ải mặc gì đây?
Tiêu Tiêu kêu thảm ngã vào trong bồn tắm lớn, hoàn toàn đã không còn sự thoải mái cùng khoan khoái vừa rồi nữa, có chăng cũng chỉ có ảo não cùng hối hận mà thôi.
Cô đến cuối cùng có bao nhiêu sơ ý, lại có thể quên chuyện quan trọng như vậy!
Trong cái rủi có cái may, Chung Thụy đã ngủ trước rồi, bằng không Tiêu Tiêu mặc áo tắm trống không quay về phòng khách, chắc cũng đủ thẹn thùng mất
Ở trong mơ Tiêu Tiêu bị phóng viên đuổi theo cả đêm, đầu óc choáng váng căng trướng vừa đứng lên vừa nhìn, đã là bảy giờ lẻ năm phút rồi.
Nhớ rõ sáng nay trễ nhất là bảy giờ rưỡi Chung Thụy phải đi khỏi cửa, cô vội vàng siết chặt bộ đồ ngủ.
Cúi đầu nhìn nhìn, Tiêu Tiêu mặc váy ngủ ở bên trong, bên ngoài là bộ đồ ngủ dài tay, lại mặc thêm một bộ áo khoác ngủ hơi mỏng.
Ba tầng quần áo che lấp, áo ngủ lại rộng thùng thình, chắc là không nhìn ra đâu.
Tiêu Tiêu tự an ủi mình một phen, lúc này mới mang dép lê đi ra phòng khách.
Chung Thụy đã ngồi trên sofa, một thân áo sơ mi dài tay kẻ sọc xanh đơn giản, quần tây trắng, càng tôn lên hai chân thon dài và khuôn mặt như ngọc của anh.
Tiêu Tiêu sửng sốt một chút rồi phục hồi lại tinh thần, ngực co rút lại vọt nhanh vào bếp, vừa chạy vừa hỏi: “ Tiền bối Chung, mau lên để không kịp, buổi sáng có thể ăn bánh mì, trứng luộc và sữa không?”
“ Được” Chung Thụy trả lời một tiếng, ánh mắt lướt qua trên người Tiêu Tiêu đang đưa lưng về phía anh, làm cho cả người cô cứng ngắc, chỉ sợ anh sẽ nhìn ra được.
“ Thời gian có chút gấp, bữa sáng tôi luôn tùy tiện ăn tạm, không cần quá khéo đâu”
Chung Thụy nói chuyện tốt như vậy, ngược lại Tiêu Tiêu có chút ngượng ngùng.
Cô ở trong nhà Chung Thụy, ăn của anh, ở nhà anh, bây giờ lại có thể ngủ quên, thiếu chút nữa quên nấu cơm sáng, trong lòng rất áy náy.
“ Tiền bối Chung, bữa sáng rất quan trọng, dù sao kế hoạch của một ngày đều được quyết định vào buổi sáng. Về sau tôi nhất định nhớ đặt đồng hồ báo thức, sẽ không ngủ quên nữa đâu…”
Tiêu Tiêu vừa nói, một bên thì nhanh nhẹn chiên hai quả trứng luộc vàng óng.
Bánh mì đã hâm nóng xong, cô đặt trứng luộc ở giữa hai lát bánh mì, để nó ở trên chén rồi đưa qua cho Chung thụy: “ Hai quả trứng luộc này đều cho anh hết, có phải hơi ít không, có muốn tôi chuẩn bị thêm bột yến mạch không?”
Cô nhớ trong ngăn tủ bếp hình như có một hộp bột yến mạch chưa mở ra, cũng không biết có quá quá thời hạn hay không nữa.
Nhưng mà Chung Thụy ở đây, cách một thời gian, Ben sẽ giúp đỡ thu dọn lại, những đồ đạc quá thời hạn chắc sẽ không để lại đâu.
Nhìn thấy Tiêu Tiêu muốn đi lục lọi ngăn tủ, Chung Thụy lắc đầu: “ Không cần đầu, như vầy cũng đủ rồi”
Thực ra đã một thời gian rất lâu rồi anh chưa ăn cơm sáng, một là rất phiền phức, hai là hợp đồng nhiều, thường xuyên ăn không kịp, ba là… chỉ có một người ngồi ăn cơm ở cái bàn ăn lớn trống trãi, thực sự rất cô đơn.
Tiêu Tiêu chỉ sợ Chung Thụy ăn không đủ no, không có tinh thần để bắt đầu buổi sáng, khăng khăng muốn thêm cơm.
Chung Thụy đành phải nói: “ Bây giờ đã là bảy giờ hai mươi rồi”
Cô buồn bực, rõ ràng thời gian đã không còn nhiều, muốn thêm cơm cũng không được.
Tiêu Tiêu âm thầm hạ quyết tâm, ngày mai nhất định phải rời giường trước 6 giờ rưỡi để làm điểm tâm cho Chung Thụy.
Dùng túi to cẩn thận bao hộp đựng cơm lại, tuy rằng nhìn không được đẹp, nhưng dùng lò vi ba nhất định có thể ăn được mà, hết sức tiện dụng.
Tiêu Tiêu vừa định nói với Chung Thụy, bên trong hộp đựng cơm đều là đồ ăn trưa, thì cánh tay đột nhiên bị kéo, gói to được đặt ở bên cạnh, nhưng cô lại bị Chung Thụy kéo vào trong lòng.
Mặc ba bộ áo ngủ, rộng thùng thình lại được nới lỏng sụp sụp chắc là không nhìn ra cái gì đâu, nhưng mà đây là ôm, có thể phát hiện vấn đề ngay lập tức.
Tiêu Tiêu lúng túng, hai người mặt đối mặt, cô không có mặc nội y bên trong, bờ ngực mềm mại dán vào lồng ngực Chung Thụy___khỏi phải nói xấu hổ biết bao nhiêu!
Chung Thụy ôm cô, vốn chỉ là đoán thôi, một cái ôm liền biết được mình đã đoán đúng rồi. Khóe miệng không chỉ cong lên, mà còn nhẹ nhàng cười ra tiến, lại gần vành tai của Tiêu Tiêu: “ Sáng sớm đã mở ra như vậy, là muốn câu dẫn tôi sao?”
*Mở ra: nguyên bản là open. Ý anh Thụy bảo chị Tiêu đã mở í ì i chờ anh Thụy đó mà ^^
Tiêu Tiêu lập tức lắc đầu phủ nhận, để tránh anh hiểu lầm cô có ý đồ bất lương: “ Không, không, không, thực ra là…”
Đầu ngón tay của Chung Thụy chạm vào môi của cô, ngăn chặn lời giải thích kế tiếp của Tiêu Tiêu: “ Không cần nhiều lời, dứt khoát thừa nhận lại khó như vậy sao?”
Tiêu Tiêu khóc không ra nước mắt, cô quả thực không có, làm sao thừa nhận được?
Có điều bị Chung Thụy ôm như vậy, cô có muốn nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch…
“ Tôi còn chưa biết, hóa ra em lại có một mặt phóng khoáng như vậy? Quả nhiên, hiểu biết của tôi đối với em còn chưa đủ sâu” Chung Thụy nắm trọn eo của Tiêu Tiêu, khi cúi đầu nói chuyện, dường như cánh môi vô ý mà lướt qua vành tai của Tiêu Tiêu, mắt thấy tai cô từ từ đỏ lên, không khỏi cười cười.
“ Không phải, tiền bối, thực ra…”
Tiêu Tiêu tay chân luống cuống, hận k