g, nhướng mày cười hỏi, “Em thật sự kém cỏi đến thế sao?”
Lạc Trăn làm bộ nghĩ ngợi, hắng giọng, “Cậu rất tốt, chỉ là chúng ta không hợp.”
Thẩm Hạ Thụy nghe thấy câu này không nhịn được bèn ho mạnh hai tiếng, thì thầm, “Đúng là tầm thường.”
Gã đàn ông vẫn không buông tha, “Nếu như là điệu nhảy hữu nghị thì sao?”
Thẩm Hạ Thụy không kìm được phá lên cười, “Chàng trai trẻ, đừng ngoan cố chống cự
nữa, mắt nhìn của chị Lạc Trăn đây rất cao, dù là tìm đối tác khiêu vũ,
thì chiều cao cũng phải hơn cô ấy mười phân.” Thẩm Hạ Thụy đánh giá
người trước mắt trên dưới một lượt, “Theo tôi thấy, chắc cậu chưa cao
đến 1m8 đâu nhỉ.”
Nhìn gã trai trẻ tức giận xoay người bỏ đi, Lạc Trăn lên tiếng, “Đùa quá đà rồi đấy, người ta dẫu sao cũng là anh em của Thang Kiến Vũ.”
“Ha.” Thẩm
Hạ Thụy bật cười, cười xong bèn gọi với theo bóng lưng kia một lần nữa,
“Nhớ về nhà uống thêm nhiều nhiều canxi nhá, có lẽ vẫn còn hy vọng đấy.”
Lạc Trăn lắc đầu, cởi áo khoác rồi đứng dậy đi ra phòng vệ sinh, lúc gần đến cửa,
nghiêng người lướt qua bên cạnh Mạc Hoành, vô thức dừng lại, nén âm
lượng chỉ có hai người mới nghe được, khẽ lên tiếng, “Đừng uống rượu.”
Đặt cốc nước ấm mình vừa tiện tay cầm theo xuống bàn trà trước mặt Mạc
Hoành.
Khi Lạc Trăn bước ra từ phòng vệ sinh trở lại gian phòng, đã thấy Mạc Hoành đang
đứng trên hành lang, cười cười đến gần rồi đứng lại trước mắt anh, “Đợi
em à?” Biết rõ mà vẫn cứ hỏi.
Mạc Hoành
vươn tay ôm cô vào lòng, hơi thở ấm áp vỗ về phả lên vành tai cô, trong
khoảnh khắc tĩnh lặng ấy chợt thì thầm khe khẽ, “Muốn về không?”
Lạc Trăn mỉm cười, “Em còn có việc, anh chán thì cứ về trước nhé.” Hai tay vòng
quanh eo anh. “Đúng rồi, sao anh biết mà đến đây?” Lời Liên Ân nói cô
căn bản vẫn chọn giữ nguyên thái độ.
“Cô ấy nói em ở đây, nên anh đến.” Mạc Hoành chợt cười nhàn nhạt, “Tính muốn tác hợp cho chúng mình.”
“Chậc, bạn bè chết không bằng mình chết.” [1'>
Mạc Hoành vừa nghe cô nói thành ngữ tục ngữ đã cảm thấy rối rắm.
Lạc Trăn áng chừng kiễng mũi chân hôn anh, đương lúc quấn quýt không ngừng, cô tách
ra, cười híp mắt, “Đừng bảo em dùng sai thành ngữ nữa.”
“Là tục
ngữ.” Mạc Hoành nhểnh khóe miệng dường như vẫn chưa thỏa mãn, thuận tay
mân mê tóc cô, Lạc Trăn giơ tay đè lấy những ngọn tóc mái hơi vểnh lên,
tại ngủ mê man, lúc tỉnh dậy tóc tai cũng khó tránh khỏi bị rối bù.
“Khiêu vũ… cùng anh nhé?”
Lạc Trăn ngẩn ngơ, khẽ cười thành tiếng, “Vâng.”
Mạc Hoành
nhìn sang người bên cạnh không khỏi ong đầu, theo lệ thường anh vẫn dậy
lúc bảy giờ, hiện tại đã là 8h15’, khẽ nhích người, cô gái bên cạnh bèn
càu nhàu một tiếng rồi càng ôm anh chặt hơn, một tay còn nhân tiện vắt
lên phần giữa eo và mông, khiến cả người anh tê dại, mặt cũng hơi ửng
hồng.
“Không thể ngủ yên được sao.”
Người vùi
mình trong chăn ấp úng cười một tiếng, Mạc Hoành lập tức nhíu mày, kéo
bàn tay không an phận kia ra, lần này dùng sức tương đối lớn, “Tỉnh rồi
thì dậy đi nào.”
“Đúng là
chẳng biết làm người ta vui. Dậy sớm thế làm gì chứ, ảnh hưởng đến cả
giấc ngủ của em.” Lạc Trăn hơi nghiêng người, nhìn người phía trên, thật ra cô đã tỉnh được một lúc, nhưng không muốn dậy, cô thích cái cảm giác hai người dựa sát vào nhau, cực kỳ thích.
Mạc Hoành hừ nhẹ, “Tám giờ không còn sớm nữa đâu.” Nói thì nói vậy nhưng cũng không
thúc Lạc Trăn ngồi dậy xuống giường, trái lại còn muốn gắng sức kéo
người con gái lúc này đang tính thức thời dịch người ra trở lại gần
mình.
Lạc Trăn bật cười, “Cợt nhả.” Tìm được một vị trí thoải mái nằm úp lên ngực anh, một lát sau Lạc Trăn đắn đo rồi bắt đầu đề tài, “Mạc Hoành, anh nói xem,
em, Liên Ân, Hạ Thụy, trong ba đứa tụi em ai tốt bụng nhất?”
“Liên tiểu thư.”
“Có đôi lúc
anh nhìn người vẫn rất chuẩn.” Nói xong lại thở dài, “Tối qua, em nói
chuyện với Liên Ân, em bảo, Thang Kiến Vũ không phải là người tốt, những chuyện trước đây hắn làm, cặn bã, bỉ ổi đã có rất nhiều, mày với hắn ở
bên nhau sớm muộn cũng sẽ có chuyện, em nói câu này tuy không dễ nghe,
nhưng thực sự là… thật lòng.” Nói đến đây giọng bỗng nhỏ dần, “Lúc ra
ngoài em cũng không dám nhìn sắc mặt của Ân Ân, có lẽ cô ấy ghét em
lắm.”
“… Ừm.”
“Ừm cái gì
chứ!” Tâm tình đè nén suốt từ tối qua cuối cùng cũng không kiềm chế được nữa, giận cá chém thớt ngồi thẳng dậy lườm Mạc Hoành, “Nói chuyện
nghiêm túc với anh đấy.”
“Chuyện của
người ta em cứ cố chấp thế.” Người nào đó cũng không phải là người tốt
tính, tâm trạng tiêu cực gần đây hiếm khi không trỗi dậy nữa lúc này lại dâng lên, Mạc Hoành trở mình xuống giường, trong lòng phiền muộn đến
tột đỉnh, Lạc Trăn đối đãi với người khác lúc nào cũng để tâm hơn là với anh. Hôm qua trong quán bar, anh vừa quay người cô liền cùng mấy gã đàn ông mới bước vào ôm ấp loạn xạ rồi ôn lại chuyện cũ, rồi xoay người đẩy anh như đẩy cái quái gì đó, nghĩ đến lại thấy bực mình, cô không muốn ở bên anh đến thế sao? Rõ ràng anh nhớ muốn chết… nhưng dường như cô lại
cảm thấy mối quan hệ giữa bọn họ không thể công khai…
Trong ngực bỗng nghẽn lại, quay người dùng sức kéo ng