Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329263

Bình chọn: 9.5.00/10/926 lượt.

chướng mắt, bắt bà quay lại đây có lẽ là chuyện không tưởng. Bà thầm hạ quyết tâm: “Mình không thể trở lại đây được. Như thế sẽ không tiện chăm sóc cháu mình.”

Có hôm đẹp trời, hai ông bà ngồi bên chiếc bàn ngoài sân vườn, ăn táo xay.

- Ông nếm thử đi, ngon lắm đấy. - Bà xúc một thìa táo, bón cho ông.

- Hiển nhiên rồi, bà tự tay làm mà không ngon ư? Bà nhớ để dành cho Hạo Hạo một ít nhé.

- Ai lại để thằng bé ăn đồ thừa chứ. Chờ cháu cưng về, tôi sẽ làm cho nó một bát mới.

Hằng ngày, bố mẹ chồng Tích Tích thường có thói quen đi tản bộ quanh hồ trong khu chung cư. Nhìn hai ông bà quấn quýt sớm chiều, Tích Tích cũng thầm ao ước và tự hỏi: Về già, có ai dìu mình như thế không? Giả sử Xuân Phong còn sống, liệu anh ấy có dắt tay mình hết ngày này qua ngày khác như bố mẹ không? Xoa bóp cho nhau, chăm sóc cho nhau từng thìa cơm hớp nước? Đến bây giờ, Tích Tích vẫn mơ hồ, không biết người chồng đầu gối tay ấp có thật lòng yêu cô không? Đôi khi nhớ lại kỉ niệm năm xưa khi anh cõng cô đi dạo bên bờ biển, lòng cô lại dâng lên nỗi đau vô hạn. Ôi! Lẽ nào tạo hóa cố tình sắp đặt như vậy?

Phiền muộn giống như ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lòng Tích Tích nhưng ngoài mặt cô vẫn tỏ ra bình thản, coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Cô không để lộ tâm trạng trước mặt đồng nghiệp vì sợ có người dèm pha nói xấu sau lưng. Cô cũng không thể thở vắn than dài trước mặt người thân trong nhà, nhất là Hạo Hạo, thằng bé còn quá nhỏ để có thể hiểu được nỗi buồn của mẹ nó.

Tất cả phiền não và đau khổ của Tích Tích đều bắt nguồn từ một người phụ nữ tên là Chu Lệ Sảnh. Cô nghĩ, mình đeo đuổi Chu Lệ Sảnh chẳng nhẽ là vì số tiền hai mươi vạn tệ? Không, tiền không thành vấn đề, bất cứ lúc nào mình cũng có thể trả tiền cho Lý Dương. Trương Duệ nói đúng, mình đang trả thù.

Nếu không vì thế thì mình cũng đã chẳng nhờ người gửi hộp quà đến nhà cô ta. Làm như vậy hơi độc ác chăng? Không, đối với kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình người khác như Chu Lệ Sảnh, cú đánh trả của mình chỉ là đòn gãi ngứa với cô ta mà thôi.

Chu Lệ Sảnh đứng ngồi không yên, ắt phải chủ động hẹn gặp mình. Đến lúc đó, cô ta sẽ không thể phủi sạch mối quan hệ với Xuân Phong cũng như chối phắt hai mươi vạn tệ như những lần chạm trán trước nữa. Tuy nhiên, mình cũng không nên làm quá căng để cô ta có thời gian suy xét lại mọi việc và cân nhắc lợi hại. Sau khi chuyển hộp quà, Tích Tích hoàn toàn tin tưởng Lệ Sảnh sẽ không dám thờ ơ như trước, càng không dám tỏ thái độ sống chết mặc bay.

Tích Tích đành phải thuyết phục bản thân nhẫn nại chờ tin của Lệ Sảnh, tâm trạng nôn nóng lên đến cực điểm. Cô đi đi lại lại bên ngoài phòng ngủ, tiếng tivi ồn ào dưới phòng khách vọng lên làm cô thêm buồn bực, cô bước vào trong phòng, đóng cửa lại, cảm giác muộn phiền không bị mắc kẹt ngoài cửa mà càng lấn sâu vào nỗi cô đơn.

Buổi tối dỗ con trai ngủ xong, Tích Tích ngồi trên giường, giở một cuốn sách dạy nấu ăn ra đọc, cố gắng dồn sự chú ý vào đó nhưng rốt cuộc vẫn không loại bỏ được những ý nghĩ không vui ra khỏi đầu. Không thể tập trung đọc sách, cô gấp sách lại, tắt đèn, tiến lại gần cửa sổ kéo rèm lên để ánh trăng tràn vào phòng.

Cô đang thẫn thờ một mình thì chợt nhạc chuông báo tin nhắn vang lên, là tin nhắn của Trương Duệ. Tích Tích mặc áo ngủ, ngồi bên chiếc bàn tròn kê trước cửa sổ, nhắn lại cho anh.

Trương Duệ: Chị ngủ chưa?

Tích Tích: Chưa.

Trương Duệ: Dạo này chị bận à?

Tích Tích: Cũng hơi bận. Bố mẹ chồng tôi chuyển sang đây ở, thành thử trong nhà rất ồn ào.

Trương Duệ: Tâm trạng của chị không tốt?

Tích Tích: Ừ.

Trương Duệ: Chị nên đi đâu đó thay đổi không khí, tâm trạng sẽ tốt hơn.

Tích Tích: Đi đâu chứ?

Trương Duệ: Đi Tây Tạng đi, ngắm bầu trời xanh trên cao nguyên, xem cuộc sống của người dân Tạng, những phiền não đều sẽ được quét sạch.

Tích Tích: Xa quá, tôi không có nhiều thời gian.

Trương Duệ: Vậy thì đến một nơi gần hơn, chỉ một hai ngày thôi.

Tích Tích: Cậu có ý tưởng nào hay không?

Trương Duệ: Tôi đang ở Tứ Xuyên, hẹn gặp mấy người bạn thân, ngày mai họ từ các khác nhau về đây tụ tập, chị có hứng thú tham gia không?

Tích Tích: Tụ tập mang tính chất gì vậy? Có lí do gì à?

Trương Duệ: Tuần trước, quê tôi phải hứng chịu trận đại hồng thủy lớn nhất trong lịch sử. Vì vậy tôi phát động cuộc gặp mặt này để quyên góp ủng hộ người dân. Những người đến đây đều là bạn thân của tôi, cùng với bạn bè của họ. Tôi hi vọng chị sẽ tới.

Mấy hôm nay, báo chí truyền thông cũng liên tiếp đưa tin này. Không biết ai chọc giận ông trời mà mùa xuân thì hạn hán kéo dài làm ruộng đồng nứt nẻ, còn sang mùa hạ thì cả nước lần lượt có mưa lớn kèm theo lũ lụt, trước là phương nam, sau là phương bắc, thành phố lớn, huyện lị nhỏ, cứ thế liên miên gặp thiên tai.

Khi xem những tin tức này trên các phương tiện truyền thông, Tích Tích cảm thấy mủi lòng trước tình cảnh khốn khó của


XtGem Forum catalog