Điện Hạ, Thần Biết Sai Rồi

Điện Hạ, Thần Biết Sai Rồi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327623

Bình chọn: 10.00/10/762 lượt.

gọc Nhi kỳ thật chính là chuyện làm các nữ nhân trong cung điên cuồng nhất hiện nay, từ khi Đỗ Hạo hồi cung, hoàng thượng đã thể hiện rõ ý nhường ngôi cho hắn, không chỉ đem một ít quốc sự giao hắn xử lý mà còn thay hắn chọn thái tử phi.

Thái tử phi là danh hiệu tôn quý nên nữ nhân mơ tưởng đến địa vị đó nhiều không đếm xuể, trong đó có Dương Ngọc Nhi. Sở dĩ nàng tiếp cận Lâm San cũng là muốn thám thính tâm ý thái tử, thuận tiện hy vọng vị Phò mã đã cứu thái tử này có thể nói giúp mình vài câu tốt đẹp.

Lâm San liếc mắt một cái liền biết ngay tư tâm của nàng, rõ ràng đâm lao phải theo lao gật gật đầu.

Vừa thấy Lâm San gật đầu, hai mắt Dương Ngọc Nhi sáng lên, nén kích động nói: "Không biết trong lòng thái tử đã chọn được ai chưa?"

Có chọn cũng không chọn ngươi, xem ngươi lộ liễu như vậy đến ta còn nhìn ra được! Ngươi cho Đỗ Hạo thật sự mù? Lâm San lại gật đầu.

Tim gan Dương Ngọc Nhi như nhảy ra ngoài, hạ giọng nói: "Thái tử... có nhắc tới tiểu nữ..."

Lâm San lúc này không gật đầu mà hơi nhíu mày.

Thấy Lâm San bỗng nhiên không gật nữa, Dương Ngọc Nhi lập tức nóng vội, từ trong tay áo lấy ra một túi gấm nhét vào tay Lâm San, thấp giọng: "Tiểu nữ nơi này có một chút tâm ý, xem như lễ gặp mặt, thỉnh Phò mã không cần ghét bỏ."

Ai da, bị giam lỏng còn kiếm được tiền, lúc này đến phiên Lâm San sáng mắt. Giả bộ đẩy túi gấm về, tiếp tục không lên tiếng.

Dương Ngọc Nhi thấy không xong, vì thế lại lấy ra một túi gấm nữa đưa cho Lâm San: "Phò mã trăm ngàn đừng làm như người xa lạ, một chút lễ mọn mà thôi."

Lâm San lúc này không từ chối, nhận lấy hai cái túi gấm nhét vào xiêm y.

Thấy Lâm San thu tiền, Dương Ngọc Nhi thở dài nhẹ nhõm: "Phò mã có thể đoán người điện hạ chọn là ai?"

Lâm San nhìn nàng, lắc đầu.

Dương Ngọc Nhi thiếu chút nữa hộc máu: "Phò mã, ngài không thể..." Nàng kích động, không nhìn thấy cục đá dưới chân, lập tức vấp phải rồi ngã ngay xuống ao sen bên cạnh.

Lâm San vội vàng định rời đi nhưng không kịp rồi, Dương Ngọc Nhi duỗi tay gắt gao túm ống tay áo Lâm San, Lâm San chỉ thấy một lực kéo mình về trước vài bước, không đợi nàng phản ứng, hai người cùng rớt vào ao sen.

Phù phù! Phù phù!

Hai tiếng vang lên, bọt nước bắn lên tung tóe, sau đó chợt nghe tiếng hét như giết heo của Dương Ngọc Nhi vang vọng khắp hậu viên của phủ thái tử: "Cứu mạng! Cứu mạng! Cứu mạng..."

Ngay khi Lâm San cùng Dương Ngọc Nhi rơi xuống, Đỗ Hạo đang nói chuyện với Cố Tả ở đầu này của phủ thái tử.

"Thần đã tra ra, giấy viết thư này là giấy trong cung đặc chế, nhiều khả năng là người trong cung làm." Cố Tả nói.

Là người trong cung? Đỗ Hạo hơi hơi mị mắt: "Phi đao kia thì sao?"

"Phi đao thật ra chỉ là vật bình thường, không giống đồ trong cung, chẳng qua có thể sử dụng một cây đao bình thường phóng ghim vào cột gỗ như vậy chứng tỏ công lực thâm hậu, không phải người bình thường nào cũng làm được."

Người thường? Nếu là người bình thường sẽ không dám kiêu ngạo trong phủ thái tử như vậy, Đỗ Hạo cười khẽ một tiếng, sau đó hắn bỗng nhiên nghe được âm thanh cứu mạng từ xa truyền đến.

"Đi xem." Hắn hướng Cố Tả nói, hai người một trước một sau ra khỏi thư phòng, lần theo tiếng kêu cứu đến hậu viên.

Bây giờ là giữa hè, ao sen ở hậu viên hoa lá tươi tốt, khi Đỗ Hạo cùng Cố Tả tới nơi, cạnh ao đã có không ít nha hoàn vây quanh, thấy thái tử xuất hiện, tất cả đều run sợ nép sang một bên, vẻ mặt hoảng hốt.

Đỗ Hạo nhìn vào ao sen thấy bên trong lá hình như là Dương Ngọc Nhi phịch, không khỏi nhíu mày, hướng Cố Tả ra lệnh: "Ngươi xuống đi."

Cố Tả đáng thương lập tức trả lời: "Điện hạ, thần... không biết bơi..."

"Ý của ngươi là bảo ta xuống?" Đỗ Hạo nheo mắt.

Cố Tả ngẩn người: "Thần lập tức gọi người tới..." Dứt lời liền rời đi.

Liền sau đó, bỗng nhiên trong tiếng thét chói tai của Dương Ngọc Nhi nổi lên vài tiếng quát suy yếu: "Cứu mạng, cứu..."

Tống Lạc? Đỗ Hạo lập tức khẩn trương, mắt nhìn ao sen, xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá sen và bọt nước bắn xung quanh Dương Ngọc Nhi, hắn nhìn thấy dưới mấy lá sen có một góc tay áo quen thuộc. Không kịp nghĩ nhiều, Đỗ Hạo liền nhảy vào ao.

Chỉ nghe "Phù phù" một tiếng, Cố Tả đang tính kêu người tới ứng cứu xoay qua đã không thấy Đỗ Hạo đâu, nhất thời ngây ngẩn cả người.

Sau một lát, hắn hét đám gia nhân đứng xung quanh: "Đều thất thần làm gì? Còn không mau kêu người, điện hạ không biết bơi!" Lâm San kỳ thật biết bơi nhưng khi nàng rơi vào ao, Dương Ngọc Nhi giống như phát điên cứ túm lấy quần áo của nàng kêu cứu mạng, hại nàng không nổi được, cả người không ngừng chìm xuống.

Ngay sau đó, Đỗ Hạo nhảy xuống.

Đỗ Hạo vừa nhảy xuống, Dương Ngọc Nhi liền kích động buông tay đang túm Lâm San ra hướng qua Đỗ Hạo.

Dương Ngọc Nhi vừa buông tay, Lâm San nhẹ người đi rất nhiều, dù vừa mới uống mấy ngụm nước, đầu có chút choáng váng nhưng vẫn có thể duỗi tay chân bơi lên bờ.

Trên bờ truyền đến tiếng kêu gọi ồn ào ầm ĩ: "Mau tới cứu người, thái tử rơi xuống nước! Mau tới cứu người..."

Thái tử cũng đến giúp vui?

Không đợi Lâm San suy nghĩ cẩn thận, thắt lưng đã bị ai ôm lấy, nàng xoa


XtGem Forum catalog