đẹp mông lung, lại trống rỗng đến đáng sợ, liếc nhìn qua toàn bộ đều là
sương mù. Ánh mặt trời đâu? Vì sao trong mắt cô anh không tìm thấy ánh
sáng mặt trời? Ngày trước, mỗi lần anh nhìn vào mắt cô đều có thể thấy
được hi vọng cùng sức sống bừng bừng, mà bây giờ, cái gì cũng không có,
trong mắt cô chỉ còn lại thê lương, ngay cả đau thương cũng không có.
Lòng đau như muốn ngừng thở, cô cứ như vậy không muốn anh chạm vào? Hay là
cô thích người kia đến mức không phải hắn là không được? Vậy anh đây?
Anh nên làm gì? Rõ ràng là cô trêu chọc anh trước, khi anh rơi vào chiếc bẫy của cô lại lạnh lùng đem lưới thu về, nói với anh rằng trả tự do
lại cho anh. Nếu như tim không bị trói buộc, vậy tại sao anh còn không
bỏ đi? Anh chính là không thể bỏ được!
Hà Tử Nghiệp buông cô ra,
thay cô sửa sang lại áo đã bị anh xé nát, Lâm Cảnh Nguyệt không nhúc
nhích mặc kệ động tác của anh, giống như anh có làm cái gì cũng sẽ không phản kháng. Nhìn Lâm Cảnh Nguyệt như vậy, động tác Hà Tử Nghiệp càng
trở nên cẩn thận, xem cô giống như một búp bê sứ dễ vỡ. Anh cởi xuống áo của mình khoác lên người cô, lại thay cô chỉnh lại mái tóc rối bời,
nhìn cô một hồi lâu mới thở dài đứng lên.
Dưới chân như mang ngàn cân nặng, anh muốn quay đầu lại nhìn, nhìn cô gái của anh, nhưng lại
không dám, anh sợ mình nhìn một cái sẽ không thể khống chế mà ôm cô vào
trong lòng. Cứ như vậy thôi, Hà Tử Nghiệp tự nhủ, anh muốn đi tìm Hàn Mộ Vân nói chuyện một chút, mặc dù hôn nhân của hắn chỉ là hình thức nhưng cũng nên mau chóng ly hôn, nếu không đối với danh tiếng của cô ảnh
hưởng không tốt. Anh nắm chặt tay, khắc chế cảm giác muốn vọt tới bên
cô, từng bước từng bước chuyển động, cũng nhanh chóng đến cửa.
Anh đưa lưng về phía cô, bàn tay run rẩy nắm lấy cửa, trong lòng giãy giụa
mâu thuẫn mấy trăm lần, cuối cùng vẫn chậm rĩa mở cửa ra, bước ra một
bước…hai bước…, anh cách cô ngày càng xa. Có lẽ gặp lại lần nữa cô sẽ
trở thành vợ bạn ? Hà Tử Nghiệp tưởng tượng cô đứng cạnh Hàn Mộ Vân mỉm
cười nhẹ nhàng, tim liền đau như cắt, không thể! Anh không thể trơ mắt
nhìn cô thuộc về người khác! Cô là của anh! Là người của anh! Cho dù là
sống chết, già nua, hay bệnh tật anh đều muốn cô ở cùng một chỗ với
anh!.
Hà Tử Nghiệp nhắm mắt, hít sâu một hơi, nếu quyết định, anh cũng không chần chờ nữa, cho dù sử dụng thủ đoạn gì cũng phải khiến cô ở bên anh! Trong ba mươi năm, anh đã chủ động buông tha rất nhiều thứ,
nghề nghiệp mình yêu thích, tuổi thơ vui vẻ bên bà ngoại ở căn nhà ven
sông…nhưng chỉ có cô, chỉ có cô là anh không thể buông tha! Một phút
cũng không được!
Anh vừa muốn xoay người lại, liền nghe được âm
thanh nho nhỏ mang theo tiếng khóc sụt sùi của cô, giống như tiếng kêu
của chú mèo con vừa mới chào đời: “Diệp Tử, Anh không cần em sao?”
Thân thể Hà Tử Nghiệp cứng đờ, anh cảm giác là mình đã nghe lầm, cô làm sao
có thể giữ mình lại? Làm sao lại có thể kêu mình là Diệp Tư? Anh cứ cứng ngắc tại chỗ như vậy, không dám quay đầu cũng không dám đi về phía
trước, giống như đang ở trong mộ giấc mộng đẹp, sợ mình vừa động giấc
mộng liền tan biến.
“Diệp Tử…anh…muốn rời đi sao?” Tiếng khóc
phía sau truyền đến càng lúc càng lớn, dường như bể vun cùng nghẹn ngào, nghe thấy lòng anh rất đau rất đau. Kệ mẹ nó nằm mơ hay không! Hà Tử
Nghiệp xoay người bước mấy bước đến bên cạnh Lâm Cảnh Nguyệt, ôm cô từ
trên nền đất vào trong ngực thật chặt. Ngực cô dán vào lồng ngực anh,
hai quả tim nhịp đập dần dần dung hợp lại với nhau, ăn ý mà nhất trí.
“Cảnh Nguyệt, Cảnh Nguyệt…” anh ôm cô gắt gao, dùng hết sức dán chặt không
một kẻ hở cơ thể cô vào trên người mình, vóc dáng của Lâm Cảnh Nguyệt so với các cô gái khác có thể xem là cao nhưng khi so với Hà Tử Nghiệp thì cũng không là gì, anh vòng quanh cô, đem toàn thân mình cô bọc vào
trong ngực mình, cảm thụ nhiệt độ của cô, chợt cảm thấy yên tâm, cũng
may, cô vẫn còn ở bên cạnh mình.
Được anh ôm nhưng Lâm Cảnh
Nguyệt vẫn không ngừng khóc, cô giống như muốn đem tất cả nước mắt uất
ức mấy ngày nay khóc luôn một lần, muốn ngừng cũng ngừng không được. Ướt đẫm áo len của anh, thấm vào trong sơ mi. Cảm thấy lồng ngực dính dính
ướt, Hà Tử Nghiệp buông cô ra, luống cuống thay cô lau nước mắt, vừa dụ
dỗ cô: “Ngoan, ngoan, đừng khóc.” Anh cũng không phải là người ăn nói
vụng về, ngược lại, trên thương trường, trên bàn đàm phán lời nói của
anh luôn sắc bén, nói trúng trọng tâm đâm thẳng vào đối thủ, nhưng bây
giờ, đối mặt với nước mắt của Lâm Cảnh Nguyệt, ngoài việc lau nước mắt
anh cũng không có biện pháp khác.
“Cũng…đều là do anh sai!” Cô
nghẹn ngào, dùng âm thanh mềm mại nhầy nhụa mắng anh. Bao nhiêu uất ức
trong lòng của Hà Tử Nghiệp cũng nháy mắt tan biến, cô cuối cùng đã cùng anh làm nũng, bỏ đi chiếc mặt nạ lộ diện gương mặt thật của mình. Anh
luôn không phải là người theo chủ nghĩa duy tâm, nhưng lúc này cũng muốn cảm tạ ông trời, thật may là anh đã không bỏ lỡ, thật sự may mắn. “Lỗi
của anh, thật xin lỗi, Nguyệt Nha Nhi, thật xin lỗi…”
Lâm Cảnh
Nguyệt khóc không thành tiếng, cô
