g khi Hà Tử Nghiệp cùng Lâm Cảnh Nguyệt quay về ngọt
ngọt ngào ngào thì Hàn Mộ Vân lại trải qua những ngày giãy giụa trong
vòng xoáy, ngày ấy, sau khi bị Lâm Cảnh Nguyệt thêm một lần, trong lòng
hắn âm thầm thề sẽ không bao giờ đến tìm cô nữa, đàn bà mà thôi, thiếu
gì người xinh đẹp, hắn đâu phải không có cô là không sống được.
Nhưng mà, bản thân con người thật lạ, càng muốn quên lại càng nhớ rõ ràng,
ngay cả những chi tiết nhỏ nhặt của hai người kia đều hiện rõ mồn một
trước mắt hắn, đem tâm trí của hắn càng trở nên rối loạn.
Công
việc liên tiếp phạm sai lầm, ngay trong lĩnh vực am hiểu nhất của mình
lại phạm phải sai lầm của người mới học việc, khiến cho hắn trở nên buồn bực không chịu nổi, cố tình lúc này Trần Mtạ Lỵ lại gọi điện thoại muốn hắn quay trở về.
Mặc dù không muốn nghĩ đến nguwoif vợ trên danh nghĩa này, nhưng nghĩ đến ánh mắt áy náy và mong đợi của cha già. Hàn
Mộ Vân không thể không kìm nén lửa giận ở trong lòng mà xin nghỉ phép
bay về thành phố S.
Vừa vào nhà, Hàn Mộ Vân liền bị mùi khói
thuốc hun thẳng vào mặt đến ho khan. Hắn nắm chặt quả đấm lạnh lùng nhìn thẳng vào Trần Mạt Lỵ đang hút thuốc trên sofa: “Tôi nói bao nhiêu lần
rồi, không được hút thuốc trong nhà, đầu óc của cô bị nước vào sao?”
Trần Mạt Lỵ ngẩng đầu, không để ý đến hắn, dập tắt tàn thuốc, sắc mặt cô
vàng vọt, hốc mắt trũng sâu, tầm mắt có một vòng xanh tím, tóc cũng có
chút rối loạn, giống như mấy tuần lễ không hề được ngủ ngon, rõ ràng là
một cô gái đang trẻ tuổi, vào lúc này lại tiều tụy đến mức khó nhận ra
tuổi thật của mình.
Hàn Mộ Vân chán ghét liếc cô một cái, ngay
sau đó xoay mặt, dường như nhìn cô lâu một chút sẽ cảm thấy ghê tởm: “Có chuyện gì cô nói đi, bên kia tôi còn có việc.”
Trần Mạt Lỵ không thèm để ý đến thái độ ác liệt của hắn, chỉ đưa tay lên sofa lục lọi một hồi, từ dưới gối rút ra một phần tài liệu đưa cho Hàn Mộ Vân: “giúp tôi giải quyết”
Trong lòng Hàn Mộ Vân lộp bộp một tiếng, nhưng vẫn
đưa tay nhận được, đọc nhanh qua, càng xem càng nổi giận, cuối cùng ngay cả thở cũng trở nên nặng nề.
Chợt, hắn vứt tài liệu xuống đất,
nhào qua bóp lấy cổ Trần Mạt Lỵ, dùng sức ép cô trên sofa, trên mắt toát ra ánh sáng tàn nhẫn: “Con mẹ nó, tôi đã nói qua mấy lần không được
chạm qua thứ đồ kia, cô nghe không hiểu sao? À? Cô muốn chết thì tự mình đi mà chết, cắt tay, uống thuốc độc, muốn chết ra sao cũng không có ai
đến cản, chớ con mẹ nó liên lụy đến chúng tôi!” Hàn Mộ Vân thật sự rất
tức giận, bao nhiêu lời nói tục cũng liên tiếp văng ra ngoài.
Trần Mạt lỵ không có vẻ gì bị hắn hù, hình như đối với thái độ này của Hàn
Mộ Vân đã nhìn quen, trên mặt cô chứa đựng nụ cười châm chọc, âm thanh
khàn khàn khó nghe, giống như rất nhiều ngày không uống nước, nghe vào
khiến cho người khác nổi da gà: “Hàn Mộ Vân, có bản lãnh anh liền bóp
chết tôi, giả làm người chồng tốt trước mặt người khác đã đủ chưa? Anh
chẳng lẽ không biết, mỗi lần nhìn thấy gương mặt giả nhân giả nghĩa của
anh tôi thật sự ghê tởm muốn chết!”
Sắc mặt Hàn Mộ Vân thay đổi
âm trầm, hàm răng cắn lộp độp vang dội, sức phát ra càng lớn, nhìn thấy
sắc mặt Trần Mạt Lỵ càng ngày càng trắng, miệng cũng há thật to, hắn rốt cuộc vẫn phải thả tay, mệt mỏi tựa vào ghế salon: “Cô nghe đây, Trần
Mạt Lỵ, một lần cuối cùng, tôi đảm bảo đây là lần cuối cùng.”
Thân thể Trần Mạt Lỵ run lên, giọng điệu như vậy cô chưa từng nghe qua, ngay cả khi cô chật vật nhất cũng chưa từng, cô sợ, sợ mất đi một chút ấm áp vất vả mới có được. Không nhịn được, có chút nghẹn ngào, đứng lên gào
lớn: “Không thể, anh không thể như vậy! Cha tôi đới với cha anh…”
“Đó là cha tôi!” Hàn Mộ Vân lạnh lùng cắt đứt lời cô, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Trần Mạt Lỵ, mơ hồ mang theo một tia tàn nhẫn: “Cô không nên ỷ vào điểm này mà có thể không kiêng kỵ gì, bằng lương tâm mà nói, nhà
chúng tôi cũng coi như đã hết lòng giúp đỡ rồi, cha tôi đã đem hôn nhân
của đứa con trai duy nhất hi sinh, như vậy còn chưa đủ sao? Hả? Cô còn
muốn như thế nào nữa?”
Trần Mạt Lỵ ngơ ngác nghe hắn tức giận gào thét, trong lòng có chút đau nhỏi, hắn nói hi sinh, trong lòng hắn việc kết hôn với cô là hi sinh! Trần Mạt Lỵ chợt che mặt cười, trong tiếng
cười lộ ra vẻ điên cuồng tuyệt vọng.
Ban đầu, khi cùng hắn kết
hôn đúng là đã sử dụng một chút thủ đoạn, cô ỷ vào ân tình của cha đối
với cha Hàn mà gả cho hắn, mặc dù việc hôn nhân này người lớn hai nhà
đem thành một cách thức để cứu vớt cô, Hàn Mộ Vân chỉ cần trông coi cô,
không để cho cô tiếp tục phạm sai lầm là được, cũng không cần thực hiện
trách nhiệm người chồng, nhưng cô tưởng thật a! Cho dù như thế nào, cô
đều là vợ của hắn, nhưng tại sao chỉ mỗi mình cô cho là thật chứ?
“Kẻ điên!” Hàn Mộ Vân ngồi dậy, khinh bỉ nhìn Trần Mạt Lỵ một cái muốn ra
khỏi cửa, cái nhà này cho dù như thế nào cũng không ở nổi. Nhưng còn
chưa tới cửa, thanh âm khó nghe của Trần Mạt Lỵ liền truyền đến: “Hàn Mộ Vân, anh dám đi! Anh quên bàn đầu anh đáp ứng cha tôi cùng Bác Hàn việc gì sao? Anh nếu không làm được tôi liền dây dưa với anh cả đờ
