Polly po-cket
Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329394

Bình chọn: 7.5.00/10/939 lượt.

rồi. Trương Hoa liền hỏi: “Nhã Vận đâu?”

- Nó đi dạo mệt nên vào phòng ngủ rồi! Nước nóng đã chuẩn bị xong, anh mau đi tắm rồi còn đi ngủ, muộn rồi!

Đợi Trương Hoa lên giường, Trần Dĩnh liền hỏi: “Anh đi uống rượu với ai thế?”

- Với mấy người bạn học! – Trương Hoa nằm xuống giường, đột nhiên nói: - Đừng có ôm anh, anh dễ bị kích thích lắm!

- Ai định ôm anh chứ! – Nói rồi, Trần Dĩnh liền quay lưng lại, lấy chăn

trùm kín mặt. Nhưng cái suy nghĩ kì quặc kia lại lần nữa hiện rõ trong

đầu Trương Hoa. Sau nhiều lần đấu tranh không thành, cuối cùng Trương

Hoa vẫn nằm sát lại gần Trần Dĩnh.

Hôm sau, Trần Dĩnh đi làm về không thấy Nhã Vận liền hỏi: “Sao không thấy Nhã Vận đâu thế?”

Trương Hoa bê thức ăn lên nói: “Con bé đi với Cổ Vân Vân, bạn anh, vẫn chưa

về. Bọn họ tối nay ăn ở ngoài, không cần đợi nó đâu!”

- Sao Cổ Vân Vân biết Nhã Vận đến chơi?

- Tối qua anh nói với cô ấy!

- Tối qua hai người đi uống với nhau à?

- Ừ, mau rửa tay ăn cơm đi, cơm canh nguội cả rồi!

Suốt cả buổi tối Trần Dĩnh gần như chẳng nói gì, chỉ chăm chú xem ti vi.

Trương Hoa ngồi bên cũng chẳng nói gì, thỉnh thoảng hút điếu thuốc.

Khoảng gần mười giờ thì Nhã Vận về.

Trương Hoa ra mở cửa, Nhã Vận nhảy phắt vào, ca cẩm: “Mệt chết đi được. Hôm nay đi bao nhiêu là nơi!”

- Em chỉ biết chơi thôi! – Trương Hoa cằn nhằn. Nói rồi định chuẩn bị

đóng cửa thì Nhã Vận nói: “Đừng đóng cửa, bên ngoài còn có người mà!”

Sau đó ngó ra cửa gọi: “Chị Vân Vân, mau vào đi!” Trương Hoa thấy Cổ Vân Vân cũng đi vào theo liền hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Cổ Vân Vân cười nói: “Tôi không thể đến chắc?”

Nhã Vận nói với Cổ Vân Vân: “Chị Vân đợi em một chút nhé! Em vào phòng lấy đồ đã!” nói rồi chạy thẳng một mạch vào phòng.

Trần Dĩnh đứng dậy nói: “Chị ngồi đi, em đi rót cho chị cốc nước!”

Cổ Vân Vân xua tay: “Không cần đâu, chị với Nhã Vận đi ngay đây!”

- Muộn thế này rồi hai người còn ? – Trương Hoa hỏi.

- Tôi bảo Nhã Vận đến nhà tôi ngủ. Ban ngày hai người còn phải đi làm, dù gì tôi cũng rảnh, vừa hay có thể đi chơi vài ngày với Nhã Vận!

- Con nhóc này lắm chuyện quá, không thể để nó đến làm phiền nhà cậu được!

Cổ Vân Vân nói: “Tôi thích ồn ào mà! Với lại không có Nhã Vận, chẳng phải hai người càng tiện hơn à?”

Cổ Vân Vân quay sang hỏi Trần Dĩnh: “Em quen với công ty mới chưa?” Trần Dĩnh đáp: “Cũng được ạ, được nghỉ hai ngày cuối tuần!”

Đúng lúc ấy Nhã Vận mang đồ đạc chạy ra ngoài, bảo: “Thế em đi với chị Vân

Vân đây, mấy hôm tới em sẽ không làm phiền anh chị đâu. Đợi cuối tuần

chị dâu được nghỉ hai ngày em sẽ qua tìm chị!”

Hai người họ đi rồi, Trần Dĩnh liền nói: “Tối nay em ngủ bên giường Nhã Vận!”

- Ok! – Trương Hoa đáp.

Hai người đều hiểu cái “tiện” mà ban nãy Cổ Vân Vân nói đến.Trần Dĩnh nói

tiếp: “Hay là mai em không qua đây nữa, dù sao mấy ngày tới Nhã Vận cũng không về. Đợi cuối tuần em lại sang!”

Trương Hoa nói: “Tạm thời cứ ở đây đi, ngộ nhỡ buổi tối con bé lại về!”

2.

Chiều hôm sau Trần Dĩnh nhắn tin cho Trương Hoa, nói tối qua thăm Lưu Huệ

Anh, không ăn cơm nhà, bảo anh không cần đợi mình. Thế là Trương Hoa

liền rủ Cổ Vân Vân và em gái cùng đi ăn tối.

Thấy em gái và Cổ Vân Vân rất thân thiết, Trương Hoa liền nói: “Xem ra con nhóc này dễ bị tiền bạc ăn mòn nhỉ!”

Nhã Vận phản bác ngay tức khắc: “Cái gì mà bị tiền bạc ăn mòn? Chị Vân Vân

đâu phải loại người tiêu tiền bừa bãi. Cho dù chị ấy không có tiền, em

vẫn thích chị ấy!”Nhã Vận hỏi sao chị dâu không đến, Trương Hoa bảo cô

ấy đi thăm bạn học, Nhã Vận cười: “Nếu anh chưa lấy chị dâu, chắc chắn

em sẽ bắt anh lấy chị Vân Vân!”

Buổi tối, Cổ Vân Vân đưa Trương

Hoa về nhà, Nhã Vận nói: “Hôm nay là thứ tư, thứ sáu em về nhà ở. Chị

dâu được nghỉ hai ngày, thứ bảy, chủ nhật em sẽ đi chơi với chị dâu,

không làm phiền chị Vân Vân nữa!”

Tối thứ sáu, Nhã Vân và Trần

Dĩnh ngồi trong phòng khách xem ti vi và tán dóc, Trương Hoa ngồi trong

phòng chơi điện tử. Nhã Vận luôn miệng kể đi với Cổ Vân Vân chơi những

gì. Trần Dĩnh liền nói: “Xem ra em rất thích chị Vân Vân nhỉ!”

Nhã Vận dựa vào người Trần Dĩnh, ôm lấy cô: “Nhưng em vẫn thích chị dâu của em nhất!” Trần Dĩnh xoa đầu con bé, cười bảo: “Chỉ được cái dẻo miệng!”

- Chị dâu, ngày mai chúng ta đến khu mua sắm đồ trẻ con đi, có rất nhiều

gia đình đem con nhỏ đến đó chơi, hơn nữa quần áo và đồ chơi trẻ con

cũng cực kì dễ thương!

Trần Dĩnh ngạc nhiên hỏi: “Em đến đó làm gì? Đến giờ em vẫn còn chơi đồ chơi của trẻ con à?”

Nhã Vân cười khanh khách: “Chị ngốc thật, em đang giúp chị tìm cảm giác

đấy! Anh chị mau mau có em bé đi thôi! Giờ trong nhà em là nhỏ nhất, ai

cũng có thể bắt nạt em, nếu mà có một đứa nhỏ hơn để em bắt nạt thì tốt

biết mấy!”

Trương Hoa ở trong phòng nói vọng ra: “Ai dám bắt nạt em, em tha không bắt nạt người ta là may lắm rồi đấy!”

Nhã Vận gào lên: “Con gái nói chuyện, đàn ông chen vào làm gì?”

3.

Sáng thứ bảy, Trương Hoa đi làm, ở nhà chỉ còn lại Nhã Vận và Trần Dĩnh. Lúc đánh răng, Trần Dĩnh đột nhiên thấy buồn nôn. Nhã Vận đứng bên cạnh hỏi làm sao, Trần Dĩnh bảo đột nhiên thấy buồ