h ấy hay không?”
Tất nhiên Linh Tố không có khả năng vạch trần, chỉ
nói: “Nhân duyên của bạn, nếu bạn cho rằng đúng, thì tất nhiên là đúng.”
Phùng Hiểu Nhiễm cười đấm cô: “Giảo hoạt như cá
chạch!”
Đoạn Quyết thật sự là người thành thật. Bình thường
mọi việc đều nghe theo Phùng Hiểu Nhiễm chỉ huy, Phùng Hiểu Nhiễm là vầng thái
dương của hắn, là phương hướng cách mạng của hắn. Lời nói của Phùng Hiểu Nhiễm
chính là văn kiện của Trung ương Đảng, chính là thần hiển linh. Linh Tố thông
thường vừa vỗ Phùng Hiểu Nhiễm một cái thật vang, Đoạn Quyết liền tiến lên vì
bạn gái đấm lưng xoa vai.
Linh Tố rất thông cảm hắn, nhưng chính hắn tựa hồ còn
thích thú.
Người như vậy lại là giảng viên của môn tâm lý
tội phạm học, trên lớp mặt mày vui vẻ thao thao bất tuyệt, viết nghiên cứu luận
văn được nhiều lần đăng báo.
Phùng Hiểu Nhiễm có được hạnh phúc, cũng muốn thay
Linh Tố tìm một người bạn trai. Cô không cảm thấy Linh Tố không phải là người
bình thường, ngược lại thấy Linh Tố thông minh xinh đẹp có năng lực, đàn ông
bình thường cũng không xứng với Linh Tố.
Linh Tố cảm giác được tình nghĩa phát ra từ nội tâm
này, có điều vẫn thờ ơ với loại chuyện tình cảm lứa đôi.
Phùng Hiểu Nhiễm đuổi theo hỏi: “Rốt cuộc bạn thích bộ
dạng gì? Trong trường mình có rất nhiều nghiên cứu sinh, tiến sĩ, các hạng mục
tiêu chuẩn rất phù hợp, đều viết ở trên đây cho bạn chọn nè!”
Linh Tố bịép buộc bất đắc dĩ, đành phải nói:
“Trước kia mình từng chịu khổ rồi.”
Phùng Hiểu Nhiễm a một tiếng, hơn nửa ngày mới nói:
“Vậy đó nhất định là một vương bát đản.” (Vương bát đản – là một câu chửi thường được dùng trong dân
gian. Trên thực tế vốn là do đọc chệch từ “vong bát đoan” – 忘八端. Thời cổ “bátđoan” gồm có “hiếu, đễ, trung, tín, lễ,
nghĩa, khiên, sỉ”, “bát đoan” này là cái gốc làm người,
quên đi “bát đoan” tức là quên đi cái căn bản để làm người, người
quênđi “bát đoan” bị mắng là “vong bát đoan”. Có lẽ là do “Vương bát đản” càng thông tục dễ hiểu hơn so với “vong bát đoan”, sau này, câu
tục ngữ “vong bát đoan” đãbiến thành “Vương bát đản”)
Linh Tố nở nụ cười, nói: “Hắn anh tuấn tiêu sái lại
nhiều tiền, giống như nam chính trong ngôn tình tiểu thuyết vậy.”
Phùng Hiểu Nhiễm còn nói: “Vậy khẳng định hắn không
phải là kẻ chung thủy.”
“Không, hắn một mực thâm tình.”
“Vậy vì sao?”
Linh Tố chua sót cười: “Đối tượng thâm tình không phải
là mình thôi…”
Phùng Hiểu Nhiễm trầm mặc, chuyện mai mối tạm thời
buông bỏ.
***
Làm một sinh viên, Linh Tố là người bình thường. Cô có
thành tích rất tốt, nhưng không hay tham gia hoạt động tập thể. Thầy cô thích
cô, nhưng không quan tâm đặc biệt tới cô. Bạn học nữ ngẫu nhiên cũng sẽ đàm
tiếu sau lưng cô, nhưng trên cơ bản mọi người đều có thể hòa bình ở chung.
Mà làm một pháp sư thông linh, Linh Tố lại cô lập tịch
mịch.
Cô cũng từng gặp được nhân sĩ dị năng khác, có một lần
chỉ thấy một nam sinh ở phòng thí nghiệm cũ trong trường học thu giữ một con
mèo yêu, còn lần khác là một lão già đùa trên tay một hồn chim.
Nhìn thấy nhau, gật gật đầu, hiểu trong lòng là đủ,
cũng không nói chuyện với nhau.
Tuy rằng Linh Tố khát vọng có thể tiếp xúc với bọn họ,
nhưng lại không biết nói cái gì. Trong lĩnh vực này cô yếu đuối tựa như trẻ con
mới sinh.
Một ngày vào đông, Linh Tố cùng Phùng Hiểu Nhiễm đi
qua sân thể dục. Trên sân có một đám nam sinh chơi bóng rổ, đang trong tình
huống kịch liệt, tiếng người ồn ào.
Đột nhiên một quả bóng rổ bay qua lưới sắt cao, từ
trên trời giáng xuống, hướng tới mấy người Linh Tố.
Trong tiếng kinh hô của mọi người, Linh Tố đẩy Phùng
Hiểu Nhiễm, bóng va vào vai cô, sau đó văng ra.
Chỉ là một quả bóng rổ, Linh Tố cũng không thấy đau.
Phùng Hiểu Nhiễm lại lập tức kiễng chân bắt đầu mắng chửi người.
Một nam sinh cao lớn vội vàng chạy ra, nhặt bóng lên,
không khỏi cúi đầu xin lỗi.
Đúng là một người con trai anh tuấn. Mày rậm, mắt hoa
đào, mũi cao thẳng, làn da ngăm ngăm, cười rộ lên, hàm răng trắng như tuyết.
Quả thực giống như ngôi sao điện ảnh.
Phùng Hiểu Nhiễm ngậm miệng. Đối diện với khuôn mặt
tươi cười này, có tức giận đến mấy cũng không thể phát tác.
Miệng của nam sinh này cũng ngọt: “Hai vị mỹ nữ, muốn
mình xin lỗi thế nào? Mời các bạn uống nước có ga được không?”
Phùng Hiểu Nhiễm đã hoàn toàn hết giận. Bên cạnh Linh
Tố không nói được một lời, vẻ mặt quái dị nhìn chằm chằm nam sinh kia.
Nam sinh nhìn về phía Linh Tố, đầu tiên trông thấy là
một đôi mắt đen láy, như ngọc lưu ly đặt trong nước suối. Trong lòng hắn kinh
diễm, liếc mắt nhìn hướng qua cô.
Lập tức Linh Tố dùng tay vuốt tóc.
Nam sinh chỉ cho rằng cô thẹn thùng, ha ha cười rộ
lên.
Bên kia lưới sắt có cô gái không kiên nhẫn kêu lên:
“Vương Trị Bì