y nhất một lần đó.” Cũng làm cho cô trở thành trờ cười cho thiên hạ.
“Nếu như, anh nói là nếu như, nếu như em mặc bộ lễ phục này lên mà không đẹp, vậy thì anh sẽ mặc váy, có dám cược hay không?” Giọng của anh gần như dụ dỗ, thật dịu dàng.
Phương Tư Hàng suýt chút nữa bị anh chọc cười, cô không có ác ý nhưng vẫn liên tưởng đến dáng vẻ mặc váy của anh, thật sự….rất hùng vĩ, dù rất buồn cười nhưng cô vẫn lắc đầu.
Hầu Mặc Khiêm cũng không muốn vì như thế mà nửa đường bỏ cuộc, ngược lại anh đưa tay ôm hông của cô: “Vậy anh đành giúp em mặc thôi.”
Mắt thấy anh tính toán cởi quần áo của cô, anh thật sự muốn thay cô thay lễ phục, cô sợ đến mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh, mặc dù nhìn bề ngoài cô không giống con gái, nhưng nội tâm cô vẫn là con gái à nha.
“Buông tôi ra, Hầu Mặc Khiêm, nếu không tôi sẽ kiện anh tội quấy rối tình dục.” Phương Tư Hàng tức giận đẩy anh ra.
“Phương Tư Hàng, vậy em muốn như thế nào?” Hầu Mặc Khiêm lạnh lùng nhìn cô.
Trước giờ Hầu Mặc Khiêm chưa từng lộ ra vẻ mặt này với cô, trong lúc nhất thời cô cảm thấy kinh ngạc, người hiểu rõ thời thế mới là người tài giỏi, cô sảng khoái nói: “Được…Được rồi, nếu như tôi mặc lên mà khó coi, anh sẽ phải mặc.”
Hầu Mặc Khiêm không nói gì chỉ nhìn cô, trong lòng anh cười thầm, Phương Tư Hàng bĩu môi với anh rồi đi về phía phòng thử đồ.
Hậu quả của sự tức giận chính là, Phương Tư Hàng không mặc váy đã rất lâu rồi, thế nhưng bị Hầu Mặc Khiêm khiêu khích, cô đành khuất phục.
“Xong rồi.” Phương Tư Hàng lôi kéo chân váy, vẻ mặt khó chịu, dù như vậy, ngực của cô lại có một cảm giác rất kỳ diệu, cô len lén nhìn anh, tim cũng bắt đầu đập nhanh hơn.
Đợi một lúc lâu, Phương Tư Hàng thấy Hầu Mặc Khiêm không nhúc nhích, cũng không nói chuyện, hoàn toàn không có phản ứng gì, cô xoay người định đi về phía phòng thử đồ.
“Em đi đâu đó?” Hầu Mặc Khiêm nhanh hơn một bước túm được tay của cô.
“Đi thay đồ.” Cô không nhìn anh, hai mắt nhìn chằm chằm chân của mình.
“Tại sao?” Hầu Mặc Khiêm xoay người cô lại đối diện với anh, “Nhìn không đẹp mới được thay ra, không phải sao?”
Anh nói vậy là có ý gì? Anh cảm thấy cô mặc váy nhìn thế nào? Được không? Phương Tư Hàng nghi ngờ nhìn anh, “Anh cảm thấy tôi mặc rất đẹp sao?”
“Anh thật tinh mắt!” Bất luận là y phục hay trang sức đều rất hợp với cô.
Phương Tư Hàng cũng sẽ không vì anh nói vậy mà trở nên tự tin, trên đời này còn rất nhiều người không đành lòng làm tổn thương người khác mà lựa chọn nói dối để an ủi người đó, Hầu Mặc Khiêm chính là người như vậy, cô tin chắc là thế.
Không biết Phương Tư Hàng lấy hơi sức ở đâu ra, cô thoát khỏi tay của anh đi về phía phòng thay đồ, vừa đi vừa lẩm bẩm, “Có quỷ mới tin anh.”
Đột nhiên một loại sức mạnh như mãnh thú đè ép cô lên trên tường, cô bị dọa sợ liền hét lên, “Anh, buông tôi ra.”
Cường thế trời sinh của Hầu Mặc Khiêm áp chế cô, cô giống như một con ruồi bị vỗ lên tường, không thể cử động được.
Ngữ điệu lạnh lẽo của anh thì thầm bên tai cô, “Anh nói sai chỗ nào?”
Giọng nói lạnh buốt giống như gió đêm hè, tuy không có hơi nóng, nhưng sức tàn phá lại rất mạnh.
Phương Tư Hàng nuốt nước miếng, không hiểu vì sao một người đàn ông luôn mỉm cười với cô nay lại trở nên bí hiểm như vậy?
“Anh…..” Hầu Mặc Khiêm ôm chặt hông của cô, cùng cô rời đến đứng trước gương, một tay nâng cằm của cô lên, buộc cô nhìn cô gái trong gương, “Em tự mình nhìn đi, xem anh có nói sai chỗ nào không?”
Không có cách nào, Phương Tư Hàng không thể làm gì khác hơn là nhìn mình trong gương, ở trong gương, hai người một trước một sau, tư thế rất thân mật, cô giống như con mồi sa vào mạng nhện, tuyệt đối sẽ trở thành món điểm tâm ngon miệng của nhền nhện.
Một bộ lễ phục màu xanh dương với những đường cong tinh tế, cô giống như hải âu xinh đẹp giữa biển cả, bộ lễ phục mang phong cách đơn giản nhất, để lộ xương quai xanh khêu gợi của cô, trước ngực xếp lại càng làm tăng thêm vài phần nữ tính, không thể phủ nhận, cô gái trong gương rất……..kiều diễm.
“Thấy thế nào?”
Hầu Mặc Khiêm nhìn vào mắt cô, thấy được cô rất thích bộ lễ phục này, cũng thấy được sự tự ti của cô, lần đầu tiên anh cảm thấy đau lòng, vì một người con gái mà đau lòng.
Cô gái tự tin, cô gái tự ti………..
Hai loại người này anh đều đã gặp, nhưng chưa từng có ai giống như cô, vừa tự tin lại vừa tự ti, cô rất tự tin về những bản thiết kế của cô, lúc nào cũng có thể phát huy thiên phú của riêng mình, nhưng cô cũng rất tự ti, khi đứng trước một cô gái xinh đẹp thì lại luôn cho rằng mình không có gì giống con gái.
Cô như vậy lại khiến cho anh nghĩ đến Thạch Lưu, bề ngoài nhìn rất cứng rắn, kỳ thật, nội tâm lại vô cùng yếu ớt.
“Rất đẹp.” Phương Tư Hàng khó có thể tự kiềm lại nhìn mình trong gương, cô không ngờ khi mình mặc bộ lễ phục này, váy - thứ cô căm ghét nhất lại có hiệu quả như vậy.
Không đúng, không liên quan đến váy, mà là……..Cô nhìn trộm Hầu Mặc Khiêm, là anh đang làm nền cho cô, cô có sự mềm mại của con gái, không còn cứng rắn như trước nữa, giống như cô vốn là một viên đá đầy góc cạnh, dưới sự dùi mài của Hầu Mặc Khiêm, cô dần dần
