ân cậu phải tự mò mẫm và làm quen lấy, chủ yếu là muốn bàn với cậu về chuyện chỉnh lý nội dung đào tạo!”
“Vâng, về điểm này tôi cũng sợ mình không nắm chắc!”
“Lần trước tôi bảo cậu làm quen với các tài liệu đào tạo của các công ty con thuộc tập đoàn không phải là để cậu vận dụng nó trong quá trình đào
tạo, chỉ muốn cậu đúc kết những tinh hoa trong đó, nhất định phải nhớ kĩ điểm này, cậu là giáo viên đào tạo đại diện cho tổng công ty, khác với
các giáo viên đào tạo của các công ty con, trọng điểm của họ là đào tạo
về sản phẩm và kĩ năng nghiệp vụ, còn cậu là khích lệ tinh thần và ý chí của họ.”
Trương Hoa ngẫm nghĩ rồi nói: “Chủ yếu là chú trọng tâm lý nhân công phải không ạ?”
6.
Hàn Thiên Phàm nói: “Đúng thế, nhưng cũng không đúng hoàn toàn! Nói đúng là bởi vì nếu cậu quá chú trọng vào đào tạo sản phẩm và kĩ năng nghiệp vụ, không chỉ lặp lại nôi dung đào tạo của các giáo viên huấn luyện ở các
công ty con mà còn làm lộ nhược điểm của cậu ra. Không hoàn toàn đúng là bởi vì cách đào tạo không có phương diện nghiệp vụ sẽ không có hiệu quả nhiều, nhưng việc đào tạo nghiệp vụ của cậu nhất định phải chi tiết rõ
ràng. Muốn làm điều đó phải tiến hành chính lí cẩn thận tài liệu đào tạo của các công ty con, làm nổi bật những tình tiết trọng điểm!”
Hàn Thiên Phàm lại bổ sung thêm: “Nhất định phải học cách đứng trên độ cao chiến lược để đào tạo!”
Trương Hoa trầm ngâm hồi lâu: “Tối nay về tôi sẽ suy nghĩ sự khác biệt giữa hai vấn đề này!”
Hai vợ chồng Cổ Triết Đông cuối cùng không ép Cổ Vân Vân lấy Mạnh Phàm Khải nữa. Không phải vì khó khăn về tài chính của công ty đã được giải
quyết, cũng không phải vì bất mãn với Mạnh Phàm Khải, càng không phải là kết quả của cuộc nói chuyện giữa Trương Hoa và Cổ Triết Đông, chỉ là vì Cổ Triết Đông phát hiện ra rằng, quả thực bản thân mình đã đem cuộc hôn nhân của con gái mình gắn với lợi ích kinh tế.
Hồi đầu vì con
gái cứ một mực không chịu đi xem mắt, không chịu gặp gỡ đối phương, lại
lo giữa con gái và Trương Hoa xảy ra chuyện gì, vừa hay điều kiện Mạnh
Phàm Khải rất tốt, khiến cho vợ chồng Cổ Triết Đông rất hài lòng, đồng
thời công ty lại đang gặp khó khăn người đã bàn nhau dùng cách này để ép con gái lấy Mạnh Phàm Khải.
Cuối cùng Cổ Triết Đông mới phát
hiện, cho dù có ép con gái đồng ý, sau này cũng chưa chắc đã được hạnh
phúc. Về mặt tài chính không nhất định phải có sự giúp đỡ của tập đoàn
Hoa Thiên mới có thể vượt qua khó khăn, nhưng giả sử nếu không để tập
đoàn Hoa Thiên giúp đỡ, sẽ thất tín với con gái, chắc chắn cô sẽ không
đồng ý cuộc hôn nhân gán ghép này. Nếu thật sự nhận sự giúp đỡ của Hoa
Thiên thế thì có khác gì mang hôn nhân ra trao đổi. Hai vợ chồng Cổ
Triết Đông không khỏi lo lắng cho cuộc hôn nhân này, vì vậy cuối cùng
cũng đành thôi, vì vậy không nói chuyện này với con gái nữa. 1.
Cổ Vân Vân luôn nghĩ rằng chính Trương Hoa đã giúp cô giải quyết chuyện cưới xin
với Mạnh Phàm Khải, bởi vì cô đã biết chuyện Trương Hoa và bố cô, không
ép cô lấy Mạnh Phàm Khải, đổi lại Trương Hoa sẽ vào công ty làm.
Chính bởi hiểu lầm này mà Cổ Vân Vân cảm thấy Trương Hoa có thể sẽ thích
mình, vì vậy cô thường ngoan ngoãn đến công ty làm, đồng thời hi vọng
một ngày nào đó Trương Hoa sẽ đến thăm mình. Cổ Vân Vân rất muốn tìm anh nhưng lại sợ anh không vui, hơn nữa cũng biết dạo này Trương Hoa cực kì bận rộn, cực kì mệt mỏi.
Lúc Trương Hoa đến công ty điện tử
Triết Đông, Phùng Lâm Hàn vừa cười vừa trêu anh: “Lần này cậu đến đây là khác hoàn toàn nhé, là đại diện của tổng công ty đến tiến hành đào tạo
nâng cao cho nhân viên, tôi thay mặt công ty thể hiện lòng biết ơn đến
cậu!”
Trương Hoa vẫn như trước đây, ném cho Phùng Lâm Hàn một
điếu thuốc theo thói quen rồi nói: “Giám đốc Phùng đừng đùa nữa, tôi vẫn phải nhờ vào sự giúp đỡ nhiệt tình của anh đấy!”
“Chuyện này
không thành vấn đề, nhân viện bộ phận đào tạo cùng với các nhân viên
khác sẽ hoàn toàn tuân theo sự chỉ đạo của cậu, cần ai cứ trực tiếp
gọi!”
Hai người nói chuyện một lát, sau khi xác định thời gian
đào tạo, Phùng Lâm Hàn nói với Trương Hoa: “Tối nay đừng đi tôi gọi thêm vài anh em cùng đi ăn một bữa!”
Trương Hoa cười bảo: “Không cần phiền phức thế đâu, tối nay tôi có việc rồi!”
“Có việc cũng không được, cậu đại diện cho tổng công ty xuống đây, công ty con có chiêu đãi cũng là bình thường!”
Cổ Vân Vân ăn cơm trưa ở ngoài rồi về công ty, biết tin Trương Hoa đến
công ty. Nhưng thấy anh cứ ở lì trong văn phòng của Phùng Lâm Hàn không
chịu ra nên cũng không tiện vào. Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc
Trương Hoa ra, lại thấy anh kéo mấy người ở bộ phận đào tạo vào phòng
họp.
2.
Hết giờ làm việc rồi mà bọn họ vẫn ở trong phòng hợp chưa ra. Nếu là bình thường Cổ Vân Vân đã về từ lâu, nhưng hôm nay
cô vẫn ngồi lại văn phòng chờ đợi.
Lại thêm một lúc nữa, các
nhân viên khác của công ty gần như đều về hết rồi, Cổ Vân Vân liền ra
khỏi văn phòng, vừa hay nhìn thấy Phùng Lâm Hàn cũng từ trong văn phòng
đi ra, nhìn thấy Cổ Vân Vân liền hỏi: “Sao hôm nay Vân Vân còn chưa về
thế?”