: “Em đã nghĩ ra tên cho con rồi!”
Trương Hoa liền hỏi: “Đặt tên là gì?”
Trần Dĩnh nói: “Trương Tỉnh, cái tên ở nhà là Tỉnh Tỉnh, cho dù con trai hay con gái đều có thể dùng được.”
“Sao em lại lấy cái tên này, cảm giác cứ kì kì sao ấy!”
“Em thấy cũng được mà!”
“Sau này chuyện hộ khẩu của con thì giải quyết thế nào?”
“Bố em nói nhờ người quen là giải quyết được thôi, ông đã liên hệ với người ta rồi!”
Trương Hoa nói thế thì tốt quá rồi lại trầm ngâm hồi lâu: “Nếu không có chuyện gì thì anh cúp máy đây!”
Trần Dĩnh khẽ nói: “Anh cúp đi!”
Nói xong, cả hai đều im lặng chờ người kia cúp máy trước.
Một lát sau, Trương Hoa nói: “Anh cúp máy đây!”
Trần Dĩnh ậm ừ xong Trương Hoa mới cúp máy>
Trần Dĩnh cúp điện thoại rồi thấy vừa buồn vừa vui. Buồn vì Trương Hoa đã
quay lại tập đoàn Triết Đông làm việc, việc này đồng nghĩa với việc ngày ngày anh sẽ phải tiếp xúc với Cổ Vân Vân. Vui vì cuối cùng Trương Hoa
cũng chịu liên lạc với cô, hơn nữa nghe anh nói có vẻ anh rất quan tâm
đến con. Đối với Trần Dĩnh mà nói, đó mới là điểm mấu chốt, nếu ngay cả
đứa bé mà Trương Hoa cũng không quan tâm, vậy thì cô thật sự mất đi tất
cả rồi!
Trần Dĩnh vốn nghĩ Trương Hoa sau lần này sẽ thường
xuyên liên lạc với mình, sẽ thường xuyên hỏi thăm tình hình của con,
nhưng đáng tiếc là một thời gian dài sau đó, Trương Hoa không liên lạc
với cô.
Kể từ ngày Trương Hoa vào làm việc ở tập đoàn Triết
Đông, anh luôn ở trong trạng thái bận rộn và căng thẳng, ngay cả buổi
tối về nhà cũng phải bỏ bao tâm sức và thời gian vào làm việc. Hàn Thiên Phàm là giám đốc bộ phận đào tạo của tập đoàn, công việc hiện giờ của
Trương Hoa là làm quen với tất cả những gì mà một giáo viên đào tạo cần
phải làm và tìm hiểu về các tài liệu đào tạo của các ngành nghề của các
công ty con thuộc tập đoàn. Bên cạnh đó, Cổ Triết Đông còn yêu cầu
Trương Hoa phải học hỏi việc đào tạo khích lệ tâm lý nhân viên mà Trương Hoa hoàn toàn không thích.
4.
Ngày nào cũng có tập tài
liệu cần nghiên cứu, anh còn phải luyện cả ngôn từ, giọng điệu, cử chỉ
trong quá trình thuyết giảng. Hơn nữa, Hàn Thiên Phàm còn bắt anh viết
tổng kết đào tạo định kì, tập viết tài liệu đào tạo...
Hơn một
tháng trời, Trương Hoa ngày nào cũng làm việc trong môi trường như vậy,
ngoài ra, anh còn phải đi công tác với Hàn Thiên Phàm. Đầu tiên là quan
sát phương thức đào tạo của Hàn Thiên Phàm hoặc những người khác, dần
dần anh ta yêu cầu Trương Hoa tập làm người hướng dẫn. Chính bởi vì thế
mà Trương Hoa gần như chẳng có thời gian rảnh rỗi để liên hệ với Trần
Dĩnh, thỉnh thoảng mới nhớ đến nhưng anh cũng mệt đến mức không muốn gọi điện thoại nữa.
Quá nhiều người bởi không gian và thời gian,
cùng với môi trường xung quanh khiến cho mọi thứ trở nên mờ nhạt. Trương Hoa hiện nay có thể coi là thế. Nhưng Trần Dĩnh thì khác, cùng với ngày sinh đang cận kề, khao khát nhận được điện thoại của Trương Hoa càng
lúc càng mãnh liệt.
Mặc dù thời gian dự sinh sắp đến, nhưng
không khí trong nhà chẳng có chút hào hứng, vui vẻ đây mới chính là điểm khiến Trần Dĩnh buồn bã và hụt hẫng nhất. Mặc dù một số người thân
trong nhà bắt đầu biếu thứ này thứ kia, còn chúc cô sinh nở thuận lợi,
nhưng tất cả những thứ ấy đều không khiến Trần Dĩnh và bố mẹ cô cảm thấy vui lên, ngược lại còn khiến họ cảm thấy có một áp lực vô hình đang đè
nặng.
Bởi vì những người họ hàng thân thích đều hỏi lúc sinh bố
đứa bé có đến không? Có nhiều người còn nói, nhất định phải bảo bố nó
đến để nhìn tận mắt sinh đẻ khổ sở thế nào, như vậy mới càng biết thương vợ.
Những lời này đối với Trần Dĩnh mà nói chẳng khác gì một con dao nhọn chọc thẳng vào tim cô.
5.
Nhưng Trương Hoa hoàn toàn chìm đắm trong công việc, anh không ngờ công việc
đào tạo lại phức tạp như thế, hơn nữa lại vô cùng gian khổ. Trong mắt
anh hiện giờ chỉ có một mục tiêu duy nhất là làm tốt mọi việc trước mắt, hơn nữa còn phải làm tốt nhất có thể. Đúng như Cổ Triết Đông trước đây
từng nói, sinh tồn và lí tưởng mãi mãi mâu thuẫn với nhau, rất ít người
có thể kết hợp sinh tồn với lí tưởng một cách hoàn mỹ.
Hôm nay
Hàn Thiên Phàm gọi Trương Hoa vào văn phòng, hỏi anh: “Hơn một tháng nay cậu thấy thế nào? Có tự tin đào tạo một mình hay không?”
“Có được hay không tôi chưa bao giờ suy tính, tôi chỉ cố làm cho tốt mọi việc cấp trên giao phó thôi!”
Hàn Thiên Phàm gật đầu nói: “Tốt lắm, ít nhất dạo này cậu đã học được sự
phục tùng và chấp hành! Cậu dành hai ngày để hoàn chỉnh nội dung đào
tạo, bắt đầu từ công ty điện tử Triết Đông trước, như thế tương đối đơn
giản, dù sao mọi người cũng quen biết nhau cả rồi, dễ phối hợp, hành
trình là từ trung tâm ra ngoại ô, cứ hai khu vực ngoại ô tập hợp lại đào tạo chung, mỗi đợt đào tạo trong hai ngày!”
Trương Hoa gật đầu: “Vâng, thưa sếp!”
Hàn Thiên Phàm nói tiếp: “Cậu ngồi xuống đã, tôi sẽ nói rõ với cậu một số điều cần lưu ý trong quá trình đào tạo!”
Đợi Trương Hoa ngồi xuống rồi, Thiên Phàm liền nói: “Về việc kiểm soát
không khí lớp học và ngôn ngữ cơ thể thì không phải nói thêm nữa, điều
này bản th
