Trong mắt anh chứa đựng tình cảm nồng nhiệt, ở phút này, hoàn toàn lộ ra trước mặt cô.
Mặc Tiểu Tịch không có cách nào thừa nhận tình cảm sâu đậm của anh, tránh né ánh mắt của anh, bởi vì cô không có gì để đáp lại anh, cho nên cảm thấy có áp lực.
"Thiên Dã, tại sao chúng ta không thể giống như trước kia, chỉ làm bạn tốt, mối quan hệ bây giờ thật sự làm cho em rất không quen." Mặc Tiểu Tịch không nhịn được nói.
Trong tim Thiên Dã có chút mất mát, cho đến bây giờ, bất luận anh dùng cách gì, cô cũng không thừa nhận anh là người yêu của cô, rốt cuộc ở phương diện này có gì không phải, hẳn là trên thế giới này chỉ có bọn họ thích hợp với nhau, cũng là người hiểu nhau nhất, tại sao cô luôn muốn chạy trốn.
"Trước kia? Em nói lúc chúng ta còn nhỏ sao? Còn sau khi lớn lên, em có biết hay không, ở trong tim anh, anh vẫn luôn yêu em, anh nhìn em từng ngày trở nên xinh đẹp, sau đó chạy về phía vòng tay của người đàn ông khác, yêu đương, nói chuyện cưới gả, cho đến bây giờ em đều không có hỏi anh có vui hay không, anh cắt đứt tất cả liên lạc với em, lạnh nhạt với em, quên đau đớn, cho là một ngày nào đó sẽ tốt hơn, nhưng ngày nào anh cũng nghĩ nhớ tới em, em có thể yêu người khác, tại sao không thể yêu anh?"
Dáng vẻ bi thương của anh khiến cho Mặc Tiểu Tịch khổ sở: "Thật xin lỗi, em không biết nhiều chuyện như vậy."
"Anh không thích nghe thật xin lỗi, không muốn nghe ba chữ đó, em hiểu không?" Giọng nói của anh rất thấp, có một sự đau thương khó diễn tả bằng lời.
Trong mắt anh đột nhiên phủ đầy sương mù, làm cho Mặc Tiểu Tịch hoảng sợ: "Em hiểu, sau này sẽ không nói ba chữ đó." Cô rất sợ, nếu anh khóc trước mặt cô, cô phải làm sao.
Lòng rất đau, rất không đành.
Cuối cùng cũng biến thành tổn thương.
Tập Bác Niên vội vàng ôm Hàn Hàn chạy đến bệnh viện, lúc y tá nhìn thấy, không cần suy nghĩ, lập tức gọi viện trưởng và bác sĩ tới, đưa Hàn Hàn vào phòng cấp cứu.
Viện trưởng đích thân xử lý vết thương của Hàn Hàn, đầu của con nít rất yếu ớt, đụng phải chỗ nào cũng không sao, chỉ sợ tổn thương đầu.
Ninh Ngữ Yên ngồi bên cạnh, tay căng thẳng xoắn vào nhau, làm sao đây, nếu Niên hỏi tới cô ta phải nói thế nào.
"Sao Hàn Hàn lại bị thương như vậy?" Tập Bác Niên đứng đó, nhìn từ trên cao xuống, đôi mắt lạnh lùng áp sát cô ta.
Tay của Ninh Ngữ Yên xoắn chặt hơn, cho dù cô ta không nói, lát nữa về nhà hỏi, cô ta cũng trốn không thoát, suy nghĩ một lúc, không còn cách nào khác, hạ quyết tâm, cô ta quỳ xuống trước mặt anh.
"Niên, là lỗi của em, em chết vạn lần cũng không đền hết tội, anh tha lỗi cho em một lần đi." Cô ta khóc lóc, kéo ống quần của anh cầu xin tha thứ.
Mày của Tập Bác Niên cau lại, xem ra giống như anh dự đoán, vết thương kia là cô ta làm, lửa giận trong lòng cháy dữ dội hơn: "Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, nói."
"Hàn Hàn chơi bóng ở bên cạnh TV, em xem TV xong thì muốn để điều khiển tới bên cạnh TV, vì thế nhẹ nhàng ném đi, Hàn Hàn đột nhiên xông đến từ bên cạnh, nên, nên, nên, nên không cẩn thận đập trúng bị thương." Đương nhiên Ninh Ngữ Yên sẽ không nói, là vì cô ta tức giận, mới đập cái điều khiển.
"Là em dùng điều khiển đập Hàn Hàn bị thương." Giọng của Tập Bác Niên lập tức cao lên, phải biết điều khiển kia được làm bằng sắt, bên ngoài vô cùng nặng, xung quanh đều có góc cạnh nhô lên, không cần nói tới con nít, người lớn bị nện trúng cũng đau nửa ngày.
Người phụ nữ xấu xa này, sao lòng lại độc ác như vậy.
"Không phải em cố ý, thật sự là ngoài ý muốn, là ngoài ý muốn." Ninh Ngữ Yên lập lại lần nữa.
Tập Bác Niên hất cô ta ra, khuôn mặt lạnh lùng ngồi xuống bên cạnh, lạnh băng nói: "Em về trước đi, sau này nói chuyện sau."
"Niên..., thật sự không phải em cố ý." Ninh Ngữ Yên sợ hãi nhìn dáng vẻ không muốn nhắc tới nữa của anh, giống như là lát nữa phải mang đi tử hình.
"Tôi kêu em về trước đi." Tập Bác Niên giận dữ, anh rất sợ mình sẽ lỡ tay giết chết cô ta.
Ninh Ngữ Yên biết anh đang tức giận, nói gì cũng sẽ không nghe, đành phải đứng lên rời đi trước, trong lòng càng oán hận Mặc Tiểu Tịch hơn, từ sau khi cô xuất hiện lần nữa, chuyện gì cũng không được như ý.
Đợi cô ta đi, Tập Bác Niên phun ra một ngụm khí, anh sẽ không tin lời nói dối của cô ta, cái gì mà ném nhẹ điều khiển tới bên cạnh TV, loại người bình thường luôn cố làm ra vẻ trước mặt người khác giống như cô ta, sao có thể ném như vậy.
Ngồi bên ngoài phòng cấp cứu suy nghĩ một lúc, anh lấy điện thoại ra, gọi cho Mặc Tiểu Tịch, là mẹ ruột của Hàn Hàn, cô có quyền được biết.
Điện thoại trong nhà vang lên, Mặc Tiểu Tịch nhìn thoáng qua Thiên Dã đang ngồi đối diện.
"Muốn bắt không?" Mặc Tiểu Tịch nói, cô sợ lại là đám phóng viên kia, nhưng trong lòng đột nhiên cảm thấy, cuộc điện thoại này, cô nhất định phải bắt.
"Có thể không bắt." Thiên Dã không quan tâm nói.
"Em nghĩ nên bắt, dù sao bây giờ tất cả mọi người đều biết em ở đây." Mặc Tiểu Tịch đứng lên, đi qua nghe điện thoại: "Alo..."
"Mặc Tiểu Tịch, đừng nghĩ ở đó nói chuyện yêu đương nữa, Hàn Hàn bị thương, bây giờ đang ở bệnh viện, em có muốn đến xem hay không, đương nhiên, nếu