Dị Thế Chi Thú Nhân Bộ Lạc

Dị Thế Chi Thú Nhân Bộ Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323570

Bình chọn: 8.5.00/10/357 lượt.

chuyện đã xảy ra đã làm Gia Á tổn thương,

những cơ hội chúa trời ban cho con người luôn rất khó lựa chọn.

“Dù thế nào đi nữa ta luôn tôn trọng quyết định của ngươi.”

Bởi vì chúng ta đều giống nhau, chỉ có thể bên cạnh nhau, trừ bỏ tôn trọng

chọn lựa của ngươi ta cũng không còn con đường khác để đi. Chúng ta đều

là những người bị vứt bỏ, sống hay chết đối với chúng ta mà nói đều rất

khó khăn. “Gia Á, Gia Á?” Mâu Đặc nghi hoặc huých Gia Á đang ngẩn người một chút.

“A?” Gia Á bất ngờ hoàn hồn.

“Ngươi làm cỏ đuôi gai với rơm rạ lẫn vào nhau rồi kìa.” Mâu Đặc bật cười nhìn Gia Á, Gia Á hôm nay làm sao vậy? Là lạ.

“A! Thật có lỗi——” Gia Á căn bản không biết chính mình đang làm cái gì, cúi đầu nhận lỗi.

“Ngươi a, không khỏe thì cứ về nhà nghỉ ngơi đi, ta làm là được rồi.”

“Ta biết rồi.”

“Nếu không tìm người gọi lỗ đạt của ngươi về xem đi, sắc mặt ngươi không tốt lắm.” Mâu Đặc có chút lo lắng, không chỉ là không tốt, quả thực rất

kém, cả hốc mắt đen thùi.

“Không cần đâu, ta về ngủ một chút thì tốt rồi——” Gia Á cảm thấy đầu mình rất nặng, trong lòng có việc làm gì cũng không xong.

Mâu Đặc thấy tình hình không ổn liền vội vàng tìm người đưa Gia Á trở về,

xong lập tức xoay người kêu một lỗ đạt đi tuần tra tìm Tắc Vạn gọi về,

nói khảm đặc của y không được khỏe.

Tắc Vạn vừa nghe thấy Gia Á

bị bệnh, đang đánh liễu kê lập tức dùng tốc độ nhanh nhất bay trở về bộ

lạc. Vừa vào cửa liền nhìn thấy Gia Á đang nằm trên giường, hai mắt

trống rỗng không biết đang suy nghĩ chuyện gì, sắc mặt trắng bệch như

bệnh.

“Gia Á, ngươi làm sao vậy?” Tắc Vạn vội vàng bước tới đem Gia Á ôm vào lòng, để hắn dựa vào ngực mình.

“Tắc Vạn —— ta.” Gia Á cau mày, nhìn thấy Tắc Vạn trong lòng càng thêm bất an, hắn là người nhu nhược, hắn muốn chạy trốn.

Từng bị con người tàn nhẫn đuổi giết, hắn hận nhân loại là điều không thể

nghi ngờ! Bởi vì hận nên không thể tin tưởng được, hắn không thể tin bất kì ai, ngay cả chính mình cũng không thể. Chuyện cũ bất ngờ xuất hiện

trước mắt, máu tươi, sinh mệnh bị đoạt đi! Người biến chủng, người biến

chủng cũng là người mà! Vì cái gì bọn họ có thể đối xử như vậy, vì cái

gì bọn họ có quyền giết hết tất cả thân nhân, giết hết bạn bè, giết hết

tất cả đồng loại của hắn! Biến chủng nhân đã làm sai chuyện gì? Bởi vì

có năng lực đặc biệt sao? Hắn tình nguyện không có loại năng lực này,

nêu không có nó thì bọn họ có phải sẽ được sống tốt không?

“Gia

Á, ngươi đừng khóc!” Tắc Vạn luống cuống tay chân giúp Gia Á lau mặt, lo sợ bàn tay mình thô ráp làm Gia Á cảm thấy đau đớn nên càng vụng về

hơn.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngươi có thể nói với ta mà.”

Những giọt nước mắt trong suốt nóng bỏng rơi vào lòng bàn tay y, đốt

cháy cả trái tim y.

“Tắc Vạn, có lẽ ta phải đi rồi——” Gia Á chôn

mặt trong lồng ngực Tắc Vạn, phải đi rồi, thứ làm hắn luyến tiếc nhất

chính là lồng ngực ấm áp này. Nhiều năm như vậy, Tắc Vạn là người đầu

tiên, người duy nhất chịu tiếp nhận hắn, người đầu tiên chịu quan tâm

hắn, người đầu tiên tốt với hắn, người đầu tiên nói hắn có thể vĩnh viễn lưu lại.

“Ngươi muốn đi đâu?” Tắc Vạn cảm thấy căng thẳng tột độ, níu lấy cánh tay Gia Á.

“Ngươi không được đi! Ngươi nói, ngươi sẽ ở lại mà!” Tại sao hắn lại muốn đi? Y đối xử với hắn chưa đủ tốt hay sao?

“Tắc Vạn, ngươi không cần đối xử với ta tốt như vậy, ta không phải khảm đặc, ta không phải! Ta không muốn tin tưởng nữa! Bọn họ không tiếp nhận ta,

không cần ta!Bọn họ giết chết cha mẹ ta, giết chết bạn bè của ta, giết

hết tất cả biến chủng nhân đời ba! Ta hận bọn hắn! Ta hận——” Gia Á cuộn

người lại, tựa vào trong ngực Tắc Vạn.

Tắc Vạn không biết những

người Gia Á nói là ai? Về phần Gia Á có phải khảm đặc hay không đối với y không quan trọng! Y chỉ biết, Gia Á là bầu bạn của y, là vợ của y! Y

tuyệt đối sẽ không buông tay!

“Gia Á, ta muốn ngươi——” Tắc Vạn ôm lấy Gia Á đang vô lực. “Ngươi có nhớ những lời ra đã nói không? Lỗ đạt

khi mất đi bầu bạn sẽ tìm một nơi yên tĩnh tự sát. Nếu ngươi đi rồi ta

cũng sẽ làm như vậy, là thật.”

Gia Á ngẩng đầu, ánh mắt đỏ hồng

nhìn Tắc Vạn tràn ngập mê mang cùng mâu thuẫn. Tắc Vạn cúi đầu không

chút do dự hôn lên môi Gia Á, đầu lưỡi thú nhân thô ráp xẹt qua khoang

miệng từng tấc từng tấc chiếm đoạt, dây dưa với đầu lưỡi muốn lẩn trốn

của Gia Á.

“Ân! Tắc Vạn, ngươi làm gì!” Gia Á kinh hoảng đẩy Tắc

Vạn ra, chính là đối phương lại cứng rắn như một tòa núi không thể lay

chuyển.

Ánh mắt chuyên chú cùng vô vàn ôn nhu của Tắc Vạn làm trái tim Gia Á đập dồn dập, Tắc Vạn hôn hắn——

“Từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đã thích ngươi. Lúc đó ngươi cũng

không biết đâu, một mình ngươi tiến vào khe cốc sông đỏ, ta nghĩ ngươi

muốn tới đó tự sát nên đi theo phía sau. Sau đó, ngươi gặp hình cung

lang, ta muốn giúp ngươi kết quả ngươi tự mình đá bay chúng làm ta giật

cả mình.” Tắc Vạn nhớ lại cảnh tượng khi đó, không khỏi bật cười.

Gia Á gục đầu xuống, hóa ra lúc đó Tắc Vạn đã ở phía sau hắn? Hắn không biết——

“Ta vẫn luôn đi theo ngươi, nhìn ngươi dùng loại vũ khí đặc biệt ki


Disneyland 1972 Love the old s