XtGem Forum catalog
Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327742

Bình chọn: 10.00/10/774 lượt.

hìn khuôn mặt phóng đại mặt trước mặt.

Một hồi lâu, tỉnh hồn lại cô hung hăng cắn anh, anh bị đau rên lên một tiếng, nhưng vẫn không buông cô ra, nụ hôn hoàn lẫn máu tanh để cho anh hình như càng thêm hưng phấn, nụ hôn này sâu hơn, anh ôm lấy cô thật chặt, cơ hồ muốn đem cô vê vào trong thân thể mình.

Lữ Duy Duy giãy giụa mấy phen, đều không thể thoát khỏi áp chế có lực của anh, cô chậm rãi từ kháng cự trước đó biến thành bị động tiếp nhận. Một người đàn ông anh tuấn đẹp trai mị hoặc ở ngoài đường phố ôm hôn một cô gái tuyệt sắc.

Một màn này muốn không để người ta chú ý cũng khó khăn, tất cả mọi người rối rít đưa tới ánh mắt với hàm nghĩa bất đồng, có hâm mộ, có ghen tỵ. . . . . .

Khi thần chất Lữ Duy Duy có chút hoán tán, rốt cuộc Lục Tề Phong buông ra cô, nhìn gò má của hồng hào của cô, khóe môi anh nâng lên nụ cười vẻ hài lòng.

Anh cúi đầu, hôn vành tai của cô, "Cái gì nước giếng không phạm nước sông? Chúng ta cũng đã máu nhũ giao dung ra rồi, làm sao có thể không liên hệ nhau đây?"

"Anh. . . . . . Khốn kiếp!" Nghe được Lục Tề Phong mập mờ đùa giỡn, Lữ Duy Duy cực kỳ tức giận mắng.

Lục Tề Phong không để ý người đi đường ngắm nhìn, một thanh ôm lấy Lữ Duy Duy hướng xe anh đi tới, cử động đột ngột này khiến Lữ Duy Duy hét ầm lên.

"Anh thả tôi xuống, anh làm gì đấy, đây là đường cái!"

Lục Tề Phong nhìn cô gái không an phận trong ngực, lộ ra nụ cười tà tà, "Yên lặng một chút, anh đương nhiên biết đây là trên đường cái, nếu không, hiện tại anh liền nhắm ngay em rồi!"

Cô mới vừa khơi lên cái trận hỏa đương nhiên là muốn tự cô tới diệt? Hiện tại anh sẽ phải mang cô trở về, giảm nhiệt thật tốt! Cũng làm cho cô gái nhỏ này bớt giận thật tốt.

"Anh? Khốn kiếp, nghĩ hay quá nhỉ, anh mau buông tôi xuống! Nhanh lên một chút!"

Lữ Duy Duy từ đáy mắt của Lục Tề Phong, biết kế tiếp anh muốn làm gì, cô xấu hổ đánh anh, một bộ dáng thề không theo.

"Đừng có gấp, lên xe trước! Bảo bối, ngoan nhé!"

Lục Tề Phong không để ý đến phản kháng của cô, đem cô mạnh mẽ áp vào trong xe thể thao hào hoa, như một làn khói biến mất ở trước ánh mắt của mọi người.

Trong đám người, cửa sổ một chiếc xe hơi màu đen chậm rãi hạ xuống, một người đàn ông trung niên nhìn chiếc xe thể thao kia đi mất, móc điện thoại di động ra.

————– tử tiết thu phân cắt ———-

Lãnh Tiếu Tiếu rũ cụp đầu, một vẻ mặt khó chịu, thật vất vả xe rốt cuộc cũng dừng lại, cô chợt xông xuống xe đứng ở ven đường ói như điên.

Vốn là hai giờ mà có thể đến lộ trình, hôm nay dám đi ba giờ rưỡi. Cái quốc lộ kia lại tu sửa, sửa đào, đào lại tu sửa. Khiến Lãnh Tiếu Tiếu say xe hôm nay xem như chịu nhiều đau khổ.

Đoán chừng trong dạ dày có chừng một chút đồ vật cũng ói sạch sẽ rồi, cô mới mềm nhũn đứng lên, kéo hai cái giống như bông vải chân giống nhau hướng về phía viện mồ côi đi tới.

Xa xa liền thấy cửa chính sơn hồng.

Một cỗ cảm giác ấm áp quen thuộc khiến lỗ mũi Lãnh Tiếu Tiếu đau xót, mặc dù là Viện Phúc Lợi, nhưng nơi này khắp nơi đều tràn đầy tiếng cười vui tuổi thơ của cô đáng nhớ lại!

Cô hình như lại nhớ lại mười ba năm trước chính là sáng sớm hôm đó.

Năm ấy cô mười tuổi, viện trưởng Tần tặng cho cô cái bánh ngọt, khiến tất cả các bạn nhỏ cùng nhau chúc mừng sinh nhật cô.

Một bé trai đẹp trai mặc tây trang sạch sẽ đột nhiên xuất hiện ở trước mặt cô, nâng lên một tia cười ấm áp, đưa cho cô một kẹp tóc bươm buớm xinh đẹp.

Anh nói: ba bảo hôm nay nơi này có người bạn nhỏ sinh nhật, cho nên anh mua quà tặng tới, đưa cho em nè! Một ngày nào đó, em sẽ giống như con bươm buớm, cánh dài ra xinh đẹp, có thể bay đi đến những nơi mà em muốn đến!

Cô kích động nhìn anh, nước mắt đảo quanh ở trong hốc mắt.

Cô ở trong lòng yên lặng đáp trả: nếu như mà em có cánh, em nhất định có thể bay đến bên cạnh anh!

Nghĩ đến chỗ này, hai hàng lệ không nhịn được từ khóe mắt cô trợt xuống!

Em đã mọc ra cánh, nhưng vĩnh viễn cũng không đến phiên em bay đến bên cạnh anh, bởi vì, bên cạnh của anh đã có cô gái khác. . . Một đoạn chuyện xưa thời nối khố lại gợi lên chuyện đau lòng cho Lãnh Tiếu Tiếu.

Nửa năm qua, cô cơ hồ cũng không trở lại qua, bởi vì mỗi lần về tới đây, chắc chắn sẽ có chút hồi ức đến nhắc nhở, sự thực cô bị anh ném bỏ!

Nghĩ đến mình nửa năm qua cũng không có trở lại thăm hỏi mẹ Tần thương yêu của cô, một tia đau lòng xông lên đầu, cô lau đi nước mắt trên mặt, tăng nhanh bước chân hướng phiến cửa hồng đi tới.

Cô ấn vang chuông cửa không lâu lắm, đã có người tới mở cửa, nhìn dáng dấp, người mở cửa kia đã đợi lâu.

"Tiếu Tiếu, con trở lại? Mẹ Tần rất nhớ con nha!"

Người mở cửa chính là viện trưởng Tần Tuệ của viện mồ côi.

Bốn mươi ba tuổi, bà xem ra còn rất trẻ, chỉ là hàng năm bà luôn là một bộ xiêm y màu đen, cộng thêm một bộ mắt kính gọng đen, làm cho người ta đầu tiên nhìn đã cảm thấy Lão Khí Hoành Thu (già cỗi).

"Mẹ Tần, mẹ có khỏe không? Bọn nhỏ đều tốt chứ?"

Lãnh Tiếu Tiếu kích động tiến lên ôm lấy bà, hỏi thăm đám tiểu tử nghịch ngợm trong viện mồ côi.

Tần Tuệ thấy mặt Lãnh Tiếu Tiếu tái nhợt bộ dáng tiều tụy, bà đau lòng không thôi, bà khẽ vuốt