oại đồ ăn này không thể ăn nhiều, không có dinh dưỡng, biết không?” Diệp Chi cố gắng làm cho giọng nói của mình nghiêm túc.
“Dạ.” Hoàn Tử vội vàng gật đầu không ngừng, cầm tay Diệp Chi với Kỷ Lâm đi ra cửa, bước chân so bình thường nhanh hơn không ít, giống như rất nôn nóng, lúc này lại giống như những đứa con nít khác rồi.
Trong sân trường đại học C cũng không có nhiều sinh viên, ba người Diệp Chi tựa như người một nhà, hơn nữa ba người dáng dấp cũng không tệ, nên dọc theo đường đi khiến không ít người quay đầu lại nhìn.
Thỉnh thoảng còn sẽ có học sinh đi tới chào hỏi với Kỷ Lâm, mang trên mặt nụ cười mập mờ rõ rành rành, thậm chí còn có tiểu tử to gan lớn mật, trực tiếp nhìn Diệp Chi kêu ‘sư mẫu’, làm cho Diệp Chi mặt đỏ tới mang tai, muốn giải thích cũng không thể tùy tiện chen lời với người ta, chỉ có thể lúng túng đứng ở một bên, quả thật hận không thể lập tức đến KFC ngay.
Lúc bọn họ đi tới quán thì cũng không đông lắm, chỉ có vài cặp đang ngồi ở trong góc nói chuyện với nhau, nghe tiếng mở cửa thậm chí cũng không ngẩng đầu nhìn. Kỷ Lâm đem thực đơn đặt vào trong tay Hoàn Tử, sợ đứa trẻ không biết chữ, từ từ đọc cho cậu nghe từng món một.
“Cái này là cánh gà nướng Orléans, ừ giống như trên hình ảnh này, mùi vị rất thơm rất thơm, so với thịt bò kho tương Hoàn Tử ăn còn thơm hơn. Cái này là khoai tây chiên, cái này gọi là bánh trứng, Éc. . . . . . Huấn luyện viên cũng chưa nếm qua món này. . . . . .”
Một lớn một nhỏ đứng ở trước quầy nhìn thực đơn nghiêm túc nghiên cứu, giống như ăn một bữa KFC chuyện vô cùng nghiêm túc. Diệp Chi nhìn Kỷ Lâm ánh mắt hơi phức tạp.
Lương của tuần này
Không thể không nói Kỷ Lâm rất cẩn thận, cũng rất thích đứa nhỏ, cô chưa bao giờ gặp qua một người đàn ông đối với đứa bé có thể kiên nhẫn đến trình độ này, cho dù Mạnh Trường Thụy cũng không có.
Mạnh Trường Thụy tính tình mặc dù không tệ, trong người lại mang theo một chút văn nhân thanh cao, nói dễ nghe được kêu là văn nghệ sĩ, nói khó nghe chính là không thực tế, anh ta nhất định sẽ không có tư thái dỗ đứa bé, nhưng Kỷ Lâm không như vậy.
Anh có thể thân mật khiêng Hoàn Tử lên trên bả vai, có thể cùng Hoàn Tử xem phim hoạt hình, còn có thể dùng hết toàn lực vì thăm dò một thói quen nhỏ của Hoàn Tử , những thứ này Mạnh Trường Thụy đều làm không được.
Có lẽ Kỷ Lâm thật sẽ là một người ba tốt, Diệp Chi chợt có ý nghĩ như vậy. Cô bỗng giật mình, vội vàng hất đầu một cái, vội vàng chỉ mấy món ăn mà không cần suy nghĩ, rồi đi theo Kỷ Lâm ngồi vào một vị trí gần cửa sổ.
Hoàn Tử lần đầu tiên ăn KFC, nên rất hưng phấn, nhìn những cánh gà vàng ươm có lớp da giòn rụm muốn bốc tay ăn, nhưng Kỷ Lâm dùng khăn giấy gói kỹ lại cho cậu rồi mới đưa cậu ăn từng miếng từng miếng một.
Ba người mặc dù không nói lời nào, chỉ cúi đầu ăn, nhưng là không khí lại hài hòa không ngờ, khiến nhân viên phục vụ đứng ở quầy chọn món không kiềm được nhìn vài lần.
Bọn họ ở KFC dùng bữa ngon lành, mà ở nhà họ Diệp là một cảnh tượng khác.
Diệp Khung thật vất vả mới về nhà một lần, lại không nhìn thấy Diệp Chi với Hoàn Tử, sắc mặt không tốt.
Mẹ Diệp vội vàng giải thích với anh, nói tối nay Diệp Chi mang theo Hoàn Tử với bạn trai cô ra ngoài ăn cơm, đoán chừng phải đợi một lát nữa mới về.
“Cái gì? Bạn trai? Người nào? Tại sao con không biết?” Diệp Khung sắc mặt càng đen hơn, anh chỉ mới một tháng không về nhà, em gái lại có bạn trai? Chẳng lẽ là Mạnh Trường Thụy? Ưmh. . . . . . Mạnh Trường Thụy thật ra thì không tồi, thế nhưng em gái với cháu ngoại đồng thời bị đoạt đi cảm giác thật sự là …hỏng bét.
“Không phải nó.” Ngoài dự đoán, mẹ Diệp thế nhưng lại phủ nhận, “Là huấn luyện viên Taekwondo của Hoàn Tử , không biết Chi Chi làm thế nào biết, cùng người ta quen biết sau đó đem Hoàn Tử đi học Taekwondo.”
“Trước đây con không có nghe Chi Chi nói qua người này.” Diệp Khung chau mày lại, mặt mày tuấn tú mang theo sát khí, trong nháy mắt cả người liền âm trầm, “Người đó mẹ thấy qua chưa?”
“Gặp qua… Đã gặp qua.” Mẹ Diệp liền vội vàng gật đầu, “Dáng dấp khá tốt.”
“Đã nói với mẹ bao nhiêu lần là đừng trông mặt mà bắt hình dong.” Diệp Khung từ trên ghế salon đứng lên, trong giọng nói có chút bất mãn, “Thôi, con cũng không trông cậy vào mẹ có thể giúp Diệp Chi giữ cửa, để con tự mình đi một chuyến, mẹ gởi cái tin nhắn hỏi Chi Chi bây giờ đang ở đâu.”
“Được…được.” Con trai lên tiếng, mẹ Diệp không dám không nghe lệnh, vội vàng gửi tin nhắn cho Diệp Chi, đợi một lúc Diệp Chi mới trả lời: “Ở KFC gần đại học C.”
Diệp Khung khẽ gật đầu rồi kéo cửa đi ra ngoài.
Mẹ Diệp nhìn bóng lưng cao lớn của con trai biến mất ở phía sau cửa, đôi mắt dần dần đỏ lên.
Lúc Diệp Khung còn nhỏ, bà và ba Diệp công việc rất bận, chỉ có thể đem con trai gửi ở nhà mẹ chồng, một năm mới về nhà một lần, mãi cho đến khi Diệp Khung sáu tuổi, bà mang thai lần nữa, mới đưa con trai về nhà.
Mẹ Diệp rất nhanh phát hiện ra thái độ của con trai đối với bọn họ thật sự là quá lạnh nhạt, vô luận bà dùng bao nhiêu cách thì con trai cũng đối với bọn họ lạnh nhật, thậm chí chỉ coi bọn họ là n
