khẳng định với con một
câu, không quá một tháng đâu, chắc chắn Trương Hoa sẽ thất bại đến mức
trắng tay!"
"Bố nhìn nhận như thế là phiến diện, con tin anh ấy sẽ thành công!"
"Thế thì con cứ đợi đấy mà xem, đợi đến khi nào nó thất bại, bị tổn thương
nó sẽ nghĩ đến vợ cũ, chắc chắn sẽ quay lại bên cạnh vợ cũ".
Cổ
Vân Vân định nói gì đó nhưng mẹ cô đã ngăn lại: "Bố mẹ chỉ vì muốn tốt
cho con thôi, hi vọng con có thể nhận ra điều này. Người Trương Hoa yêu
không phải là con, từ trước đến giờ nó chỉ yêu vợ cũ của nó thôi!"
Cổ Vân Vân đứng bật dậy gắt: "Thôi đừng nói nữa, con đi ngủ trước đây!"
Mẹ Cổ Vân Vân nhìn thấy con gái chạy lên tầng, thở dài.
Cổ Triết Đông nói: "Không cần lo, đợi khi nó phát hiện Trương Hoa dễ dàng
thất bại như thế, nó sẽ hiểu ra rằng nó đã đánh giá Trương Hoa quá cao!"
Sáng ngày hôm sau, Cổ Vân Vân gọi điện cho Trương Hoa.
Dạo này ngày nào cô cũng phải đi cùng với mẹ nên không có thời gian đi tìm
Trương Hoa, càng không biết rõ công ty mới của anh làm ăn ra sao.
Trương Hoa đang cùng Trần Dĩnh đưa con gái đi công viên chơi thì nhận được
điện thoại của Cổ Vân Vân. Trương Hoa nhìn thấy số điện thoại của Cổ Vân Vân liền đi qua một bên nghe điện: "Có chuyện gì thế?"
"Cậu đang ở đâu, sao nghe ồn ào thế?"
Sau khi rời khỏi công ty, tình cảm của Trương Hoa đối với Cổ Vân Vân cũng
thay đổi đi nhiều, cũng không muốn giấu giếm chuyện gì nên nói thẳng:
"Tôi với Trần Dĩnh đang đưa con gái đi công viên, hôm nay là sinh nhật
tròn một tuổi con gái tôi!"
Cổ Vân Vân ngắt điện thoại, lúc này
cô mới thực sự cảm nhận được nguy cơ. Xem ra lời bố nói cũng có lý, tình cảm mà Trương Hoa dành cho Trần Dĩnh rất sâu đậm.
Nếu Cổ Vân Vân đủ lý trí thì theo lẽ thường có lẽ cô sẽ cân nhắc đến chuyện thử từ bỏ
tình cảm với Trương Hoa. Nhưng Cổ Vân Vân lại cho rằng, tất cả những
chuyện này là do ở bên cạnh Trương Hoa, nếu Trần Dĩnh biến mất hẳn khỏi
thành phố này, Trương Hoa tự nhiên sẽ không còn lưu luyến tình cảm này
nữa.
Cổ Vân Vân biết muốn Trần Dĩnh rời khỏi thành phố này là
chuyện không hề dễ dàng, hơn nữa hiện giờ cô ta đã có mấy cửa hàng hoa
của mình, có nền tảng kinh tế nhất định, cô ta không muốn đi thì chẳng
ai ép cô ta ra đi được.
Trần Dĩnh thấy Trương Hoa nghe điện thoại xong có vẻ thất thần liền hỏi: "Điện thoại của Cổ Vân Vân à?"
"Em nhớ Cổ Vân Vân đến thế à? Tại sao cứ nhất định phải là điện thoại của cô ấy?"
"Ai nhớ cô ta chứ? Em thấy anh đi sang một bên nghe điện thoại thì nghĩ rằng là cô ta thôi!"
"Nhân viên mới của công ty gọi đến hỏi chút vấn đề, bên này ồn ào quá nên anh qua bên đó nghe thôi! Hay là chúng ta đi thôi, tìm chỗ nào ăn cơm xong
rồi về nhà bố mẹ!"
Bố mẹ Trương Hoa đã đứng chờ ở bến xe từ rất
sớm. Trương Hoa ôm con xuống xe, Trần Dĩnh xách đồ đi xuống sau. Mẹ
Trương Hoa vội vàng chạy đến đón lấy cháu, nói: "Nhanh thật, hơn hai
tháng không gặp mà đã lớn bằng này rồi!" rồi ngoảnh đầu sang hỏi Trương
Hoa: "Nó biết gọi bố mẹ chưa?"
Trương Hoa nói: "Cũng không biết là có phải gọi bố mẹ không nữa, chỉ biết ê a suốt cả ngày thôi!"
Mẹ Trương Hoa nói: "Phải nói chuyện nhiều với con, đã đến lúc nó có thể
nghe hiểu những gì chúng ta nói rồi đấy, phải kiên nhẫn mới được!"
Trần Dĩnh đi theo sau nói: "Đại khái là vì bọn con đều bận nên ít có thời
gian nói chuyện với con bé, sau này con sẽ nói chuyện với nó nhiều hơn!"
Mẹ Trương Hoa lại nói: "Biết đi chưa?"
Trần Dĩnh nói: "Vẫn chưa ạ, nhưng có thể đi men được một đoạn rồi, đa phần nó vẫn bò thôi ạ!"
Mẹ Trương Hoa nói: "Bò nhiều cũng được, đỡ bị ngã!"
Thấy trên tay Trần Dĩnh là một cái bánh gato, bố Trương Hoa liền nói: "Bố mẹ cũng mua bánh rồi!"
Trương Hoa nói: "Thế thì chúng ta phải ăn nhiều một chút, dù gì Tỉnh Tỉnh cũng không ăn được bao nhiều!"
Trần Dĩnh đang ở trong phòng khách thì mẹ cô gọi điện lên, hỏi sinh nhật
Tỉnh Tỉnh làm gì? Trần Dĩnh đi ra ngoài sân nói: "Con với Trương Hoa đưa Tỉnh Tỉnh về nhà bố mẹ anh ấy tổ chức sinh nhật cho con bé, hiện giờ
con đang ở nhà bố mẹ anh ấy!"
Mẹ Trần Dĩnh nghe thấy vậy trong lòng mừng thầm: "Thái độ của bố mẹ nó đối với con thế nào?"
Trần Dĩnh nói: "Cũng tốt ạ!"
"Nếu có thể phục hôn thì nhớ mà sống cho tốt đấy!"
Trần Dĩnh không muốn nói với bố mẹ cô chuyện cô đã chuyển ra khỏi nhà Trương Hoa, chỉ tiện miệng đáp: "Con biết rồi ạ!"
Mẹ Trần Dĩnh lại hỏi tiếp: "Sức khỏe của con bé thế nào rồi?"
"Nó bị cảm cúm mấy lần, có một lần hình như ăn phải cái gì đó nên đau bụng, nhưng nói chung là cũng không tồi, rất khỏe mạnh ạ!"
Mẹ Trần Dĩnh lại hỏi: "Cửa hàng hoa thế nào rồi?"
"Cũng ổn mẹ ạ!"
"Thế thì tốt rồi, Trương Hoa chịu bỏ tiền ra mở cửa hàng hoa cho con chứng
tỏ nó vẫn còn tình cảm với con, sau này phải đối xử với nó cho tốt vào!"
Hai người nói thêm dăm ba câu nữa thì Trần Dĩnh nói: "Mẹ Trương Hoa chuẩn
bị đi nấu cơm rồi, con không nói được nhiều với mẹ nữa, con cũng phải
vào giúp một tay rồi!"
Mẹ Trần Dĩnh gật đầu: "Ừ, con đi đi!"
Trương Hoa nhìn một bàn đầy thức ăn, cười bảo: "Xem ra chúng ta cũng được
hưởng sái của Tỉnh Tỉnh rồi, con bé có
