lầm thì chẳng phải khiến cô ấy bỏ lỡ mất
một cơ hội sao?"
"Như thế còn tốt hơn là để cô ấy tổn thương thêm lần nữa. Nếu cô ấy mà tổn thương thêm lần nữa thì e rằng cả đời này
không thể bình thường trở lại được đâu!"
"Sao em lại đi nói
chuyện này với anh nhỉ? Làm em bây giờ tự nhiên đầu có căng như dây đàn, vừa sợ Huệ Anh bị tổn thương, lại vừa lo cô ấy mất đi một cơ hội tốt!"
"Phụ nữ cức cẩn thận một chút thì hơn. Trong những chuyện này người thiệt thòi luôn là phụ nữ!"
"Anh biết được những chuyện này thì tốt, sau này thành công rồi đừng có làm tổn thương con gái đấy!"
Trương Hoa nhìn Trần Dĩnh nói: "Em thấy anh có giống loại đàn ông đó không?"
"Khó nói lắm, con người ai cũng thay đổi mà!"
Lúc công việc chuẩn bị thành lập công ty của Trương Hoa kết thúc, anh gọi
cho Nghiêm Lộ, ai ngờ Nghiêm Lộ nói: "Anh Hoa, thật ngại quá, cả em và
cậu Đăng đều không đi được, chủ tịch Cổ không chịu cho nghỉ, em đành
phải nói xin lỗi anh vậy!"
Trương Hoa cúp điện thoại, ngồi trong
văn phòng mới, hút thuốc cả buổi, biết mình đã mắc vào một cái bẫy. Anh
không rõ cái bẫy này có phải là do Cổ Triết Đông đặt ra, Nghiêm Lộ và
Đăng Quang Phi thực hiện, hay là do Nghiêm Lộ vì muốn thăng chức nên đã
cùng Đăng Quang Phi lên kế hoạch này.
Lúc này Trương Hoa cảm thấy hụt hẫng, bao nhiêu năm nay anh đều đặt hy vọng ở Nghiêm Lộ, tưởng rằng anh ta và Đăng Quang Phi sẽ dẫn theo một số nhân viên gạo cội của bộ
phận biết tất cả chỉ là giả tạo.
Trương Hoa ngồi xe buýt về nhà,
cảm giác vô cùng mệt mỏi. Mấy hôm nay vốn dĩ anh cảm thấy rất nhiệt
huyết, cũng tràn đầy hy vọng vào viễn cảnh tương lai, nhưng giờ chỉ
trong phút chốc, tất cả dã tan thành mây khói.
Rời khỏi công ty
Triết Đông, đương nhiên xe hơi của Trương Hoa cũng phải trả lại cho công ty. Đợt trước ngày nào cũng đi xe buýt nhưng trong lòng cứ nghĩ chẳng
bao lâu nữa mình sẽ có xe riêng. Nhưng giờ Trương Hoa mới biết suy nghĩ
ấy thật nực cười.
Xuống xe buýt rồi, Trương Hoa chợt nhớ đến Ngô Tĩnh.
Trương Hoa cũng cảm thấy kì lạ, mỗi khi gặp phải khó khăn anh không nhớ đến
Trần Dĩnh, không nghĩ đến người nhà, không nhớ đến một người bạn như Lý
Dương Uy, lại càng không nhớ đến Cổ Vân Vân, thế mà lại nhớ đến Ngô
Tĩnh.
Trong lòng anh, anh luôn cảm thấy ở trước mặt một cô gái
như Ngô Tĩnh, cái gì cũng có thể nói ra, chẳng cần phải che giấu điều
gì.
Ngô Tĩnh mở cửa ra nhìn thấy Trương Hoa liền cười bảo: "Lại gặp phải vấn đề về tình cảm phải không?"
Trương Hoa cũng cười: "Nếu là vấn đề tình cảm thì đơn giản hơn nhiều!"
Trương Hoa phát hiện ở bên cạnh Ngô Tĩnh, tâm trạng dù có phức tạp đến đâu vẫn có thể mỉm cười.
Ngô Tĩnh nghe Trương Hoa nói xong, ngẫm nghĩ rồi nói: "Nói như thế có nghĩa là hiện giờ anh đã dốc toàn bộ tiền vào công ty mới, nhưng chợt phát
hiện ra không có nhân viên phải không?"
Trương Hoa gật đầu: "Dường như là vậy!"
Ngô Tĩnh nói: "Nếu như anh đã dứt áo ra đi, tách ra làm riêng thì chắc đã
dự cảm được những nhân tố bất lợi có thể xảy ra rồi. Nếu như mọi thứ đều thuận lợi thế thì ai chẳng chọn tự xây dựng sự nghiệp riêng!"
"Đúng là anh đã nghĩ đến rất nhiều khả năng thất bại, nhưng không nghĩ sẽ gặp phải vấn đề này, hơn nữa lại từ hai người mà anh tin tưởng nhất!"
"Trong cái xã hội này ngoài bản thân ra, xét về mặt logic, bất kỳ người nào
khác đều tồn tại mặt không đáng t, thậm chí bao gồm cả người thân!"
Trương Hoa chăm chú nhìn Ngô Tĩnh, cô gái lý trí và lạnh lùng trước mặt khiến
anh cảm thấy sợ hãi, chẳng nhẽ trong lòng cô cất giấu rất nhiều điều bí
mật mà người ngoài không biết được?
Ngô Tĩnh nói tiếp: "Hiện giờ
trước mặt anh chỉ có hai con đường, một là từ bỏ, như thế vẫn có thể giữ lại một phần tiền vốn, cũng đỡ phí hoài công sức, hai là lựa chọn kiên
trì đến cùng, dù gì vấn đề nhân viên có thể giải quyết, chỉ là vấn đề
thời gian thôi. Đương nhiên, lựa chọn cách tiếp tục anh cũng phải chuẩn
bị trước hai khả năng: một là thành công, hai là thất bại và trắng tay!"
Trương Hoa nói: "Nói như vậy có nghĩa là anh phải chuẩn bị tâm lý là trắng tay nếu lựa chọn tiếp tục có đúng không?"
"Có thể nói là như vậy, nếu không giờ quyết tâm từ bỏ ngay đi!"
"Lúc tốt nghiệp đại học, ngoài căn nhà mà bố mẹ tặng cho anh ra thì bản thân anh chẳng có gì, hiện giờ vẫn còn trẻ, cho dù có tay trắng, không có gì thì cũng không sao, cùng lắm là lại đi xin việc làm!"
"Nếu anh đã nghĩ vậy thì có thể thử xem sao!"
Trương Hoa không nói cho Trần Dĩnh biết chuyện công ty gặp khó khăn. Trần Dĩnh gọi điện hỏi công ty mới làm ăn thế nào, Trương Hoa nói: "Mọi việc đều
thuận lợi!"
"Thế thì tốt quá!" - xong liền nói tiếp: "Đã mấy hôm
nay anh không đến thăm Tỉnh Tỉnh, em biết anh rất bận, nhưng đừng làm
việc quá sức, phải chú ý nghỉ ngơi nhé!"
Đúng là mấy hôm nay
Trương Hoa rất bận, chủ yếu là bận tuyển nhân viên. Nhờ có hình ảnh,
danh tiếng và khả năng ăn nói của Trương Hoa, cộng thêm lý lịch từng là
giáo viên hướng dẫn trước đây nên chẳng mấy chốc Trương Hoa đã tuyển
được vài nhân viên rất nhiệt huyết. Chỉ có điều những người này chỉ có
nhiệt
