Disneyland 1972 Love the old s
Do Kí Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Do Kí Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210440

Bình chọn: 9.5.00/10/1044 lượt.

ơng Hiến, những người hiểu rõ tình hình một chút nhắc nhở.Sắc mặc Thái tử khẽ biến đổi, tuy rằng đã kiềm chế rất tốt, chỉ trong giây lát đã khôi phục lại dáng vẻ bình thường không có việc gì, nhưng mà, trong đôi mắt của hắn ít nhiều có phần lo lắng, cho dù có tiếp tục che giấu cũng không thể biến mất hoàn toàn.Còn Diễm nhi thì hơi cúi đầu, biểu cảm rất nhẹ, không nhìn ra buồn vui, nàng mang thai đã gần bảy tháng, thân thể nhìn qua có chút cồng kềnh, nhưng mà cả người vẫn xinh đẹp không gì sánh được.Cung nữ bưng chén ngọc mâm vàng, nhẹ nhàng đến trước mặt chúng ta, quỳ xuống hành lễ: “Thỉnh Tam điện hạ nhận thưởng.”Nam Thừa Diệu vẫn tựa vào lòng ta như trước, không nói không động, chỉ mỉm cười, ánh mắt lờ đờ mơ màng.Vì thế ta nhẹ nhàng lay hắn, dùng tiếng nói không lớn nhưng đủ để mọi người xung quanh đều nghe thấy: “Điện hạ, phụ hoàng ban thưởng cho người ngự trà.”Dường như hắn phải mất rất nhiều sức lực mới nhận ra là ta đang nói gì, chậm rãi quay đầu nhìn hoàng thượng, vẫn mỉm cười: “Tạ phụ hoàng.”Vừa nói xong, vừa vươn tay phải nhấc chén ngọc, lảo đảo đưa đến bên môi, uống một hơi cạn sạch, sau đó mơ hồ khẽ nói: “Rượu ngon . . .” *hix, từ trà thành rượu lúc nào thế nài*Uống một hơi như ngưu ăn mẫu đơn, còn có thể nói như vậy, ngay cả hoàng thượng cũng nhịn không được mà cười to.Khánh phi nương nương cũng che miệng mỉm cười, chuyển hướng về phía Hoàng thượng: “Bệ hạ, người xem, bữa tiệc hôm nay, Tam điện hạ say đến như vậy hiển nhiên cũng không cần phải nói, ngay cả Lục điện hạ, Thập điện hạ xem ra cũng uống không ít, Dục Thuận điện hôm nay có lẽ sẽ rất náo nhiệt.”“Cũng không nên uống nhiều, một lát gió đêm thổi đến lại đau đầu.” Hoàng thượng cười nói: “Ta thấy, cũng không cần xuất cung phiền phức, để bọn chúng ở lại Dục Thuận Điện một đêm, đợi khi trời sáng hãy hồi phủ.”Dục Thuận Điện, là cung điện đặc biệt chuẩn bị cho các hoàng tử, hoàng thượng đã có lời, tối nay Nam Thừa Diệu hiển nhiên sẽ ở lại trong cung.Ta hiểu rõ đây chính là kết quả mà hắn muốn, nhưng lại đoán không ra, hắn làm như vậy là vì điều gì.Thân ở cấm cung, nhất cử nhất động đều có trăm ngàn ánh mắt nhìn chăm chú, khi hành sự nhất định sẽ không thuận tiện như ở Tam vương phủ, hay là, hắn muốn, thật sự bị mọi người nhìn thấy.Đang nghĩ ngợi, bỗng thấy nét mặt hoàng thượng đã mang theo vài phần mỏi mệt, như muốn lên tiếng dừng bữa tiệc.Nhưng mà, Ý Dương công chúa lại nhanh hơn một bước, đứng dậy, nhẹ nhàng cười nói với hoàng thượng: “Phụ hoàng, vì muốn chúc mừng quân ta đại thắng, nhi thần từng cùng một người bằng hữu khổ luyện một đoạn vũ khúc, không biết phụ hoàng có thể ân chuẩn cho nhi thần biển diễn trong Thanh Hoà điện hay không, để chúc mừng các dũng sĩ, cũng xem như là thể hiện tâm ý của toàn bộ công chúa hoàng thất.”Mặc dù hoàng thượng không thể che đậy vẻ mỏi mệt, nhưng cuối cùng vẫn không muốn làm phật lòng ái nữ, khẽ mỉm cười gật đầu.Ý Dương công chúa mỉm cười ngọt ngào, lập tức phân phó hạ nhân mang đến sáo ngọc, đứng tại thềm ngọc.Thái tử mỉm cười hỏi: “Cửu muội, muội muốn biểu diễn, sao lúc trước không nghe nhắc đến?”Ý Dương công chúa vẫn ngọt ngào cười như trước: “Thái tử ca ca, đó là vì thần muội muốn cho mọi người một sự kinh ngạc nha!”Không biết có phải vì ta suy nghĩ quá nhiều hay không, cảm giác khi nàng nói lời này thì sóng mắt nhẹ nhàng như có như không hướng về phía Nam Thừa Diệu, ẩn chứa sự chờ mong, lại càng không giấu được vẻ hưng phấn.“Cửu muội đã nói là vũ khúc, sao chỉ có mình muội độc tấu sáo ngọc?” Thái tử lại hỏi.Ý Dương công chúa yêu kiều mỉm cười: “Ha ha, thái tử ca ca, huynh cứ đợi xem đi.”Nói xong, nàng cũng không nói thêm gì, lập tức đem sáo ngọc đặt bên môi, khẽ thổi.Khi tiếng nhạc du dương cất lên, đáy lòng không thể kiềm chế mà trầm xuống, nàng thổi sáo, tuy rằng không thành thạo bằng Khánh phi nương nương và Diễm nhi, nhưng không thể nghi ngờ đó chính là giai điệu của “Kinh Hồng khúc”, hơn nữa rõ ràng là đã dụng tâm tập luyện.Đoạn đầu khúc nhạc vừa ngừng, một người mặc hồng y lộng lẫy, như áng mây nhẹ nhàng bước ra từ hang núi, từ bóng đêm mịt mùng bên ngoài Thanh Hoà điện mảnh mai nhẹ nhàng đi tới, uyển chuyển như chim oanh, bóng tay áo khẽ lướt, phất phơ mềm mại.Ta nhìn thấy thần sắc trên mặt mẫu thân khẽ biến đổi.Người nhảy múa, là một nữ tử có dáng người uyển chuyển, gương mặt ẩn dưới tầng lụa mỏng, nhưng vì động tác rất nhanh, cho nên không thể nhìn rõ dung nhan, nhưng chỉ một điệu vũ huyền ảo xinh đẹp, cũng đủ làm mọi người kinh ngạc mà thán phục.Cho dù trong Lễ Chúc Mừng lần này, những ca vũ đều phải trải qua sự tuyển chọn tinh tế của thái tử, không có tiết mục nào mà không phải là kiệt tác, chỉ có điều, lúc này, với một điệu múa kỳ diệu vô song trước mắt cũng đủ làm tất cả u buồn biến sắc.Cuối cùng tay áo khẽ hạ, nàng kia vẫn đang ở ngoài cửa Thanh Hoà điện, cũng như lúc đến, vẫn đứng ngay vị trí nhảy múa, dáng vẻ xinh đẹp, thật sự đúng với một câu “Tiểu thuỳ thỉ hậu liễu vô lực, Tà duệ cư thì vân dục sinh” *Khoanh tay xuống chút như liễu rũ, nghiêng nghiêng tà áo như mây bay*(1)Sau đó, nàng