XtGem Forum catalog
Đâu Chỉ Riêng Mình Anh

Đâu Chỉ Riêng Mình Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326753

Bình chọn: 10.00/10/675 lượt.

Phong.

- Có.

- Chẳng thấy nó nói muốn yêu ai bao giờ. Nhưng có lẽ cũng đến lúc thôi. Anh thấy nó sao?

- Không phải kiểu tiểu thư đài các, càng không phải phụ nữ dịu hiền nhưng cũng không phải gái hư hỏng. Tính khí thất thường, suy nghĩ khác thường và hành xử không giống ai cho lắm.

- Ừm, khó chiều.

- Chỉ khó nắm bắt thôi. Còn cũng không hẳn là khó chiều. – Phong cười.

- Thế anh có định thử yêu với nó không.

- Người như anh em nghĩ có đem tình yêu ra thử không. Anh chỉ thử một người khác thôi. Người thành công với anh không phải là người không bao gờ bỏ cuộc mà là biết chọn điều để theo đuổi đúng lúc và từ bỏ khi cần.

- Nếu thế thì tốt cho anh. – Khánh đưa tay lên chống cằm. – Anh cũng đủ tốt để có một người yêu anh.

- Anh thấy ở cạnh Hà có gì đó rất thoải mái. Ở cạnh nhau lúc nào cũng đc, rời đi khi nào cũng không sao.

- Ở canh một người dễ dãi thì đương nhiên là thấy thoải mái rồi. Theo nghĩa tích cực nhé. Thế thôi, trả anh về. Cũng hết giờ nghỉ trưa. Em về làm việc đây.

- Em đi gì thế?

- Em tự đến tự về. Anh về nhé. – Khánh cầm cái túi xách và kéo ghế đứng dậy.



Khánh lau tóc, co chân lên giường rúc vào chăn cho đỡ lạnh. Điện thoại báo cuộc gọi nhỡ. Của Bảo. Bấm gọi lại rồi để loa ngoài, Khánh ngồi sấy tóc.

- Em đang làm gì thế?

- Em vừa tắm. Anh ăn gì chưa?

- Anh vừa ăn với bố xong, hôm nay nhiều việc nên ăn muộn.

- Mệt không anh.

- Hơi mỏi người vì phải ngồi nhiều thôi. Với lại…

- Với lại gì anh?

- Anh nhớ em.

- Ừm, em cũng nhớ anh.

- À anh bảo bố là khi nào ra anh sẽ dẫn em đến gặp bố.

- Anh nói rồi á? Sao nói sớm thế.

- Anh chỉ nói là gặp bạn gái con đang quen thôi. Không bắt em cưới đâu mà lo.

- Em sợ lắm.

- Sao tự nhiên hôm nay lại sợ à. Ha ha. Bình thường mạnh miệng lắm mà. – Bảo cười vang qua điện thoại.

- Đến lúc thành thật rồi thì mạnh sao được nữa. Thế anh cứ về đi rồi tính tiếp.

- Ừ thế anh đi tắm. Em ngủ đi nhé, muộn rồi. Mà này…

- Lúc nào về nhớ bù cho anh nhé. Anh nhớ lắm ấy.

- Bù gì. Em chẳng biết bù gì cả.

- Thế anh tự đòi. He. Em ngủ ngon nhé.

- Anh cũng ngủ ngon nhé. Mà anh ơi…

- Sao em?

- Nhanh về nhé.

- Ừ. Anh biết mà.

Khánh sấy khô tóc rồi cũng đi ngủ, gọi con Lavin lên nhà. Tự nhiên hôm nay Khánh muốn ôm ai đó ngủ.

- Đưa chân đây xem nào. Chân kia. – Khánh kiểm tra xem chân con Lavin có sạch không rồi mới cho nó lên giường.

Thằng bé có vẻ thích nằm trên giường. Chăn ấm đệm êm ai chẳng thích. Kể cả chó.



Lâu lắm Khánh mới có cảm giác chờ ai đó. Chờ điện thoại mỗi tối trước khi đi ngủ, chờ những tin nhắn thỉnh thoảng lại bất ngờ xuất hiện trên điện thoại. Mai là anh vể rồi. Khánh đi siêu thị mua nhiều đồ ăn hơn bình thường để khi Bảo sang còn nấu cho anh.

- Mà có bố ở nhà, có đi được không mà sang với mình nhỉ. Còn qua đêm nữa. – Khánh nghĩ. Nhưng rồi vẫn cứ mua rất nhiều thịt bò, nấm… Khánh định làm lẩu cho hai đứa ăn.

Đi bộ từ siêu thi gần nhà về, Khánh nhớ ra quên dặn chị đồng nghiệp chút việc. Rút điện thoại ra bấm số và kẹp vào tai và vai vì tay Khánh đang xách hai túi đồ nặng.

- Có cần người xách hộ không.

Khánh dừng lại, ngừng nói chuyện điện thoại. Quay lưng lại rồi nói qua điện thoại.

- Em đang dở tí việc chút em gọi lại nhé

- Anh đến đây làm gì thế? Em không muốn gặp anh. – Khánh nói với người đối diện.

- Anh thì lúc nào cũng muốn gặp em.

- Đừng thế nữa đi. Tự anh chọn mà. Đừng làm ra vẻ mình là người chịu khổ.

- Em mới là người bỏ anh chứ.

- Thôi em cũng không muốn nói chuyện với anh. Em đang bận đi trước nhé.

- Anh nghe lời em nên hơn 1 năm qua mới chịu nhục mang tiếng hám tiền tệ bạc bỏ người yêu đấy.

- Chính xác thì anh là thế mà. – Khánh nói rồi quay lưng đi.

- Nhưng anh muốn đòi lại cái anh cần rồi. – Vũ nói không cần biết Khánh có nghe thấy không.



Khánh về nhà, đặt phịch mấy cái túi ngay trước cửa. Thả mình xuống ghế. Con Lavin thấy Khánh về mà không thả nó ra cứ đu lên đu xuống trong chuồng. Khánh lê chân ra mở cửa chuồng cho nó rồi nằm dài lên ghế. Thằng bé cuồng chân chạy cuống lên nhưng thấy Khánh không bình thường nó cứ nhìn nhìn rồi leo lên ghế, nằm gối lên người Khánh.

- Ngoan thế. Đừng quấy chị nhé. – Khánh cười xoa đầu nó.

Khánh xả nước chảy thẳng từ đỉnh đầu xuống. Vuốt dòng nước lên mặt. Cứ tưởng rằng thời gian và không gian cách nhau thì khi gặp lại cảm xúc sẽ hết. Cứ tưởng nỗi đau này sẽ không nhói lên nữa. Nhưng sao nhìn thấy Vũ Khánh lại cảm thấy khó thở.

Khánh không muốn vết thương bao lâu nay vừa khép lại của Khánh lại tái phát. Khánh không muốn dính dáng đến quá khứ đau buồn, đến Vũ. Nhất là hiện tại, Khánh đang muốn mối quan hệ của Khánh và bảo sẽ mở ra một điều gì đó có ý nghĩa.

Khánh bỏ Vũ khi còn yêu Vũ rất nhiều. Từ bỏ không đòi hỏi, không điều kiện. Thà anh ta cứ tỏ rõ mình là một thằng đểu đừng bao giờ vác mặt đến gặp Khánh. Để Khánh yên tâm khi rũ bỏ một thằng tồi có phải hơn không. Đừng nhắc lại vết thương đừng khắc lại nỗi đau trong lòng Khánh nữa.



- Mở cửa cho anh. – Tiếng Bảo vang lên hào hứng trong điện thoại.

- Sao anh không mở cửa, em có khóa… - Khánh mở cửa chưa