Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211641

Bình chọn: 10.00/10/1164 lượt.

kiềm chế được nhìn vào bên trong nhưng không thấy Trần Dĩnh đâu.

4.

Thực ra với sự sĩ diện của đàn ông, Trương Hoa rất muốn dẫn Trần Dĩnh và con gái cùng đến. Xét từ phương diện nào, Trần Dĩnh cũng sẽ khiến cho anh

được nở mày nở mặt, hơn nữa các bạn học của anh không biết chuyện quá

khứ của Trần Dĩnh. Còn con gái thì càng khỏi phải nói rồi, anh dám chắc

nếu các bạn học của anh mà nhìn thấy chắc chắn sẽ vô cùng ngưỡng mộ.

Mặc dù Trương Hoa cố ý lái xe rất chậm nhưng chỉ có một đường ngắn, cuối

cùng cũng đến nơi. Xe dùng lại, Trương Hoa đỗ xe vào bãi một lát, lấy

điếu thuốc ra rồi mới chậm rãi đi về phía cửa khách sạn.

Trương

Hoa cúi đầu hút thuốc, trong đầu đang suy nghĩ vẩn vơ thì đột nhiên nghe thấy có tiếng gọi mình, ngẩng đầu lên thì thấy Trần Dĩnh đang đứng ở

trước cửa khách sạn. Thấy Trần Dĩnh ôm con gái đứng ở đó, trong lòng

Trương Hoa không biết là bất ngờ, vui hay là không vui nữa. Nói chung là tâm lý rất phức tạp.

Trương Hoa lại gần hỏi: “Sao em lại đến đây?”

Trần Dĩnh cười đáp: “Lí Dương Uy mời em đến mà!”

“Sao đột nhiên cậu ta lại mời em?”

Trần Dĩnh không trả lời mà vội đáp: “Mau vào trong đi, hôn lễ sắp bắt đầu rồi!”

Trương Hoa đành phải đón lấy con gái, Trần Dĩnh liền quàng tay Trương Hoa kéo

anh vào trong. Vừa vào đến đại sảnh đã nhìn thấy Kỉ Oanh và Lí Dương Uy

đang đứng đón khách, bên cạnh còn có mấy người giúp đỡ, đa phần Trương

Hoa đều biết.

Trần Dĩnh vẫn khoác tay Trương Hoa đi vào. Trương

Hoa bế con gái nên đành phải theo ý cô. Nhìn thấy Trương Hoa đến, Lí

Dương Uy liền nói: “Tôi bảo sao thằng ranh này đến muộn thế, hóa ra là

về nhà đón con gái à!”

Những người đứng bên cạnh biết Trương Hoa liền nói: “Anh thật là có phúc, con gái vừa dễ thương vừa xinh xắn thế

này, khiến chúng tôi phải ghen tị đây này!”, những người khác cũng tấm

tắc: “Dễ thương quá!”, còn có người đến gần vuốt má Tỉnh Tỉnh.

5.

Nghe những điều này khiến cho sĩ diện của Trương Hoa được thỏa mãn, cảm giác bất mãn với Trần Dĩnh đột nhiên nhạt nhòa. Trương Hoa cười nói: “Trẻ

con bây giờ đứa nào chẳng xinh xắn dễ thương!”

Trần Dĩnh lấy từ

trong túi ra một cái phong bì đưa cho Lí Dương Uy: “Đây là chút thành ý

của cả nhà ba người chúng em, chúc hai anh chị sớm sinh được một nhóc tì khỏe khoắn, dễ thương và xinh xắn!”

Lí Dương Uy cười nói: “Trần Dĩnh thật là biết ăn nói, đâu có giống như cái thằng ranh Trương Hoa

này!” Người đứng bên cạnh rút một điếu thuốc ra đưa cho Trương Hoa rồi

nói: “Lên trên đi, hội trường tầng năm nhé!”

Trong thang máy, Trần Dĩnh nói: “Dự đám cưới của người khác còn thấy hào hứng hơn cả cưới mình!”

Trương Hoa liền nói: “Vậy em đến khách sạn làm phục vụ đi, như thế có thể dự đám cưới quanh năm!”

Trần Dĩnh nói vẻ không vui: “Chẳng thú vị chút nào, anh không thể nói câu gì khiến người ta dễ chịu chút à!”

Thấy Trương Hoa không nói gì, Trần Dĩnh liền hỏi: “Sao thế? Không vui à?”

Trương Hoa nói: “Đâu có!”

Lúc này trong lòng Trương Hoa đang vô cùng thấp thỏm bất an, anh biết Cổ

Vân Vân đang ở trên tầng năm, giờ anh mà ôm con gái, để Trần Dĩnh quàng

tay bước vào, cảnh tượng ấy mà bị Cổ Vân Vân nhìn thấy sẽ thế nào?

Mặc dù bản thân anh chưa từng có biểu hiện hay hành vi gì quá thân mật với

Cổ Vân Vân, cũng chưa từng hứa hẹn điều gì, vốn dĩ chẳng cần phải lo

lắng Cổ Vân Vân sẽ nhìn thấy cảnh tượng này. Nhưng không hiểu sao trong

lòng anh vẫn không muốn Cổ Vân Vân sẽ nhìn thấy anh đi chung với Trần

Dĩnh.

Nhưng bây giờ chẳng có cách nào khác cả, Trần Dĩnh cứ níu

chặt lấy cánh tay anh không chịu buông. Bản thân anh cũng không thể đưa

con gái cho cô được. Cuối cùng Trương Hoa nghĩ: Nếu đã đến rồi thì khỏi

phải nghĩ nhiều làm gì, cứ lên trên rồi tính tiếp!

6.

Trong hội trường rất náo nhiệt, gần như mọi người đều đã tề tựu đông đủ.

Trương Hoa và Trần Dĩnh bước vào mà không biết ngồi đâu. Người nhìn thấy Trương Hoa trước tiên là một bạn ngồi cùng bàn của Trương Hoa, bởi vì

bàn tiệc này chỉ thiếu mỗi Trương Hoa và Trần Dĩnh thôi.

Người bạn đó vẫy tay với Trương Hoa, sau đó gọi: “Trương Hoa, qua đây này!”

Trương Hoa và Trần Dĩnh đến đó rồi mới phát hiện ra bàn tiệc này về cơ bản đều là những người đã có vợ hoặc người yêu rồi. Bởi vì có mấy người là vợ

của bạn mà Trương Hoa từng gặp, còn một hai người thì chưa gặp bao giờ,

Trương Hoa nghĩ chắc là bạn gái của bạn.

Trương Hoa ôm con gái

ngồi xuống, các bạn học liền thi nhau khen con gái Trương Hoa dễ thương. Có một người bạn cũng mang con đến, tuổi cũng xấp xỉ con gái Trương

Hoa. Trần Dĩnh ngồi xuống liền nói với Trương Hoa: “Đưa em bế Tỉnh Tỉnh

cho!”

Trần Dĩnh ngồi cùng với người phụ nữ mang con theo, hai

người có rất nhiều vấn đề chung, bắt đầu nói chuyện về con cái. Các bạn

khác đều biết thực ra Trương Hoa đã ly hôn, nhưng nhìn thấy Trương Hoa

dẫn Trần Dĩnh và con gái đến nên nghĩ có lẽ hai người đã phục hôn rồi,

vì vậy vẫn gọi Trần Dĩnh là “em dâu”.

Trương Hoa vừa nói chuyện

vừa nhìn quanh. Có người nói: “Lần này lớp ta có không ít bạn cũ đến,

đến mấy bàn cơ đấy, nhưng chẳng hiểu cái thằng Dương Uy


XtGem Forum catalog