Old school Easter eggs.
Dị Thế Chi Thú Nhân Bộ Lạc

Dị Thế Chi Thú Nhân Bộ Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323263

Bình chọn: 7.00/10/326 lượt.

ắn, rất sạch sẽ, thoạt nhìn có vẻ như đã có

một khoảng thời gian dài không sống chung với tộc nhân.”

“Có lẽ

đã gặp chiến tranh ——” Bill cũng biết được có một số bộ tộc nhỏ suy yếu

bị xâm chiếm, sau đó tất cả lỗ đạt sẽ bị đuổi đi nhưng bình thường những người chiếm lĩnh luôn giữ lại khảm đặc.

“Hắn rất mạnh!” Trong

lòng Tắc Vạn khảm đặc này rất đặc biệt, một khảm đặc có thể tự mình săn

thú, lại còn dũng cảm đối mặt với bố đạt thú.

“A! Hắn bị thương.” Bill đột nhiên phát hiện ra vết thương bị bố đạt thú xé rách trên vai Gia Á.

“Đúng vậy, ta muốn dẫn hắn đi tìm dược sư giải độc.”

Lúc Gia Á tỉnh lại phát hiện mình đang nằm trong một thụ ốc, hỏi hắn vì sao biết là thụ ốc ư? Vô nghĩa! Bình thường có căn phòng nào lại che đầy lá cây không! Kết cấu căn phòng rất hoàn hảo, có đầy đủ đặc điểm của một

bộ lạc văn minh, xem ra mình đã gặp được sinh vật trí tuệ. Lục lọi lại

trí nhớ, hắn bị trúng độc, Gia Á biết là lão hổ kia dẫn mình đến đây.

Trời ạ—— lão hổ biến thành nam nhân! Chuyện trái quy luật tự nhiên như

vậy cũng có thể xảy ra, bất quá kiểm tra cơ thể mình vẫn rất hoàn hảo,

vết thương trên vai cũng được xử lý qua, băng bó rất khá, chỉ là không

nhìn thấy ba lô của hắn đâu.

“Sophie, ngươi ở đâu?” Bởi vì tai nghe liên lạc với Sophie hắn để trên người nên không bị lấy đi.

“Gia Á, ta đây, ngươi không sao chứ?” Sophie nói.

“Sophie, ta sắp nói cho ngươi nghe những chuyện rất khó tin. Ta gặp một lão hổ

biết bay, y còn có thể biến thành người, lúc ta bị hôn mê y đưa ta về

nhà.

“Là sinh vật trí năng sao?”

“Đúng vậy, đã hình thành bộ lạc văn minh.”

“Không phải bộ lạc ăn thịt người chứ——”

“Đại khái chắc không phải.” Gia Á nhìn trang trí trong phòng không có xương

người hay tiêu bản gì cả, trong góc phòng là một lố hũ gốm chứa ngũ cốc.

“Có lẽ là sinh vật thân thiện, còn có năng lực trồng trọt.” Gia Á phân tích.

“Vậy ngươi tiếp tục tạo quan hệ tốt với họ, ta sẽ nhanh chóng tra ra vị trí của ngươi, nếu có phát hiện gì mới ta sẽ liên lạc——”

“Ừ! Có người đang tới.” Gia Á nghe thấy tiếng bước chân, âm thanh rất nặng nề.

Tắc Vạn mang theo một giỏ hoa quả trở về, nhìn thấy người nọ nằm trên

giường đã muốn tỉnh dậy, đôi mắt đen kỳ lạ đang đánh giá xung quanh.

Gia Á nhìn thấy người tới, là lão hổ kia, hắn cảnh giác nhìn y.

“@#-%—#——” Lão hổ nói một thứ ngôn ngữ Gia Á không thể hiểu được sau đó đưa hoa quả cho hắn.

Cho hắn ăn sao? Gia Á suy nghĩ một chút sau đó cầm một loại cái cây có màu

tím lên gặm, hắn đã lâu rồi không được ăn trái cây. Đánh giá vẻ mặt lão

hổ này, rất ôn hòa, không có địch ý, xem ra không có ý muốn ăn hắn.

“@#-%@#——” Lão hổ lại tiếp tục nói.

“Ta nghe không hiểu ngươi nói cái gì.” Gia Á khua tay múa chân, ý bảo mình không hiểu được, sau đó lập tức ngừng lại.

“Ba lô của ta đâu?” Gia Á vung tay họa ra hình dáng ba lô, ngôn ngữ cơ thể

của người câm điếc dễ dàng làm người khác hiểu được ý nghĩa của nó.

Trước kia khi đến một tinh cầu khác, cũng giống như vậy, ngôn ngữ không thông chỉ có thể sử dụng động tác tay, luyện thành bản lỉnh như bây giờ. Lúc

này Gia Á rất sốt ruột tìm ba lô, vì lúc trước có lo lắng sẽ gặp phải

sinh vật trí năng nên hắn có đem theo máy phân tích não bộ, thông qua nó có thể đoán sơ được ý nghĩ lời nói.

Lão hổ hiểu được ý tứ của

hắn, gật gật đầu sau đó từ dưới giường lôi ra một cái ba lô màu đen. Tắc Vạn cảm thấy bọc hành lý này rất thú vị, chất liệu và cấu tạo rất phức

tạp, y chưa thấy qua bao giờ.

Gia Á lôi ra máy phân tích to gần bằng một bàn tay, trên đỉnh có ăng ten. Gia Á gạt ăng ten xoay về phía lão hổ.

“Ngươi có thể nói rồi.” Gia Á nói.

Lão hổ có chút nghi hoặc, lập tức mở miệng.

“Ta tên là Tắc Vạn, ngươi tên gì?”

Gia Á nhìn những văn tự địa cầu quen thuộc hiện lên, y nói mình là Tắc Vạn.

“Ta là Gia Á.” Gia Á dễ dàng nhớ cách phát ngôn của Tắc Vạn vừa nãy, học một suy ba.

Tắc Vạn gật đầu, tiếp tục hỏi.

“Ngươi nghe không hiểu ngôn ngữ của chúng ta sao?”

“Ta hiện tại có thể hiểu được ý của ngươi, nhưng không biết nói.” Gia Á chỉa chỉa máy phiên dịch, lại chỉ miệng mình, khoát tay.

“Ta có thể dạy ngươi.”

“Cám ơn!” Gia Á gật đầu, nơi này có sinh vật trí năng tồn tại, xem như thu

hoạch ngoài ý muốn đi. Bọn họ là dân bản địa của tinh cầu này, đối với

nguồn năng lượng có lẽ hiểu biết hơn hắn và Sophie, học xong ngôn ngữ

nơi này có thể xin họ giúp đỡ, tìm được phương pháp rời khỏi đây.

“Ca.” Bill ló gương mặt nhỏ nhắn đáng iu vào trước sau đó mới nhảy vào phòng.

Gia Á nghi hoặc nhìn Bill, đây cũng là một thành viên của bộ lạc sao? Chính là ngoại hình thật giống nhân loại a! Hệt như người châu Âu. Rất quỷ dị —— xem ra sự tiến hóa ở tinh cầu này so với trái đất cũng không khác

biệt lắm, bằng không sao lại có bộ dạng giống như vậy. Gia Á đoán rằng

sinh vật có ngoại hình giống con người kia cũng giống như Tắc Vạn là

sinh vật trí năng của tinh cầu này.

“Chào, ta gọi là Bill, là đệ đệ của Tắc Vạn.” Bill thân thiết tự giới thiệu.

“Ta là Gia Á.” Gia Á đáp lại, đệ đệ sao? Ngoại hình hai người sao lại khác biệt đến như vậy?

“Ta nghe nói, ngươi