phải cẩn thận từng li từng tí, dè dặt từng bước một.
Lạc Trăn giả bộ gần gũi, “Sếp à, anh biết bố em khen ngợi anh thế nào không?”
“Hửm? Khen thế nào?” Đối với chủ đề này, Hạ Thiên Liên dường như cũng khá hứng thú.
“Một gương nhân tài, chí công vô tư, gian khổ phấn đấu, phụng sự việc công, chăm lo việc nước, anh minh quyết đoán.”
Nụ cười hé nở từ khóe miệng, “Tra từ điển thành ngữ chưa?”
“Cô ấy không biết tra từ điển, cô ấy chỉ biết tìm ngay trên baidu thôi.” Giọng nói đạm nhạt vang lên.
Lạc Trăn trợn mắt nhìn Mạc Hoành, năm giây sau, kéo người phục vụ vừa đi ngang qua lại, “Cho tôi một cốc nước đá, cảm ơn.”
Đồ ăn lần lượt được đưa lên.
Lạc Trăn cậy có cái bàn che chắn bèn hung hăng đấm cho Mạc Hoành một cái.
Mạc Hoành sững sờ, nghiêng đầu nhìn cô.
Lạc Trăn nhếch miệng cười.
Mạc Hoành
quay đầu đi, gắp một miếng rau đưa vào trong miệng, chậm rãi nhai, một
lát sau, thản nhiên phun ra một câu, “Hoàng hậu nương nương, đừng động
tay động chân.”
Tay trái giữa không trung vừa nhận cốc nước đá phục vụ mang đến, bỗng run lên, “loảng xoảng” vỡ trên mặt đất.
Đến giữa bữa cơm, Hạ Thiên Liên bỗng dưng hỏi, “Lạc Trăn, có phải một tuần nữa em phải trở lại trường không?”
Lạc Trăn nuốt ực miếng vịt tiềm trong miệng, nghĩ ngợi, “Vâng, sao vậy anh?”
“Không có gì.” Nở một nụ cười đều đều, “Nhớ lĩnh lương rồi hãy đi nhé.”
Lạc Trăn phì cười, “Anh mà không đưa thì em không đi đâu.”
Mạc Hoành ngẩng đầu lên, đôi lông mày hơi cau lại, “Em phải trở về Mỹ?”
Lạc Trăn cầm chiếc đũa chỉ chỉ Mạc Hoành, “Đồng chí này rõ ràng không quan tâm tôi
nhé. Chưa tốt nghiệp đương nhiên phải trở về kiên trì nỗ lực rồi, nào
giống anh chứ, làm rường cột nước nhà bao nhiêu năm như thế.”
Ánh mắt Mạc Hoành hơi sầm xuống, “Anh biết.” Chỉ là, nhất thời đã quên… quên rằng, em vẫn phải đi.
“Ha.” Lạc
Trăn cười, “Biết thì tốt, dù sao cũng phải chuẩn bị một món quà tiễn lên đường cho chị đây nhé, càng to càng tốt, càng đắt càng tốt, không to
không đắt bổn tiểu thư không nhận.”
Hạ Thiên Liên bùi ngùi, “Logic của cướp bóc.”
Mạc Hoành đột nhiên sa sầm mặt lại, đứng dậy, “Tôi đi hút điếu thuốc.”
“Này.”
Lạc Trăn bật dậy, Hạ Thiên Liên đưa tay đè cô xuống, “Đàn ông hút thuốc, em ầm ĩ làm gì.”
Mạc Hoành không hề quay đầu, bước từng bước ra hành lang, rẽ ngoặt, không thấy bóng dáng đâu nữa.
Lạc Trăn thu tầm mắt lại, liếc sang Hạ Thiên Liên, “Sếp Hạ, anh cố ý đúng không?”
“Cái gì?”
Lạc Trăn ngồi xuống, “Dù anh là sếp của em, em vẫn phải nói —- khẩu phật tâm xà.”
“Gièm pha.” Hạ Thiên Liên mỉm cười, nghiêng đầu nhìn về phía hành lang, “Anh nghĩ bản lĩnh của mình vẫn chưa lớn đến mức đó.”
Lạc Trăn
nâng tách cà phê trên bàn, không uống mà xoay tròn trong tay, lát sau
bỗng cười khổ, “Anh ấy không hề quan tâm đến em, ít nhất, cũng không
phải là mối quan tâm duy nhất, em không muốn tự chuốc lấy bẽ mặt.”
“Lạc Trăn.”
“À, sếp Hạ.” Lạc Trăn đặt tách cà phê xuống, nghiêng đầu nhìn Hạ Thiên Liên, “Quà
tiễn biệt, nghe em thỉnh cầu được không? Đừng mua nhầm nhé.”
Hạ Thiên Liên đành lắc đầu, cuối cùng chỉ nói, “Tiền mừng được không?”
Lạc Trăn sờ sờ mũi, “Thế cũng được, chỉ có điều, tiền mừng càng to càng tốt, càng đắt càng tốt, yêu cầu vẫn thế, ha.”
“Rốt cuộc em học ai mà xấu xa vậy hả?”
“Tự học thành tài.”
“Thiên tài.”
“Lại còn phải nói.”
Hạ Thiên Liên khẽ cười, “Cao ngạo tự phụ không phải sao.”
Trên hành
lang u tối, Mạc Hoành tao nhã dựa bên cửa sổ, hơi rủ đầu xuống, điếu
thuốc kẹp giữa đầu ngón tay trái vướng vít những dải mây mù dằng dặc, vẻ mặt mơ hồ giữa làn khói mờ mịt.
Nhấc tay lên, đưa điếu thuốc gần bên khóe miệng, hít một hơi, từ từ nhả ra.
Lạc Trăn tới chỗ trước sân khấu yêu cầu một cốc nước đá, lần này cố ý nhờ họ đổi
sang cốc giấy, để tránh tay trơn làm rơi vỡ, không trở lại bàn ăn ngay,
lượn qua bồn hoa đồ sộ, rẽ vào hành lang.
Trên hành lang tĩnh lặng, hình bóng quen thuộc ấy đứng bên cửa sổ, Lạc Trăn khẽ thở dài, chầm chậm bước đến.
Mạc Hoành nâng tay hút thuốc.
Lạc Trăn bắt lấy điếu thuốc trên tay anh, đưa đến bên miệng mình hít một hơi, sau đó là một tràng ho sặc sụa dài dặc.
Mạc Hoành hoàn hồn lại sau phút đờ đẫn, đoạt lấy điếu thuốc, ném vào trong thùng rác bên cạnh.
“Phụ nữ như em hút thuốc làm gì hả!” Vội vàng cúi người vỗ vỗ lưng cô, “Sao rồi? Khó chịu à?”
Lạc Trăn che miệng ho khù khụ, “Khó chịu.”
“Đáng đời.” Mạc Hoành nói không hề khách khí, tay không ngừng vỗ nhẹ lên lưng cô, “Sao rồi? Đỡ hơn chưa? Muốn uống nước không?”
Giọng nói uể oải vang lên, “Làm gì nghiêm trọng đến thế?” Lạc Trăn đứng thẳng người
dậy, hoàn toàn gió yên sóng lặng, nom người trước mắt đầy vẻ lo lắng,
cười tủm tỉm.
Mạc Hoành nhíu mày, biết mình bị mắc lừa, cô gái này, sao có thể ngây thơ đến mức chưa từng đụng vào thuốc lá.
Mạc Hoành xoay người định đi.
Lạc Trăn lanh tay lẹ mắt kéo anh lại, “Mạc Hoành, chúng ta nói chuyện đi.”
Bóng lưng đẹp đẽ khựng lại, “Nói chuyện gì?”
Lạc Trăn ngẫm ngợi hai giây, mở đầu chủ đề, “Tôi nhớ, trước đây anh không hút thuốc.”
Mạc Hoành quay người lại, “Em muốn nói về cái này sao?”
“An
