, mới sáng sớm, thì đã có nhiều nữ sinh mang trên mặt nụ cười kỳ quái tới đạo quán, đến gần tối, số lượng chẳng những không có giảm bớt, ngược lại có càng ngày càng có khuynh hướng nhiều lên.
Kỷ Lâm hỏi vài người xem họ tới nơi này làm gì, lại không hỏi ra được đáp án, cuối cùng đành mặc kệ các cô, xem các cô là người tàng hình, ôm Tiểu Hắc đến bên cạnh Hoàn Tử.
Hoàn Tử gật đầu một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng nghiêm túc như một tờ giấy, dừng lại mấy giây, chợt đưa chân dùng sức đá vào bia một cái, “Hàaa....”
“Huấn luyện viên Kỷ. Thật…thật xin lỗi. . . . . .”
Thời gian đứa trẻ học Taekwondo quá ngắn, còn chưa nắm vững chính xác sức lực để đá chân, Kỷ Lâm lại để cho cậu tự do đá theo ý mình, chỉ dặn đá mạnh về phía trước là được, kết quả Hoàn Tử cứ như vậy đá một cước ngay ót của Kỷ Lâm.
Bên ngoài võ đài trong nháy mắt đang yên tĩnh, liền vang lên tiếng cười không dứt.
Hoàn Tử mặt đỏ lên, chui vào trong ngực Kỷ Lâm, hai con tay nhỏ bé cầm mặt của Kỷ Lâm nhìn tới nhìn lui, lo lắng vô cùng, một đôi mắt đen nhỏ dài bỗng ươn ướt.
Cậu đá huấn luyện viên, huấn luyện viên có thể không thích cậu hay không?
“Ngoan, không có việc gì.” Kỷ Lâm vuốt vuốt cái trán của Hoàn Tử, nhếch miệng bất giác có ý cười, “Chút ít sức lực của ngươi chỉ có thể gãi ngứa cho huấn luyện viên, ai… thật sự là không có sao.”
Hoàn Tử vẫn như cũ là một bộ dáng muốn khóc nhưng không khóc, Kỷ Lâm không còn cách nào khác, đem đầu đưa tới trước mặt Hoàn Tử, “Nếu không thì ngươi thổi cho huấn luyện viên một chút, thổi một chút là tốt hơn liền.”
Anh vừa dứt lời, Hoàn Tử liền phồng hai má nhỏ lên, hướng trán của anh dùng sức thổi một hơi, đứa trẻ xem lời nói của Kỷ Lâm là thật, lại muốn đền bù sai lầm của mình, thổi cực kỳ dùng sức, khuôn mặt nhỏ bé mệt nên hơi hồng hồng, càng thêm mềm mại. Kỷ Lâm không nhịn được, anh bế cậu lên, hung hăng xoa nắn má của cậu một trận mới chịu bỏ cậu xuống.
Diệp Chi thật vất vả mới chen vào được đạo quán, lại thấy bên ngoài võ đài có một nhóm người, căn bản cũng không qua được, thật vất vả mới tìm được một cái khe hở, miễn cưỡng thấy được con trai cùng Kỷ Lâm, liền xông vào bên trong hô một tiếng “Hoàn Tử…mẹ đến rồi.”
Cô vừa thốt ra lời này, chỉ thấy mặt của đám người vây quanh võ đài kia trong nháy mắt liền chuyển đến cô, vô số đôi mắt sáng trong suốt dính vào trên người cô, Diệp Chi bị nhìn đến rợn cả tóc gáy.
Hôm nay. . . . . . Đây là xảy ra chuyện gì?
“Huấn luyện viên ôm ngươi qua, ngươi xem nhiều người như vậy.” Kỷ Lâm chỉ chỉ bên ngoài, tay nắm thật chặt Hoàn Tử, một chút buông tay cũng không có.
Hoàn Tử có thể là vì đá trúng Kỷ Lâm nên áy náy, cũng không có phản kháng, ngoan ngoãn ôm cổ của Kỷ Lâm, mặc cho anh ôm cậu đến bên cạnh mẹ.
“Đi ra ngoài rồi nói.” Kỷ Lâm nhìn đám người chung quanh, sợ bọn họ sơ ý dẫm trúng người Hoàn Tử, cùng Diệp Chi nói một tiếng, rồi đi trước mở đường.
Diệp Chi gật đầu một cái, đi sát phía sau Kỷ Lâm.
“Thấy không. Thật sự là một nhà ba người chứ?”
“Không cần ngươi nhắc nhở. . . . . . Hic hic, ta đã chết tâm rồi.”
“Lòng ta đã nguội lạnh. . . . . .”
Một đám nữ sinh che ngực giả bộ khóc, Bạch Kỳ ở một bên xem náo nhiệt, ánh mắt liếc về phía bóng lưng ba người Kỷ Lâm, trong lòng chợt động, đừng nói chứ… thật giống một nhà ba người .
Kỷ Lâm tìm một nơi yên tĩnh, đặt Hoàn Tử xuống, Hoàn Tử hình như còn có chút không yên lòng với Kỷ Lâm, cậu sờ soạng trán anh một lúc, rồi mới trở lại bên cạnh mẹ.
Không biết có phải là ảo giác hay không, Diệp Chi cảm thấy hai người kia quan hệ có vẻ tốt hơn. Trong lòng không nhịn được nghĩ đến hứng thú tệ hại, quả nhiên là ngày hôm qua cãi nhau, hôm nay lại bình thường rồi.
Nhưng mà hôm nay ở đạo quán rốt cuộc xảy ra chuyện gì, Diệp Chi không hiểu, Kỷ Lâm nhún vai, bày tỏ mình cũng không biết. Bây giờ trong đầu sinh viên càng ngày càng có những suy nghĩ vô cùng kỳ quặc, anh đã già, theo không kịp.
“Có rảnh rỗi tới nhà chơi.” Diệp Chi dắt tay Hoàn Tử cười híp mắt nhìn Kỷ Lâm nói một câu, rồi mới vẫy tay tạm biệt.
“Huấn luyện viên, muốn… muốn đến nhà chúng ta chơi.” Hoàn Tử cũng bắt chước học một câu, nhưng đây là lần đầu tiên cậu muốn mời người khác, cho nên rất không có quen, một câu nói đó thật vất vả nói xong.
“Được.” Kỷ Lâm nhìn một lớn một nhỏ ở trước mặt có chút khó chịu, nhưng vui vẻ nhiều hơn, nên không chút do dự đáp một tiếng.
Thấy hai mẹ con đi xa, lúc này mới nặng nề thở dài một tiếng, cố nén ngứa ngáy trong lòng. A… Thật sự rất muốn xách hai người này về nhà.
Kỷ Lâm vừa nghĩ tới Diệp Chi và Hoàn Tử, vừa trở về đạo quán, không ngờ vừa mới kéo cửa ra, liền thấy mặt cha của mình đằng đằng sát khí, nhất thời lui về phía sau một bước, kinh hãi nói: “Cha, sao cha lại tới đây?”
“Ngươi còn dám nói.” Thượng tướng Kỷ bàn tay hung hăng vỗ một cái trên ót của con trai, “Ngươi nói đi ngươi đã làm ra cái chuyện tốt gì? Còn dám gạt ta và mẹ của ngươi? Mẹ nó, ngươi còn nói là không đúng nữa ?”
Thượng tướng Kỷ trừng mắt liếc Kỷ Lâm, rồi nghiêng đầu nhìn bạn già, chờ câu trả lời của bà.
Kỷ Lâm bị anh cha làm cho không hiểu như