Old school Swatch Watches
Đế Bản Bạc Hạnh

Đế Bản Bạc Hạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323332

Bình chọn: 7.5.00/10/333 lượt.

ian hai năm khiến hắn dần dần ý thức được — có lẽ, hắn ở trong cảm nhận của nàng thực sự

cũng không trọng yếu.

Con người chính là như vậy, càng liều mình muốn có được cái gì đó, liền càng bị tâm lý lo được lo mất chi phối.

Hắn không có cách nào xóa đi hoặc giảm bớt sai lầm năm xưa chỉ vì đạt được mục đích mà lợi dụng nàng , cho nên hắn chỉ có thể dè dặt, cẩn

trọng, dùng phương thức hèn mọn để được nàng chú ý, để cầu xin sự tha

thứ của nàng.

Sự vu hãm của ả cung nữ kia tuy rằng làm cho hắn tức giận, nhưng thực ra trong lòng, hắn cũng tò mò muốn biết Tố Quyết rốt cuộc có hay không

để ý đến hắn? Nàng có thể bình tĩnh đem sự tình giải quyết hoàn mỹ ,

nàng dùng lý trí phân tích hết thảy, điều này làm cho hắn cảm động vì

nàng vẫn tín nhiệm hắn, nhưng mặt khác hắn lại lo lắng hay là kỳ thực

nàng căn bản không cần hắn nên chuyện đó không khiến nàng phải sốt ruột

hay quá bận tâm .

Tâm tư rối rắm, Đông Phương Diệu cũng mất đi khẩu vị, liền cứ như vậy ngu ngốc nhìn nàng, hận không thể lúc nào cũng cùng nàng, khắc khắc đều cột nàng bên cạnh mình , vĩnh viễn không xa rời.

Thấy hắn buông đũa xuống , Tần Tố Quyết không khỏi thở dài, ở dưới bàn lôi kéo tay hắn.“Thật sự là càng lớn càng bừa bãi, người đường đường là một vị hoàng đế, vậy mà sao lại giống như hài tử cáu kỉnh vậy?”

“Hoàng đế cũng là người, hoàng đế cũng có thất tình lục dục, hoàng đế cũng hy vọng có người yêu thương mình, có thể yêu thương * sờ mó *

người mình yêu, hoàng đế cũng luôn mong đợi người mình yêu trong mắt chỉ có mình, là duy nhất, là không ai có thể thay thế ’.


Tố Quyết, hoàng đế là vua của thiên hạ, Đông Phương Diệu lại chính là người của nàng.”

Hắn thâm tình nhìn chằm chằm nàng, nói hết tâm tình ra . Sắc mặt nàng đỏ lên, muốn né tránh tầm mắt nóng rực của hắn, lại bị hắn nắm chặt

tay, không chịu nới lỏng.

“Nàng luôn nghĩ cách muốn chạy trốn khỏi ta, bây giờ ta ở ngay tại trước mặt nàng vậy mà nàng vẫn liều mình lảng tránh tình cảm đối với ta . Tố Quyết, có phải sai lầm năm đó thực sự không thể bù đắp lại được ?

Nếu không có Sở Tử Nặc, thì mọi chuyện sẽ đổi khác chứ, nàng vẫn sẽ coi

ta là ta , là Đông Phương Diệu của một mình Tần Tố Quyết ?”


“Diệu, ta cũng thực hy vọng mình có thể cởi bỏ được đoạn khúc mắc trước kia , người không nên ép buộc ta quá.”

Đông Phương Diệu tự nhiên biết trong lòng nàng còn có một cái kết

không giải được.Hắn không dám quá mức ép nàng, hắn chỉ có thể không tình nguyện gật đầu, cầm lấy tay nàng, vô cùng kiên định nói:“Nếu nàng

cần thời gian để cởi bỏ khúc mắc thì ta cũng có thể chờ nàng, bất quá

Tố Quyết, ta hy vọng kỳ hạn đó không cần quá lâu.”
Hắn một tay đem nàng ôm vào trong lòng,“Nàng có biết hay không, chỉ cần nàng một ngày không chịu thoải mái mở lòng

tiếp nhận ta, ta liền sống trong nơm nớp lo sợ,ta rất sợ một ngày nào đó vừa ngủ dậy thì đã lại thấy nàng ra đi không lời từ biệt.”


Nghe vậy, Tần Tố Quyết đáy lòng càng thêm đau xót. Nàng nhẹ nhàng vỗ lên lưng hắn, nhỏ giọng nói:“Ta sẽ cố gắng hết sức.”

Vào ban đêm, Đông Phương Diệu còn đang ở ngự thư phòng phê duyệt tấu

chương nên chưa trở lại.Tần Tố Quyết thì ở lại trong tẩm cung của hắn ,khi một mình nằm trên trường kỉ, vì có chút buồn nên nàng tùy ý mở một quyển sách ra xem.

Bỗng nhiên, một trận tiếng tiêu du dương từ xa xa bay tới, tiếng tiêu ẩn chứa một nội lực khiến người thường không thể cưỡng lại được, ban

đầu mới nghe thì có thể thấy thanh âm của nó có chút thê lương ,buồn bã nhưng nếu người chỉ có chút công phu nghe lâu thì tâm thần câu loạn,

không thể tự chế.

Thời điểm tiếng tiêu vang lên , Tần Tố Quyết vẻ mặt chấn động, vội

vàng đứng dậy, nàng liền đi ra khỏi Triều Minh Cung ,vừa mới bước ra đã

thấy một đám ngự lâm quân canh gác đều tê liệt ngã xuống đất.

Trời đêm sao sáng, tiếng tiêu vang lên cắt ngang sự yên tĩnh của bóng đêm càng thêm động lòng người, dường như nó đang kể rõ một đoạn tình

yêu sinh ly tử biệt .Nhưng người thổi tiêu lại tựa hồ không có hảo ý,

một chút một chút, đem cả tòa hoàng cung bao phủ ở trong một loại tình

thế nguy hiểm.

Tần Tố Quyết thu liễm cảm xúc, thi triển khinh công, nàng lần theo

tiếng tiêu mà đi. Thời điểm cảm giác thanh âm cách chính mình ngày càng

gần thì nàng nhìn thấy ở một góc trên nóc nhà có một vị nam tử áo xanh

đang đứng.

Nương theo ánh trăng chiếu rọi xuống, nàng chậm rãi thấy rõ diện mạo

của đối phương , đại khái y hai mươi bảy, tám tuổi, ngũ quan thập phần

tuấn mỹ, dáng người cao gầy, tóc dài buông xuống, tuy rằng chỉ mặc nhất

kiện áo choàng giản đơn nhưng lại không giấu được khí chất cao quý của y .

Trên tay y cầm một Ngọc Tiêu lục sắc ,ở chuôi tiêu còn treo một chuỗi dây Lưu Tuệ màu đỏ được bện lại tỉ mỉ .

Sau khi người nọ nhìn thấy nàng xuất hiện thì y chậm rãi đem Ngọc

Tiêu bên môi buông xuống, khóe miệng giơ lên một chút tà khí , cười yếu

ớt,“Ta vừa mới thổi Cách Hồn khúc, nếu là hạng người không có nội lực nhẹ thì hộc máu, nặng thì hôn mê, không nghĩ tới nàng lại có thể mặt

không đổi sắc đứng ở tr