Điện Hạ, Thần Biết Sai Rồi

Điện Hạ, Thần Biết Sai Rồi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326532

Bình chọn: 7.00/10/653 lượt.

ủ trì có tỳ vết như vậy? Một khắc kia, huynh đệ chủ trì tôn nghiêm bành trướng, nuốt lại câu "Phu thê giao bái" vào trong.

Quý Hồng Lân ngồi trên không kiên nhẫn: "Còn chờ cái gì? Nhanh lên!"

Người chủ trì vẫn không lên tiếng.

Lâm San khóc càng khó nghe hơn, một bên khóc một bên kêu: "Không cho ngươi chết! Ai cho ngươi chết? Ngươi chết rồi ai cưới ta! Ngươi còn chưa cưới ta, ta đã thành quả phụ, ngươi cái đồ vô lương tâm..."

Đừng nói Quý Hồng Lân, ngay cả Quý Bạch Vũ không xem hôn sự này vào đâu cũng đen mặt.

"Đừng để nàng khóc nữa, nhanh chóng bái đường, lôi xuống!" Quý Hồng Lân không kiên nhẫn phất phất tay, hai nha hoàn kia đành không đợi người chủ trì mở miệng liền ấn Lâm San cúi xuống, sau đó lôi nàng nhanh chóng rời khỏi lễ đường.

Hai nha hoàn đưa Lâm San vào động phòng, Lâm San vẫn chưa ngừng khóc làm các nàng rất khó xử. Hai người buông Lâm San đang khóc như núi đổ, nhìn thoáng qua, nữ tỳ Giáp lên tiếng: "Cung chủ phân phó không để tân nương khóc nhưng nàng còn khóc, chúng ta làm sao bây giờ?"

"Còn có thể làm sao? Nếu không thì hạ độc đi? Dù sao cung chủ cũng không thật tâm muốn thiếu chủ cưới nàng."

"Ngươi điên rồi sao? Tính tình cung chủ ngươi cũng không phải không biết, cho dù muốn độc, cũng không tới phiên chúng ta."

"Này..." Nữ hầu Ất lập tức khó xử, qua một lát, nàng bỗng nhiên nghĩ ra, ngẩng đầu thần bí hề hề áp sát vào nữ hầu Giáp, "Nếu không, thử cái kia xem..."

"Cái gì?"

"Chính là cái kia!" Nữ tỳ Ất vẻ mặt ái muội.

"Nga!" Một người bừng tỉnh đại ngộ, "Xác định là nó? Có thể gặp chuyện không may gì không?"

"Có thể xảy ra chuyện gì? Dù sao cũng là động phòng, trong chốc lát thiếu chủ trở về thấy tân nương chủ động như vậy, nói không chừng còn khen chúng ta!"

Nữ tỳ Giáp do dự một chút, rốt cục vẫn cắn răng nói: "Được, dùng cái kia đi!"

Lâm San vốn đang khóc, bỗng nhiên khăn voan bị giở lên, sau đó một viên thuốc nhét vào miệng nàng, một nữ tỳ nâng tay gõ sau gáy một cái, nàng chỉ cảm thấy thân mình mềm nhũn, ngã xuống hôn mê bất tỉnh.

Lâm San choáng váng không biết bao lâu, đến khi nghe được tiếng mở cửa nàng mới mơ mơ màng màng tỉnh lại, chỉ cảm thấy toàn thân nóng vô cùng, có cái gì rục rịch trong người, làm nàng thắc mắc không thôi.

Quý Bạch Vũ không biết Lâm San bị người ta hạ dược, thấy nàng nằm trên giường, khăn hỉ rơi ở một bên liền nổi giận. Đúng vậy, hắn hận Tống Lạc tưởng muốn tra tấn nàng sống không bằng chết nhưng chuyện báo thù cũng không bao gồm việc muốn kết hôn với nàng! Hiện tại không chỉ bỗng nhiên phải kết hôn với nữ nhân này, tại hôn lễ còn làm hắn mất mặt như vậy mà giờ đây lại thật thanh nhàn nằm ngủ.

Hắn giận dữ bước đến trước giường, thực không khách khí đẩy Lâm San dậy: "Tỉnh dậy!"

Cả người Lâm San vốn đang nóng bừng bị người đẩy như vậy bèn cảm thấy khô nóng khó nhịn, tay nắm chặt chăn, thân thể đều run rẩy.

Quý Bạch Vũ lúc này mới phát giác, vội vàng đem nữ nhân trên giường xem qua rồi giật mình. Chỉ thấy Lâm San hai mắt mê ly, hai má nhuộm hồng, thần trí không rõ vừa cầm vạt áo vừa rên rỉ: "Nóng... Ta nóng..."

Quý Bạch Vũ từ nhỏ đã được Quý Hồng Lân thu dưỡng, bên trong địa cung có độc nào chưa thấy qua, hắn vừa thoáng ngửi đã biết Lâm San bị trúng Đoàn Tụ Tán. Đoàn Tụ Tán tên gọi đã bao hàm ý nghĩa, chính là xuân dược cường hãn, dược tính so với xuân dược thường mạnh hơn vài lần, nếu sau khi trúng độc không ái ân kịp lúc sẽ làm người ta đánh mất thần trí, sống không bằng chết.

Có thể làm Lâm San sống không bằng chết, Quý Bạch Vũ đương nhiên cao hứng, chẳng qua sự tình bây giờ có chút ngoài dự kiến của hắn. Vốn tưởng Tống Lạc nữ phẫn nam trang, bộ dạng sẽ không có hương vị nữ nhân nhưng lúc này hai mắt mê ly, da thịt trắng nõn đang phiếm hồng, phong thái hết sức dụ hoặc, nhìn qua rất ngon miệng.

Đạo lý mỹ nữ dâng đến miệng không thể không ăn sao Quý Bạch Vũ không biết, thế nên hắn bèn tiến lên. Lâm San chỉ cảm thấy trước ngực mát mát, thần trí cuối cùng thanh tỉnh một chút liền thấy Quý Bạch Vũ đang cởi quần áo của mình bèn vội vàng dùng khí lực toàn thân, liều mạng đẩy hắn ra.

Không nghĩ nàng trúng Đoàn Tụ Tán còn có sức như vậy, Quý Bạch Vũ cảm thấy thú vị. Hắn ngừng tay nhìn nàng: "Thế nào? Rất khó chịu phải không? Ta đây là đang giúp ngươi."

"Cút!" Lâm San kéo chặt vạt áo, "Ta muốn ngươi giúp cái rắm! Ngươi cút cho ta!"

"Nhất định không cần?" Quý Bạch Vũ cười rộ lên, "Ngươi nhìn bộ dáng hiện tại của ngươi xem, còn ước ta chạm vào ngươi đi..." Hắn nói xong, ngón tay định sờ mặt Lâm San lập tức bị Lâm San chụp lấy.

"Ngươi đừng chạm vào... Ta..." Giọng nàng cứng rắn, trong chốc lát dược tính lại nổi lên, cả người giống có trăm ngàn con kiến cắn xé khó chịu nhưng lý trí không ngừng ngăn Quý Bạch Vũ động chạm.

Quý Bạch Vũ là loại người nào? Chỉ có nữ nhân khóc cầu muốn hắn, chưa từng gặp qua có người trúng xuân dược còn liều chết không cho hắn chạm vào. Thấy ý tốt của mình còn bị Lâm San nhiều phen cự tuyệt, lập tức khó chịu: "Không biết phân biệt đúng sai, ngươi như vậy sẽ khó chịu đến chết. "

"Chết cũng không phải chuyện của ngươi,


Old school Swatch Watches