Vân Vân biết không?” nói:
“Như thế không hay, thôi bỏ đi, đến lúc ấy để họ tự giải quyết vậy, nói
chung sớm muộn gì cũng đụng mặt, dù sao cũng toàn là dân có học thức,
cũng không đến mức làm loạn lên đâu, hơn nữa còn có Trương Hoa ở đấy
nữa!”
Kỉ Oanh lắc đầu: “Cũng đành vậy thôi, lúc sắp xếp danh
sách cho xếp cô ấy với Vân Vân không ngồi cùng một bàn là được. Hôm ấy
sẽ có rất nhiều bạn học đến, cũng đến mấy bàn tiệc đấy, cố gắng tránh xa một chút!”
“Có lẽ như thế với Trương Hoa lại là chuyện tốt,
những chuyện phải lộ ra sớm muộn gì cũng lộ ra thôi, giờ cứ trốn tránh
thế này ai cũng khó chịu cả!”
“Cũng phải, nếu đã không thể với Vân Vân thì nên để cô ấy từ bỏ cho sớm, cứ mơ mơ hồ hồ thế này, càng dây dưa càng khó!”
“Anh dám đảm bảo Trương Hoa cũng chưa biết Trần Dĩnh đã gọi cho anh, nếu
Trương Hoa biết rồi mà đồng ý để Trần Dĩnh cùng đến chứng tỏ cậu ta đang nghiêng về ý phục hôn, nếu không cho Trần Dĩnh đến chứng tỏ cậu ta vẫn
còn do dự, nói cách khác cậu ta vẫn chưa hoàn toàn dứt khoát với Cổ
Vân Vân!”
“Em hi vọng Trương Hoa sớm để Vân Vân từ bỏ, nếu không cuối cùng cô ấy sẽ càng đau lòng hơn!”
2.
Trần Dĩnh đang nằm trên giường nói chuyện phiếm với Trương Hoa, đột nhiên
nói: “Tiệc cưới của anh Dương Uy và Kỉ Oanh tổ chức ở đâu thế?”
Trương Hoa không nghĩ gì buột miệng trả lời luôn: “Tại khách sạn Mãn Đình
Phương”, nói rồi thấy có gì đó không ổn liền hỏi: “Sao em lại hỏi chuyện này?”
Trần Dĩnh buồn rầu nói: “Bây giờ cứ nghe thấy người này
người kia tổ chức hôn lễ là em lại thấy nuối tiếc, chỉ cần nghe thấy có
ai nói tổ chức hôn lễ là em lại hỏi thăm địa chỉ!”
Trương Hoa liền nói: “Hồi đầu là do em không chịu tổ chức ở khách sạn đấy chứ, không thể trách anh được!”
Trần Dĩnh liền nói: “Em không trách anh, chỉ cảm thấy nuối tiếc thôi!”
Trần Dĩnh lại nói: “Em thật sự rất muốn đi cùng con đi xem đám cưới, đáng tiếc là anh không cho mẹ con em
Trương Hoa không nói gì, Trần Dĩnh nhìn anh, biết chắc chắn Trương Hoa không
muốn để mình đi. Trần Dĩnh liền nói: “Tại sao không cho các bạn học của
anh gặp mặt con mình?”
“Gặp lúc nào chẳng được, đâu nhất thiết phải gặp trong lễ cưới?”
Trần Dĩnh dựa vào người Trương Hoa, khẽ nói: “Nhiều lúc em thật sự cảm thấy có lỗi với con!”
Trương Hoa nhìn Trần Dĩnh, định nói gì nhưng cuối cùng lại thôi.
Buổi sáng, Trần Dĩnh đi đi lại lại trong phòng, trong lòng cảm thấy rất mâu
thuẫn. Trần Dĩnh nhìn Tỉnh Tỉnh nằm ngủ trên giường liền gọi điện cho
Lưu Huệ Anh.
Lưu Huệ Anh đang làm việc, hỏi Trần Dĩnh: “Sao lại gọi điện cho tớ lúc này? Có chuyện gì à?”
Trần Dĩnh nói: “Hôm nay bạn học của Trương Hoa là Lí Dương Uy và Kỉ Oanh làm đám cưới, tớ đang do dự không biết có nên đi không!”
“Nếu mời cậu thì cứ đi, có gì phải do dự?”
“Quan trọng là Trương Hoa không đồng ý cho tớ đi!”
“Tại sao?”
“Chắc chắn là bởi vì Cổ Vân Vân cũng đi, hơn nữa cũng nghĩ đến mối quan hệ của bọn tớ hiện nay!”
“Nếu sợ thái độ của Trương Hoa thì thôi đi, đừng gây ra thêm mâu thuẫn nữa!”
“Nhưng tớ lại không muốn bỏ qua cơ hội tốt này, gần đây cảm giác bất an càng ngày càng mãnh liệt!”
3.
Cuối cùng Lưu Huệ Anh nói ở trong điện thoại: Nếu nghĩ được đây là việc cần
làm thì cứ làm. Còn nếu sợ gây mâu thuẫn thì nên cân nhắc thêm một chút!
Trần Dĩnh cúp máy, nhìn cái phong bì bên cạnh Tỉnh Tỉnh mà vô cùng khó xử.
Trần Dĩnh đã chuẩn bị phong bì từ lâu, dùng danh nghĩa của mình và Trương
Hoa, còn cả con gái nữa để chuẩn bị cái phong bì này. Cô vốn định đến
thẳng cổng khách sạn chờ Trương Hoa hoặc vào trong trước, đến lúc ấy
Trương Hoa sẽ không thể nói gì nữa. Nhưng cô cũng hơi lo lắng, sợ Trương Hoa không vui.
Nhưng Trần Dĩnh biết muốn Trương Hoa đồng ý cho
cô đi là chuyện không thể. Nhìn thời gian lặng lẽ trôi đi, Trần Dĩnh
càng cảm thấy sốt ruột.
Cổ Vân Vân gọi điện cho Trương Hoa, nói
có muốn cùng đến đám cưới không. Trương Hoa nói: “Tôi sẽ đến muộn một
chút, cậu đi trước đi, biết đâu còn có thể giúp Kỉ Oanh việc gì!”
Trương Hoa không hề muốn đi cùng với Cổ Vân Vân, hơn nữa anh cũng hơi lo lắng
Cổ Vân Vân sẽ cố ý thể hiện rất thân mật với anh ở trước mặt bạn bè
trong đám cưới hôm nay. Lúc này anh mới sực nhớ ra, đáng nhẽ ra anh phải bảo với Dương Uy đừng xếp anh với Cổ Vân Vân ở cùng một bàn tiệc.
Trương Hoa cứ dùng dằng mãi mới rời khỏi công ty. Trên đường đi, anh lái xe
rất chậm, trong lòng đột nhiên thấy rất hụt hẫng, trong không khí náo
nhiệt như thế, lại có biết bao nhiêu bạn học cũ, nên mang con gái theo
mới phải.
Trong tiềm thức của Trương Hoa, con gái anh vừa xinh
xắn vừa dễ thương, xét từ góc độ nào chắc chắn cũng sẽ là tiêu điểm của
mọi người, thậm chí anh còn nghĩ, nếu đưa con gái đến, các bạn học cùng
chắc chắn sẽ ngưỡng mộ mình, con gái cũng sẽ được mọi người khen ngợi và chiều chuộng.
Anh lại nhớ đến vẻ buồn bã của Trần Dĩnh sau
nhiều lần bày tỏ ý muốn đi cùng mà bị anh từ chối thẳng thừng, trong
lòng Trương Hoa chợt thấy có hơi không nỡ. Trên đường đến khách sạn có
đi ngang qua cửa hàng hoa của Trần Dĩnh. Lúc đi ngang qua, Trương Hoa
không