Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210315

Bình chọn: 8.00/10/1031 lượt.

dù đợt đi công tác trước

anh nhiều lần gọi cho cô.

Trần Dĩnh vốn định ở nhà thêm vài ngày

nhưng lại sợ mẹ phát hiện ra tâm trạng của mình không được vui nên sáng

ngày hôm sau liền về thành phố. Đến thành phố, cô về nhà trước, đến

chiều mới ra cửa hàng.

Trần Dĩnh hoàn toàn chẳng có tâm trí nào

mà lo lắng chuyện tài vụ bên công ty mới. Lúc sắp hết giờ làm, Vu Hâm

đến. Trần Dĩnh nhìn thấy anh ta đột nhiên xuất hiện, tâm trạng rất khó

chịu, đang định bảo từ sau anh đừng bao giờ đến tìm tôi nữa, nhưng thấy

Lâm Lam và Đổng Mộng Mộng ở đấy nên không tiện nói.

Vu Hâm cười nói: “Mấy ngày nay cô không đến công ty nên tôi đành phải đến tìm cô!”

Trần Dĩnh nói: “Tôi đã nói rồi, việc tài vụ anh cứ quyết định là được rồi!”

“Thế sao được, cô xem bàn bạc ở đây hay là tìm nơi khác?”

Trần Dĩnh lại nhìn Lâm Lam và Đổng Mộng Mộng, nói: “Chúng ta lại ra quán cà phê gần đây đi!”

Hai người bàn xong việc, Trần Dĩnh liền đứng dậy nói: “Nếu không có việc gì thì tôi phải đi trước đây!”

Vu Hâm cho tài liệu vào trong túi, nói: “Khó khăn lắm mới có cơ hội nói chuyện riêng, chúng ta ngồi nói chuyện vài phút đi!”

Trần Dĩnh chẳng còn cách nào khác, đành ngồi lại.

Vu Hâm nhấp một ngụm cà phê, nói: “Tôi nghe nói cô đã ly hôn, hơn nữa lại

sống không hạnh phúc. Kì thực tôi có thể hiểu được hoàn cảnh của cô, mặc dù tôi chưa ly hôn nhưng về tình cảm cũng chẳng khác gì đã ly hôn.”

“Giám đốc Vu, hôm nay chúng ta đến đây là để bàn công việc!”

Vu Hâm cười nói: “Tôi không có ý gì khác, chỉ là cảm thấy trong chuyện

tình cảm chúng ta có rất nhiều điểm tương đồng, vì vậy tôi muốn tâm sự

với cô một chút thôi!”

Trần Dĩnh đứng lên nói: “Tối nay tôi còn

chút việc bận, tôi xin phép đi trước đây!”, mới đi được vài bước, cô lại ngoảnh đầu lại nói: “À phải rồi, hi vọng giám đốc Vu sau này đừng đến

cửa hàng tìm tôi nữa, nếu thực sự có việc thì cứ gọi điện, tôi sẽ đến

công ty”.

Trần Dĩnh về đến nhà, càng nghĩ càng nhận thấy Vu Hâm

có ý với mình. Hôm sau, Trần Dĩnh đến cửa hàng, trong đầu cứ nghĩ, hi

vọng Vu Hâm đừng đến cửa hàng tìm cô nữa. Thế nhưng đến chiều Vu Hâm lại đến, ở cửa hàng cô cũng không tiện nói mấy lời khó nghe, Trần Dĩnh đành phải ra ngoài cửa hàng.

Vu Hâm đi ra sau Trần Dĩnh, đến nơi cách cửa hàng hoa vài trăm mét, Trần Dĩnh ngoảnh đầu lại nói: “Tại sao hôm

nay anh lại đến tìm tôi?”

Vu Hâm nói: “Chúng ta có thể ra quán cà phê ngồi nói chuyện không?”

“Anh cứ nói luôn ở đây đi!”

Vu Hâm nhìn dòng người qua lại xung quanh mình, ngẫm nghĩ rồi nói: “Thôi

được rồi, tôi đã do dự bao ngày nay, cuối cùng vẫn quyết định lấy hết

dũng khí ra nói với em: Anh thích em! Kể từ cái nhìn đầu tiên anh đã

thích em rồi!”

Trần Dĩnh trừng mắt nhìn Vu Hâm hồi lâu, sau đó nói: “Xin giám đốc Vu hãy tự trọng một chút, anh là người đã có vợ, có con rồi!”

“Anh biết em sống không hạnh phúc, nhưng anh biết em là một người phụ nữ

đáng để yêu, chỉ cần em đồng ý ở bên anh, anh thề cả đời này sẽ đối xử

tốt với em! Anh sẽ coi con gái em như con đẻ của mình!”

Trần Dĩnh ngắt lời Vu Hâm: “Đủ rồi đấy, nếu anh muốn nói những lời này thì mời anh về cho!”

Vu Hâm lớn tiếng nói: “Tại sao em cứ thích giày vò bản thân, Trương Hoa

không hề yêu em, càng không biết trân trọng em, nhưng em không chịu

hiểu!”

Những người đi qua nghe thấy Vu Hâm nói đều ngoảnh lại

nhìn anh ta. Trần Dĩnh không buồn đếm xỉa đến Vu Hâm, vội sang bên đường bắt taxi về thẳng nhà, thậm chí còn không buồn ngoảnh lại. Mặc dù đã sớm có dự cảm nhưng không ngờ nhanh như vậy, nằm trên giường, bên tai Trần Dĩnh vẫn vang vọng những lời Vu Hâm nói. Thật sự căm ghét Vu

Hâm ư? Đương nhiên là không. Mặc dù Vu Hâm hơn cô hơn chục tuổi, nhưng

hành vi và ngôn ngữ rất có chừng mực, có khí chất, lại có đủ sự điềm đạm và chững chạc của mộtđàn ông đứng tuổi.

Điều quan trọng hơn nữa

là, chưa bao giờ có một người đàn ông nào nói với cô như vậy. Lục Đào là do cô chủ động, hắn ta không bao giờ hứa hẹn bất cứ lời nào với cô. Còn Trương Hoa là người đàn ông không bao giờ thể hiện tâm tình ra bằng lời nói.

Nghĩ đến đây, nhớ lại cuộc sống mấy năm nay mà Trần Dĩnh

không khỏi buồn lòng. Nhưng có thể chấp nhận Vu Hâm không? Chắc chắn là

không. Cho dù thế nào, người mà cô yêu là Trương Hoa, giữa hai người còn có một đứa con gái nữa, chỉ cần Trương Hoa không tái hôn, bản thân cô

cũng không bao giờ cân nhắc đến vấn đề tình cảm với người khác. Nhưng

Trương Hoa sẽ chấp nhận mình chứ? Hay nói cách khác, anh sẽ chấp nhận

mình mà không có bất cứ ám ảnh tâm lý nào chứ? Chắc chắn Trương Hoa

không làm được.

Mấy ngày liền Trương Hoa đều tìm cách né tránh

mình, cố ý lạnh nhạt với mình, nguyên nhân thật sự có lẽ vì anh không

thể quên được quá khứ của mình.

Đã mấy năm qua rồi, tưởng như anh đang dần dần quên đi những chuyện ấy, nhưng đằng sau cái vẻ bề ngoài

bình thản ấy lại là nỗi ám ảnh đáng sợ.

Cuối cùng Trần Dĩnh lại

tự vấn lương tâm, nếu đã biết như vậy tại sao còn chờ đợi Trương Hoa? Tự hỏi rồi lại lập tức có đáp án: Chẳng còn cách nào khác, bản thân mình

đã yêu một Trương Hoa như vậy, cũng đã


Old school Swatch Watches