ng?” Nghiêm Lộ cúi gầm mặt
không nói gì. Trương Hoa nói tiếp: “Con người đứng trước lợi nhuận khó
mà khỏi do dự, tôi tin bản chất của cậu không xấu!”
Nghiêm Lộ dừng lại một lát rồi nói: “Anh Hoa nói như vậy càng khiếm em thấy xấu hổ!”
“Thực ra cậu là một trợ thủ tốt, có thể nói khó mà tìm được trợ thủ nào tích
cực hơn cậu, nhưng nói thực lòng, cậu không thích hợp để làm lãnh đạo
một đội ngũ!”
“Em đã ý thức được điểm này rồi, vì vậy mới quyết
định từ bỏ nghề này, rời khỏi thành phố này, tìm một định hướng mới cho
bản thân.”
“Có thể trong lòng cậu vẫn còn khúc mắc, không thể
chấp nhận được việc bị rớt xuống vị trí hiện tại, nếu không cậu cứ tiếp
tục làm ở tập đoàn Triết Đông cũng là một lựa chọn không tồi. Xét từ một phương diện nào đó, Cổ Triết Đông là một ông chủ tốt, ít nhất là ông ta biết dùng người!”
Nghiêm Lộ ngẩng đầu nhìn Trương Hoa rồi nói: “Anh không trách ông ấy sao?”
“Khách quan mà nói, ông ta không sai, ông chỉ vì muốn bảo vệ con gái của mình mà thôi, có lẽ người sai chính là
Sắp đến nghỉ hè, thời tiết càng lúc ngột ngạt, vì vậy Trần Dĩnh ít dẫn con
ra ngoài, gần như ở lì trong nhà nghỉ. Tâm trạng phức tạp lúc mới đến đó cũng dần điềm tĩnh lại, khiến cho Trần Dĩnh càng có nhiều thời gian sau xét hành vi của mình.
Mới đầu cô còn bị hành vi của mình làm cảm động, cho rằng đó là tình yêu, là hành động thể hiện tình yêu chân
chính với Trương Hoa, nhưng khi bình tĩnh lại mới phát hiện bản thân
mình quá ư ấu trĩ, vẫn sống mơ mộng như các cô thiếu nữ.
Dẫn con
gái bỏ đi là yêu Trương Hoa ư? Ngay cả chuyện Cổ Vân Vân có bầu thật hay không cũng không tìm hiểu kỹ đã đẩy Trương Hoa cho Cổ Vân Vân là vì yêu Trương Hoa ư? Hơn nữa, bản thân Trần Dĩnh đã nghĩ đến tâm trạng của bố
mẹ Trương Hoa chưa? Bốc đồng lên một cái là bỏ đi, hoàn toàn chẳng cân
nhắc đến những vấn đề khác, còn tự cảm thấy cảm động với những hành vi
của mình. Dù gì bản thân mình cũng không còn độc thân, còn có con gái,
còn có cha mẹ, người thân, bạn bè…
Suy nghĩ mấy ngày trời, Trần Dĩnh quyết định đưa con về quê, cho dù có chuyện gì xảy ra cũng phải học cách đối mặt.
Sau khi quyết định xong, Trần Dĩnh liền dùng lại số điện thoại cũ. Sau khi
thay đổi sim, cô liên tục nhìn vào màn hình, vừa sợ Trương Hoa đột nhiên gọi, vừa mong anh sẽ gọi đến.
Đáng tiếc là đến tận lúc về quê
rồi mà cô vẫn không nhận được điện thoại của Trương Hoa. Trần Dĩnh không khỏi cảm thấy hụt hẫng. Bố mẹ Trần Dĩnh thì vui lắm, nhìn thấy cháu gái đã lẫm chẫm đi được vài bước, miệng bi bô gọi mẹ, lại hay cười nên vô
cùng đáng yêu.
Trần Dĩnh nói với bố mẹ rằng muốn đem con về đây ở với ông bà một thời gian. Mẹ Trần Dĩnh hỏi: “Sao Trương Hoa không về
cùng con?”
“Anh ấy phải ở lại để quản lý cửa hàng hoa, hơn nữa công ty của anh ấy cũng rất bận, vì vậy không có thời gian.”
“Thế hai đứa đã nghĩ bao giờ thì phục hôn chưa?”
“Bây giờ đang bận thế này, làm gì có thời gian mà nghĩ những chuyện ấy!”
“Cái gì mà không có thời gian nghĩ? Con gái đã biết đi biết nói rồi, còn không thấy
Ngô Tĩnh đặt thức ăn lên bàn, nói với Trương Hoa đang ngồi trên giường: “Ăn cơm thôi!”
Trương Hoa vừa bước xuống, Ngô Tĩnh đã nói: “Ông chủ giống như anh hiếm thật
đấy, em làm thuê cho anh, hết giờ còn phải nấu cơm miễn phí cho anh, đến tiền cơm anh cũng không phải nộp.”
Trương Hoa nói: “Xin đính
chính một chút, em không phải là làm thuê cho anh, mà làm cho Trần Dĩnh! Bà chủ là cô ấy, vì vậy anh đến đây ăn cơm chỉ là bạn bè đến xin cơm
đơn thuần thôi!”
Ngô Tĩnh cười nói: “Em sợ nhất là người thông minh, đặc biệt là những người thông minh thích cãi cùn!”
“Ai bảo em là người thông minh, dường như người thông minh học nấu cơm cũng có lợi thế hơn người thường đấy!”
“Chuyện công ty đã có tiến triển gì chưa?”
“Cơ bản đã xác định được phương hướng phát triển rồi, sai lầm lớn nhất hồi
đầu là cứ muốn đi theo con đường đào tạo cấp cao, thậm chí muốn công ty
có thể nhanh chóng kiếm tiền, nhanh chóng lớn mạnh, giờ trong lòng bình
thản hơn nhiều rồi, chỉ muốn làm việc gì mình muốn làm, kiếm ít hay
nhiều chỉ xếp sau thôi.”
“Không đi theo con đường cao cấp có nghĩa là hướng đến thị trường lao động cấp thấp phải không?”
“Cũng không thể nói là lao động cấp thấp, dù gì các công ty, doanh nghiệp đa
phần đều là đội ngũ nhân viên phổ thông, chỉ cần thu phí thấp một chút,
nội dung đào tạo có tính định hướng, hiệu quả thực tế thì thị trường đào tạo này cũng có tiềm năng lắm, chỉ có điều lợi nhuận không cao bằng đào tạo cho đội ngũ lao động cao cấp mà thôi!”
“Đây cũng là một lựa chọn không tồi, vậy vấn đề nhân viên đã giải quyết được chưa?”
Trương Hoa cười bất lực: “Hồi đầu công ty ngừng hoạt động, các nhân vên đó đều nói một khi công ty hoạt động trở lại sẽ lập tức quay về, tôi đã gọi
cho mấy người rồi, họ đều nói vì nguyên nhân hiện tại không thể nào nghỉ việc được.”
Ngô Tĩnh nói: “Đây có lẽ chính là hiện thực!
“Nhân viên không phải là vấn đề mà anh lo, nếu quyết định đi theo con đường
này thì cũng không cần đòi hỏi cao quá ở nhân viên, cũng không cần tìm
quá nhiều ng