đến kế hoạch của Tề Mặc, suýt nữa kéo hắn xuống bùn. Cô không nghĩ xa xôi như vậy, chỉ hành động theo quán tính. Ly tâm cũng không ngờ chỉ vì đợi cô, Tề Mặc ra tay chậm hai mươi giây, cả đám mới lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm, khiến Tề Mặc bị mất nhiều thuộc hạ trong cuộc đọ sức này. Nếu Tề Mặc không nói, Ly Tâm thật sự không hiểu rốt cuộc cô sai ở điểm nào.

Hóa ra đây mới là sai lầm mà Tề Mặc bắt Ly Tâm nhìn nhận. Việc làm của cô gây hại cho hắn, đây mới là then chốt. Sớm biết như vậy Ly Tâm đã không khai tuốt tuồn tuột. Cô bất giác nhíu mày, chỉ trách bản thân không hiểu những chuyện giang hồ nên không nắm được tâm tư của Tề Mặc. Xem ra sau này cô cần chú ý hơn mới được.

Ly Tâm tựa người vào ngực Tề Mặc, bàn tay vẫn còn run run lấy ra chiến lợi phẩm, đưa đến trước mặt hắn: "Tôi tìm thấy cái này nên mới chậm chứ không hoàn toàn vì người phụ nữ đó".

Tề Mặc nhìn thấy hơi cau mày. Hắn lập tức rời bàn tay khỏi eo Ly Tâm cầm lên xem. Ánh mắt hắn càng trở nên lạnh lùng, hắn quay sang hỏi Ly Tâm: "Cô tìm thấy ở đâu?"

Đám Hồng Ưng, Hoàng Ưng kinh ngạc khi nhìn vào thứ trong tay Tề Mặc. Cái vòng tròn họ chưa thấy bao giờ nhưng