huynh đệ tỷ muội khác sống có tốt không, có phải cũng giống ta hay không, đang nhìn ánh trăng nghĩ tới nhau?”
“Nàng……” Đến bây giờ, hắn vẫn không thể tin lời nàng nói. Nàng nói, nàng không thuộc thế giới này ── đó không phải đại biểu có một ngày, nàng sẽ rời đi thế giới này, rời đi bên người hắn?
Không! Hắn không cho phép!
“Chàng vẫn là không tin lời nói của ta đúng hay không?”
Nàng biết muốn người bình thường tin tưởng loại sự tình này là rất khó, nhưng không biết vì sao, nàng chính là hy vọng Hắc Diễm Hoàng tin tưởng nàng.
“Ta không có nói sai, ta thật sự không phải người thời không này, ta là lầm nhập triều đại này.”
Bỗng dưng, một trận gió đêm thổi tới, trong nháy mắt, hắn giống như nhìn thấy thân ảnh Khúc Lưu Phong dần dần trong suốt, mơ hồ, giống như nàng sắp theo trước mắt hắn biến mất……
“Không!” Hắc Diễm Hoàng hô to ra tiếng, gắt gao vòng trụ thiên hạ bên người.
“Chàng làm sao vậy?” Bị ôm một cách mạc danh kỳ diệu như vậy trên mặt Khúc Lưu Phong nổi bật lên không ít dấu chấm hỏi.
Hắn làm sao vậy? Hắn biết nàng sắp bị hắn siết chặt mà chết không?
Cảm giác được trong lòng ấm áp cùng mềm mại, sau khi xác định nàng không có biến mất, Hắc Diễm Hoàng mới nhẹ nhàng buông lỏng nàng ra.
“Phong!” Nàng còn đây, nàng còn ở trong lòng hắn, nàng không có rời khỏi hắn! Mừng rỡ như điên hắn rốt cục nhịn không được gọi ra tên của nàng.
Đôi mắt lạnh lẽo ngàn năm không chuyển đổi, lúc này trở nên nhu tình như nước, làm người ta say mê trong đó.
Đây là lần đầu tiên Hắc Diễm Hoàng kêu tên của nàng, không hiểu, nàng cảm thấy ánh mắt đau đớn một trận, lập tức, một tầng hơi nước làm mơ hồ tầm mắt của nàng.
Sao lại thế này? Nàng cảm thấy nước mắt chính mình mau chảy ra, chính là bởi vì hắn gọi tên của nàng sao? Hay là bởi vì thanh âm kia của hắn bao hàm thống khổ cùng lưu luyến đây?
“Đều là chàng hại ta khóc!” Vươn tay đến, Khúc Lưu Phong nhẹ nhàng đặt trên khuôn mặt tuấn dật tuyệt luân của hắn, chậm rãi đặt môi đỏ mọng ngọt ngào của chính mình lên.
Ai! Nàng quả nhiên lừa gạt không được chính mình, nàng yêu thương nam nhân cổ đại bá đạo, độc tài này, yêu thương phu quân của nàng ── Hắc Diễm Hoàng! Đứng ở cửa lớn của Hắc Phong Bảo, Khúc Lưu Phong vui sướng vì được ra bên ngoài xem.
Nàng thật không nghĩ tới, một cái hôn đã hữu hiệu như vậy, sớm biết rằng hôn tốt hơn dùng lời nói, muốn nàng hôn hắn mấy trăm lần cũng không có vấn đề gì.
Nhưng, nàng bất quá là muốn cùng Hoàng ra bên ngoài đi dạo một chút thôi, vì sao bọn họ lại bày ra một bộ dáng đưa tiễn người đi xa?
“Hoàng, hảo hảo chiếu cố Cầm nhi, đừng để xảy ra sai lầm gì cho ta!”
“Đệ đệ thân ái, không cần chơi đến quên đường về nhà! Phải nhớ trong nhà còn có người ca ca này đang đợi ngươi.”
“Nương, đại bá, chúng ta chỉ là đi ra ngoài một chút, rất nhanh sẽ trở lại, không cần lo lắng.” Ngồi ở trên lưng ngựa, Khúc Lưu Phong lại đối hai người thanh minh.
Nhảy lên lưng ngựa, Hắc Diễm Hoàng một tay lôi kéo cương ngựa, một tay đem Khúc Lưu Phong gắt gao ôm vào trong lòng, thản nhiên sau khi liếc hai người liếc mắt một cái, liền giục ngựa trên đường.
“Oa, chơi thật tốt nha!” Nàng lần đầu tiên ngồi ở trên lưng ngựa, cảm giác hảo mới mẻ, hảo kích thích.
“Chờ một chút nàng sẽ hối hận.” Hắc Diễm Hoàng nhíu nhanh mày kiếm nói.
Dựa vào thân mình mềm yếu nhỏ nhắn này làm sao chịu được sự xóc nảy khổ sở? Hắn thực không nên đáp ứng nàng cưỡi ngựa, hẳn là để cho nàng ngồi xe ngựa mới đúng.
“Sẽ không đâu!” Khúc Lưu Phong thực khẳng định trả lời.
Ngồi xe ngựa nhiều nhàm chán! May mắn nàng có dự kiến trước, ầm ỹ cùng với hắn cưỡi ngựa, bằng không lúc này nhất định ở trong xe ngựa hô to nhàm chán.
“Muốn đi chỗ nào?” Hắc Diễm Hoàng cố ý thả chậm con ngựa vội vã chạy tốc độ, để cho nàng chịu ít đau đớn ở xương sống thắt lưng.
“Đi chợ.” Gối lên trong ngực rộng lớn của Hắc Diễm Hoàng, Khúc Lưu Phong chuyên chú nhìn trên trời mấy đám mây đang bay tới.
“Có thể, điều kiện là nàng phải đội khăn che mặt.” Mặc kệ nàng muốn thế nào, hắn nhất định sẽ mang nàng đi ── nhưng điều kiện trước tiên là nàng phải đem khuôn mặt tuyệt sắc mê người phạm tội kia của nàng nhanh chóng che khuất.
“Mang khăn che mặt?!” Không lầm chứ! Nàng biết nữ tử cổ đại chưa kết hôn không thể xuất đầu lộ diện, nhưng nàng đã là phụ nữ có chồng nha, còn không thể lộ diện sao?
“Vì sao? Mang khăn che mặt thực không thoải mái nha! Ta không cần!”
“Không phải do nàng!” Hắc Diễm Hoàng khí phách nói.
“Chàng……” Khúc Lưu Phong có chút tức giận. Phút chốc, một cái ý tưởng nhảy vào trong óc của nàng.
Đợi chút, hắn sẽ không phải là……
Có khả năng sao?
“Chàng là đang ghen sao?”
Khúc Lưu Phong tận lực lấy ngữ khí bình thản hỏi, nhưng cái miệng nhỏ nhắn đỏ bừng cũng đã không tự giác cong lên như trăng khuyết.
Rõ ràng cảm giác người sau lưng trong ngực cứng đờ, nàng biết chính mình đoán đúng rồi!
Sau khi biết đối hắn có tình cảm, nàng vẫn thực lo lắng cho mình là đơn phương tình nguyện, nhưng chiếu tình thế hiện tại, xem ra nàng hẳn là không cần lo lắng!
“Hoàng……” Khúc Lưu Phong đưa tay lôi kéo xiêm y hắn kêu g