rất hiểu Trương Hoa, giờ mới cảm thấy ngày càng không nắm bắt được nội tâm
của Trương Hoa, cũng không thể nào hiểu được tâm tư của anh thông qua
hành vi và biểu cảm bên ngoài của anh.
Nghiêm Lộ lại mấy lần nhắc đến chuyện tách ra làm ăn riêng với Trương Hoa, Trương Hoa cũng hơi
lung lay, nhưng vẫn rất thận trọng. Trương Hoa cũng tìm Ngô Tĩnh nói
chuyện một lần, hỏi cô có cách nhìn nhận ra sao với việc tách ra làm ăn
riêng. Ngô Tĩnh chỉ cười nói: “Bất cứ chuyện gì cũng có được có mất, khi tách ra làm ăn riêng mà thành công thì có cái lợi của thành công, mà
khi thất bại cũng thu được kinh nghiệm thất bại!
Trương Hoa nói: “Đây là đáp án kiểu gì thế hả?”
Ngô Tĩnh nói: “Trước đây em từng nói người thông minh thường rất khó thành
công, bởi vì người thông minh khi làm một việc thường có rất nhiều cách, tính toán thiệt hơn, trước sợ sói sau sợ hổ, nói chung là ngốc một chút cũng tốt, người ngốc thường không có nhiều cách làm, hơn nữa mục tiêu
lại rất rõ ràng!”
Trương Hoa gật gù: “Có lý!”
Ngô Tĩnh vẫn chỉ cười: “Đương nhiên rồi! Nhiều cách quá cũng không phải là chuyện
xấu, mặc dù có khả năng sẽ mất đi rất nhiều cơ hội thành công nhưng cũng có thể tránh được rất nhiều thất bại!”
Trương Hoa nói: “Xem ra trong mọi chuyện, được và mất đều là như nhau cả!”
Cổ Vân Vân đã nhiều lần bảo Trương Hoa đến nhà mới của cô ăn cơm, nhưng
Trương Hoa đều từ chối. Trong tiềm thức của anh, tốt nhất nên hạn chế
đến những nơi như thế, nếu không sớm muộn gì cũng bị nơi đó ăn mòn tư
tưởng, nội tâm.
Thỉnh thoảng không bận rộn Trương Hoa thường đến
thăm con gái, Trần Dĩnh cũng dần dần quen với việc thỉnh thoảng buổi
chiều Trương Hoa lại đi đón con. Có lúc Trương Hoa đưa con gái đến cửa
hàng hoa từ sớm, có lúc anh đưa con gái đến lúc cô đang chuẩn bị về.
Hôm nay, gần đến lúc Trần Dĩnh về thì Trương Hoa ôm con gái vào. Trần Dĩnh
đang ngồi trên ghế nói chuyện với một người đàn ông, nhìn thấy Trương
Hoa bước vào liền mỉm cười. Trương Hoa ôm con gái ngồi ở đằng sau quầy
thu ngân đợi mười mấy phút mà Trần Dĩnh vẫn chưa nói chuyện xong với
người đàn ông kia.
Người đàn ông đó trước khi đi còn bắt tay với
Trần Dĩnh rất lịch sự, luôn miệng nói cảm ơn cô đã kiên nhẫn nói chuyện
với anh ta. Trần Dĩnh ra đằng sau quầy thu ngân lấy túi xách rồi nói với Trương Hoa: “Đi thôi!”
Trương Hoa không nói gì, ôm con gái đi
cùng Trần Dĩnh ra khỏi cửa hàng. Nếu người ngoài không biết rõ tình hình nhìn vào còn tưởng hai người là vợ chồng thắm thiết.
Lúc lái xe
Trương Hoa chẳng nói chẳng rằng. Trần Dĩnh đùa với Tỉnh Tỉnh một lúc,
cảm thấy kì lạ liền hỏi: “Sao anh không nói gì thế?”
Lúc này Trương Hoa mới nói: “Gã đàn ông ban nãy là ai thế?”
Trần Dĩnh nói: “Là một khách hàng, đã đến đây mấy hôm rồi!”
“Làm gì mà đến liền mấy hôm thế?”
“Đại khái anh ta gặp chút vấn đề về chuyện tình cảm, nói đang theo đuổi một
cô gái, nhưng cô gái này từng bị tổn thương nên cứ mãi không chịu nhận
lời anh ta!”
Trương Hoa nói: “Nói chuyện với em lâu thế để làm gì?”
Trần Dĩnh đáp: “Bởi vì mấy ngày liền em đều thấy anh ta đến, vẻ mặt của anh
ta dường như rất u uất nên em qua hỏi thăm, sau đó nói chuyện với anh ta dăm ba câu, anh ta cảm thấy lời em nói cũng có lí nên muốn nói chuyện
thêm với em một lúc thôi!”
“Em bán hoa tươi chứ có phải là tư vấn tâm lí đâu!”
“Khách hàng chính là thượng đế, làm hài lòng khách hàng là nhiệm vụ cơ bản của ngành dịch vụ, anh làm đào tạo kinh doanh chắc chắn là hiểu rõ điều này mà.”
“Những việc mà khách hàng cần được thỏa mãn nhiều lắm, chẳng nhẽ cứ phải làm cho họ hài lòng hết?”
Trần Dĩnh nhìn Trương Hoa, ngạc nhiên hỏi: “Sao tự nhiên anh lại quá khích
thế, đây chỉ là làm hài lòng khách hàng trong phạm vị cơ bản của ngành
dịch vụ!”
“Anh chỉ nói cho em biết, đàn ông có thân phận, có địa
vị chưa chắc đã là một người đàn ông tốt, huống hồ những người đàn ông
trông chẳng có thân phận hay địa vị gì!”
Câu nói này của Trương
Hoa đã chạm đúng vào nỗi đau của Trần Dĩnh. Cô biết người đàn ông có
thân phận và địa vị mà Trương Hoa nói đến chính là ám chỉ Lục Đào. Trần
Dĩnh liền nói: “Dừng xe!”
Trương Hoa đỗ xe vào lề đường, nhìn Trần Dĩnh ôm con xuống bắt taxi.
Trương Hoa đỗ xe ở bên đường rất lâu, chiếc taxi mà Trần Dĩnh lên đã biến mất
từ lâu. Trương Hoa lấy điện thoại ra gọi cho Nghiêm Lộ, nói với cậu ta
anh sẽ đến chỗ ở của Mạc Lãnh và Đăng Quang Phi ngay bây giờ, tối nay
mấy người cùng nhau đi ăn.
Trương Hoa không rõ vì sao đột nhiên
mình lại quyết tâm làmy. Lúc uống rượu với Nghiêm Lộ và Đăng Quang Phi,
Trương Hoa liền nói ra cái quyết định, cả hai người đều rất hào hứng,
nói cuối cùng cũng đợi được đến ngày này.
Nghiêm Lộ nói: “Em đã nói chuyện với các nhân viên gạo cội trong bộ phận cả rồi, bọn họ đều đồng ý tách ra!”
Trương Hoa nói: “Nếu đã như vậy thì càng không nên kéo dài thời gian nữa, ngày mai anh sẽ chuẩn bị làm đơn xin nghỉ việc, muốn làm là phải làm ngay!”
Nghiêm Lộ nói: “Vâng, em đoán anh mà xin nghỉ việc chắc sẽ rắc rối đấy. Có lẽ
các sếp sẽ cho gọi anh đến nói chuyện, chứ không như