i là thật, nếu không tôi cũng không ngại lấy mạng anh ngay tại đây.” Từng chữ đanh thép của anh thoát ra từ kẽ răng tựa như đã dùng hết hơi sức.
Đỗ Uy Lợi đã sớm không để ý đến sinh tử rồi, anh cười lạnh một tiếng: “Tốt xấu gì tôi cũng đã cứu mạng của Thước Tiểu Khả, nếu anh không sợ Thước Tiểu Khả hận mình thì cứ việc nổ súng đi.”
Lãnh Ngạo nghe vậy, anh cũng không lập tức thu súng lại, con ngươi giảo hoạt lóe lên, anh nhếch khóe miệng, thật sự suy ngẫm lời nói của Đỗ Uy Lợi.
Mấy ngày gần đây, anh với Khả Nhi rất không dễ mới ở chung hòa bình được với nhau, sao có thể vì một nguyên nhân không liên quan mà bị hủy được. Tuy anh không yêu cầu xa vời là Khả Nhi sẽ lập tức yêu mình, nhưng chỉ cần cô không rời khỏi anh thì anh đã cảm thấy thấy thỏa mãn rồi. Huống hồ, người đang nằm trên giường bệnh trước mắt này hoàn toàn không đủ trở thành mối uy hiếp, tùy tiện hù dọa một chút là được.
“Đây là cảnh cáo, về sau tôi không muốn anh gặp lại Khả Nhi nữa.” Dứt lời, Lãnh Ngạo xoay súng một vòng, lúc thu về còn không quên thổi họng súng.
Ngoài phòng bệnh, Thước Tiểu Khả tò mò không biết Lãnh Ngạo nói gì với Đỗ Uy Lợi, đã đợi vài phút mà vẫn không thấy anh ra, cô có chút buồn bực.
Cũng may Đỗ Ngưng đã trở lại, bên cạnh chị ta còn có thêm một người nữa, là anh tư Thước Lai Diệp của cô.
“Khả Nhi, anh đến thăm Đỗ Uy Lợi.” Thước Lai Diệp chưa đến gần đã mở lời nói với cô, “Vừa rồi mẹ lại nhớ em, muốn hôm nay em về nhà một chuyến.”
“Lãnh Ngạo đang ở trong phòng.” Thước Tiểu Khả chỉ chỉ tay vào, “Chờ anh ấy ra anh hỏi anh ấy đi.”
“Khả Nhi.” Thước Lai Diệp biết đứa em gái ruột này có nhiều chuyện không thể tự mình quyết định, tuy hiện tại cô cũng được tự do, nhưng chuyện về thăm nhà lại không được tự chủ.
“Có việc gì anh cứ nói đi.” Thước Tiểu Khả thấy anh có vẻ muốn nói lại thôi, cô dứt khoát hỏi thẳng.
Thước Tiểu Khả chưa nhắc đến một chữ với Đỗ Ngưng về chuyện em gái mình, anh nhìn cô một cái, lúc đang định nói thì Đỗ Ngưng đã thức thời mở miệng: “Suýt nữa quên mất, bác sĩ nói em có rảnh thì đến văn phòng ông ta một chuyến.” Nói xong cô nháy mắt mấy cái với hai người rồi chạy đi.
Ấn tượng của Thước Tiểu Khả với chị ta cũng không tệ, cô nhìn theo bóng lưng của Đỗ Ngưng cười nói: “Anh, Đỗ Ngưng là cô gái tốt, anh phải đối xử tốt với chị ấy đấy.”
Thước Lai Diệp chỉ cười nhạt trước lời nói của cô, anh hỏi thẳng: “Khả Nhi, về sau em có dự định gì không?”
Thước Tiểu Khả không hiểu ý anh, cô cau mày: “Sao anh lại hỏi em cái này?”
“Lãnh Ngạo là người rất nguy hiểm, em cam tâm tình nguyện ở cạnh anh ta mãi sao?” Từ sau khi nhận lại em gái, Thước Lai Diệp đã sớm muốn hỏi vấn đề này rồi, chỉ là chưa tìm được cơ hội thôi. Hôm nay vừa lúc, không bằng hỏi luôn.
“…” Thước Tiểu Khả không biết cách trả lời vấn đề này như thế nào, chỉ mở miệng nói một chữ “Sau này…” rồi lại không biết nói gì nữa.
“Bất kể em định như thế nào, thì các anh cũng sẽ tận lực giúp đỡ em.” Trong bốn anh em, Thước Lai Diệp tiếp xúc với em gái nhiều nhất, anh cũng rất gan dạ sáng suốt, đây là em gái duy nhất của anh, anh sẽ giúp cô bằng bất cứ giá nào.
Thước Tiểu Khả buồn bã cúi đầu, tựa như đang thật sự suy nghĩ về vấn đề này.
“Nếu không muốn ở cạnh Lãnh Ngạo nữa thì em cứ việc nói thẳng, chúng anh sẽ giúp em.” Thước Lai Diệp nói thêm một câu.
Thước Tiểu Khả ngẩng đầu, cô nhìn chăm chú người anh trai có vẻ chững chạc, nhưng thực tế lại đơn thuần không biết gì của mình, cô không dám nói những chuyện trước đây với anh, nếu anh biết đến cái chết của Lăng Thiên, thử hỏi anh còn dám nói như vậy nữa không?
“Khả Nhi, em sợ gì chứ?” Thước Lai Diệp bước lên cầm tay cô, anh nói tiếp: “Mấy ngày nay anh đã thấy rõ rồi, em hoàn toàn không thích ở cùng với Lãnh Ngạo.”
“Anh, chuyện này anh đừng hỏi nhiều nữa.”
“Em là em gái duy nhất của anh, tuy đã thất lạc hơn mười năm nhưng huyết thống không thể chia lìa, có chuyện gì khó xử thì anh sẽ giúp em.”
“Anh, anh phải biết, đối nghịch với Lãnh Ngạo cũng có nghĩa là tự hại mình, còn có thể liên lụy đến cả nhà nữa.”
Thước Lai Diệp đương nhiên hiểu rõ chuyện này, nhưng anh vẫn không thể trơ mắt nhìn em gái mình phải chịu đau khổ được.
“Nhưng em không hạnh phúc!”
“Anh không cần lo cho em, em vẫn có thể chịu đựng được.” Nói xong, Thước Tiểu Khả mới nhận ra những lời này hôm nay cô đã nói lần thứ hai, lần đầu là vừa rồi với Đỗ Uy Lợi.
“Em không thích ở cạnh Lãnh Ngạo nữa thì cứ can đảm nói ra, không cần phải…” Còn chưa nói hết thì cửa phòng bệnh đột nhiên bật mở, Lãnh Ngạo xuất hiện ở cửa, dường như anh đã nghe được cuộc nói chuyện của hai an hem, đôi mắt rét lạnh nhìn chằm chằm hai tay đang nắm chặt của bọn họ.
“Hai người thật hào hứng, chuyện nói mãi không hết!” Vẻ mặt anh như sương giá, có thể đóng băng hết hai người bọn họ.
Thấy anh vẫn nhìn vào tay mình, Thước Tiểu Khả vội vàng rút tay về, cô đi đến cạnh anh nói: “Ngạo, em muốn về nhà thăm mẹ, có được không?”
“Được, đương nhiên được!” Giọng điệu của Lãnh Ngạo là lạ, rõ ràng là đáp ứng, nhưng sao cô lại cảm thấy anh đang không vui, cực kỳ không vui.
Thước Ti
