Polaroid
Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210274

Bình chọn: 7.00/10/1027 lượt.

ửa ra thì thấy Vu Hâm. Trần Dĩnh đứng ngây ra nhìn anh ta một lát,

nói: “Sao anh lại đến đây?”

Vu Hâm cười nói: “Không để anh vào nói chuyện sao?”

Trần Dĩnh nói: “Tôi chuẩn bị ra ngoài bây giờ đây!”

Vu Hâm đi thẳng vào trong, nói: “Sao em tắt máy?”

“Giám đốc Vu, tôi đã nói rất rõ ràng rồi, xin anh đừng có như vậy nữa!”

“Em không chỉ tránh anh mà còn tắt máy, điều đó cho thấy trong lòng em đang do dự, nếu em không có ý gì tại sao lại sợ gặp anh?”

“Giám đốc Vu, tôi không có thời gian giải thích những chuyện này với anh, giờ tôi phải đi thăm con bạn tôi, Trương Hoa hôm nay cũng về, tôi không

muốn anh ấy lại hiểu lầm quan hệ giữa chúng ta!”

“Nếu anh ta thật sự thích em, cho dù có thế nào cũng sẽ không hiểu lầm em, cho dù là lúc nào cũng sẽ tin tưởng em!”

“Anh có tin hay không cũng chẳng liên quan gì đến tôi, ngoài ra tôi vẫn phải nói câu này: Sau này anh đừng đến tìm tôi nữa!”

Trần Dĩnh nói xong liền chuẩn bị ra ngoài, đi đến cửa liền nói: “Tôi phải khóa cửa rồi!”

Vu Hâm đành phải đi ra, Trần Dĩnh đóng cửa lại rồi sải bước xuống lầu. Vu

Hâm đuổi the phía sau, vừa xuống đến bên dưới lầu Vu Hâm đã kéo tay Trần Dĩnh nói: “Em nghe anh nói vài câu có được không?”

Trần Dĩnh vẫn cứ đi thẳng: “Chẳng có gì để nói hết, sau này anh đừng đến tìm tôi nữa!”

Vu Hâm kéo mạnh tay Trần Dĩnh, nói: “Vậy cũng được, nếu Trương Hoa đồng ý chấp nhận em, anh sẽ không tìm em nữa!”

Trần Dĩnh ngoảnh đầu lại nói với Vu Hâm: “Nhất định anh ấy sẽ làm vậy!”

Buổi chiều, Trương Hoa và Ngô Phong Hải về công ty. Trương Hoa nhìn vào

phòng tài vụ, nhưng không thấy Trần Dĩnh, cũng không thấy Vu Hâm. Trương Hoa liền nói với Ngô Phong Hải: “Tôi ra ngoài một chút, đợi tôi về rồi

sẽ cùng đến bệnh viện nhé!”

Trương Hoa lái xe đến cửa hàng cũng không thấy Trần Dĩnh. Lâm Lam nói: “Dạo này chị Dĩnh chỉ đến ban ngày, ngồi một lát rồi đi!”

Trương Hoa đang chuẩn bị nhưng lại ngoảnh đầu lại hỏi: “Dạo này có ai đến tìm cô ấy không?”

Lâm Lam nói: “Giám đốc Vu ở bộ phận tài vụ có đến tìm chị ấy mấy lần nhưng đều không có chị ấy ở đây!”

Trương Hoa ra khỏi cửa hàng, ngồi rất lâu trong xe, cuối cùng lại lấy máy ra

gọi cho Trần Dĩnh nhưng phát hiện cô tắt máy. Ngoài mấy lần bỏ đi, Trần

Dĩnh gần như không bao giờ tắt máy, tại sao bây giờ lại tắt máy? Hơn nữa Ngô Phong Hải đã nói với Lưu Huệ Anh rằng hôm nay họ sẽ về, chắc cô

cũng biết hôm nay anh sẽ về, tại sao còn tắt máy?

Trương Hoa dừng xe bên đường, cách chỗ Trần Dĩnh thuê nhà không xa, cứ do dự mãi không

biết có nên vào nhà Trần Dĩnh không. Đang trầm ngâm hút thuốc thì nhìn

thấy Trần Dĩnh đi ra, tiếp sau đó lại thấy Vu Hâm chạy theo sau, sau đó

Vu Hâm kéo tay cô, hai người nói cái gì đó. Trương Hoa dường như nhìn

thấy hình ảnh của Trần Dĩnh lên khách sạn chỗ Lí Dương Uy làm việc trước đây.

Vừa nhìn thấy những cảnh này, Trương Hoa lập tức khởi động

xe và phóng vèo đi. Trong khi đó, Trần Dĩnh lúc này không hề chú ý đến

chiếc xe mới khởi động và phóng đi đó.

Trương Hoa về văn phòng công ty, Ngô Phong Hải bước vào nhìn anh, nói: “Sao sắc mặt khó coi

“Không có gì, chúng ta đến bệnh viện thôi!”

Ngô Phong Hải nói: “Cổ Vân Vân đi cùng với chúng ta, Ngô Tĩnh vốn cũng định đi nhưng lại có việc đột xuất nên không đi được!”

Phòng bệnh náo nhiệt hẳn lên, cả mẹ Lí Dương Uy và mẹ Kỉ Oanh đều có mặt.

Trương Hoa ôm đứa bé mới sinh được mấy ngày nói: “Nhẹ thế, bé quá nhỉ,

thế là tôi được làm bố nuôi rồi!”

“Quan hệ của chúng ta như vậy rồi, cậu có không muốn làm cũng không được!”

Cổ Vân Vân nói: “Tôi với Kỉ Oanh cũng thân thiết như thế, vậy tôi cũng làm mẹ nuôi mới được!”

Kỉ Oanh nằm trên giường, cười nói: “Một ông bố nuôi đẹp trai và giỏi

giang, một bà mẹ nuôi xinh đẹp và lắm tiền, thế là con tôi kiếm bộn

rồi!”

Ngô Phong Hải cười nói: “Chị dâu đến rồi à?”

Mấy

người ngoảnh đầu lại, thấy Trần Dĩnh đang đứng bên ngoài cửa. Cổ Vân Vân nhìn Trần Dĩnh vội cười nói: “Chỉ có điều giữa bố nuôi và mẹ nuôi này

chẳng có quan hệ gì hết!”

Trần Dĩnh đến bên cạnh Trương Hoa, nhìn anh ôm đứa bé, móc bao lì xì đỏ ra nhét vào trong áo em bé, nói: “Đáng yêu ghê cơ!”

Lí Dương Uy nói: “Trương Hoa đã đưa rồi, sao mỗi người lại đưa một cái thế?”

Trương Hoa lạnh lùng nói: “Của cô ấy là của cô ấy, của tôi là của tôi!”, Cổ

Vân Vân đến gần đón lấy đứa bé, nói: “Để mẹ nuôi ôm cái nào!”

Trương Hoa nói: “Tôi xuống dưới chờ mọi người nhé!”

Nhìn Trương Hoa lạnh lùng bỏ đi, mấy người ai nấy đều ngạc nhiên. Trần Dĩnh

càng đứng ngây ra không nhúc nhích được. Ngô Phong Hải đến bên cạnh Trần Dĩnh khẽ nói: “Chị dâu, tính tình Trương Hoa như vậy đấy, tối nay đi ăn nhất định tôi sẽ nói anh ấy! Mấy người ra đến cổng bệnh viện, Trần Dĩnh nói: “Tối nay tôi còn có việc, tôi không đi đâu!”

Lí Dương Uy nói: “Thế sao được, em nhất định phải đi!”

Trần Dĩnh nói: “Đợi vài hôm nữa Kỉ Oanh và em bé về, em lại qua chơi! Hôm nay em thấy hơi mệt!”

Ngô Phong Hải cũng khuyên Trần Dĩnh đi, nhưng Trần Dĩnh kiên quyết không

đi. Lí Dương Duy nhớ ra hành động lạnh nhạt của Trương Hoa ban nãy, thầm nghĩ có khi hai người đang có mâu t