The Soda Pop
Đoạt Vợ Cô Gái Yêu Phải Em Rồi

Đoạt Vợ Cô Gái Yêu Phải Em Rồi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328060

Bình chọn: 8.00/10/806 lượt.

g phải cô hại

chêt Vân Noãn, nhớ những phản ứng kỳ lạ cuối cùng lúc cô rời đi, giống

như đã biết rõ chuyện gì đó, quả thực có lần muốn nói lại thôi, nhớ cô

có nói, hy vọng sau khi cô đi, anh có thể quên chuyện của Vân Noãn, sống vui vẻ, nhớ cô nói cô yêu anh.

Thì ra cô đã biết hết sự thật từ sớm, đúng là đồ ngốc, đồ ngốc, tại sao không nói cho anh biết.

Cho đến hôm nay, anh mới biết, người hại chết em gái, không phải ai

khác, mà là anh, người Vân Noãn yêu, thì ra là anh, là người anh trai

này, tại sao anh chưa bao giờ phát hiện ra.

Trời ạ! Rốt cuộc anh đã làm gì đối với Mặc Tiểu Tịch, làm gì đối với Vân Noãn, anh mới là người thật sự không thể tha thứ.

Tập Bác Niên muốn đứng lên, nhưng phát hiện chân đã sớm xụi lơ ngay cả

sức lực đứng lên cũng không có, tim của anh đau giống như bị tưới

a-xít-sun-phu-rít, anh nắm chặt điện thoại, gần như muốn bóp nát xương

cốt trong nháy mắt.

Anh không biết mình lấy sức lực đâu ra để đứng lên, bây giờ anh muốn gặp Mặc Tiểu Tịch.

Xe điên cuồng chạy như bay trên đường, nhiều lần va vào xe khác, lúc bất chấp tất cả chạy về nhà, nhìn thấy Mặc Tiểu Tịch đang ngồi đằng kia ăn

sáng với Hàn Hàn, trong tích tắt hốc mắt anh đã ẩm ướt. Editor: Lost In Love

"Anh về rồi à!" Mặc Tiểu Tịch nhìn thấy Tập Bác Niên đứng ở cửa, có chút không được tự nhiên, cô không biết nói với anh thế nào, cô muốn về bên cạnh anh và Hàn Hàn, cảm thấy như vậy hơi mất mặt.

Nhìn vẻ mặt của anh hình như có phần kích động, cô đứng dậy đi tới trước mặt anh: "Này..., Tập Bác Niên, đừng khoa trương như vậy, tuy em quyết định trở về, nhưng anh cũng không cần cảm động đến khóc."

Đột nhiên, anh đưa tay rồi dùng sức ôm cô vào lòng: "Mặc Tiểu Tịch, người phụ nữ ngu ngốc này, cảm ơn em vẫn đứng trước mặt anh, cảm ơn em, cảm ơn em!"

"Không...cần cảm ơn." Mặc Tiểu Tịch bị hành động của anh làm cho giật mình, trả lời cũng có chút lộn xộn, nhưng anh thật sự khoa trương quá rồi.

"Này..., có phải đã xảy ra chuyện gì không, Tập Bác Niên anh như vậy rất kỳ quái, anh có biết không?" Mặc dù bị anh ôm kiểu này, nhưng trong lòng rất ấm áp, lại có chút khó hiểu.

Hàn Hàn mỉm cười nhìn bọn họ, đùa cợt nói: "Ba xấu hổ..."

Người giúp việc cũng nhịn không được nở nụ cười, từ sau khi biết những chuyện Ninh Ngữ Yên đã làm với Mặc Tiểu Tịch và Hàn Hàn, tất cả người giúp việc của nhà họ Tập đều mở rộng tầm mắt, nói thẳng ra là tri nhân tri diện bất tri tâm, những ấn tượng bên ngoài đối với Mặc Tiểu Tịch trước kia, cũng có chút thay đổi.

Tập Bác Niên buông Mặc Tiểu Tịch ra, kéo cô lên phòng trên lầu, ấn cô ngồi xuống ghế xô pha.

"Tiểu Tịch, anh đã biết hết tất cả sự thật, cho đến hôm nay, anh mới biết được." Tập Bác Niên để điện thoại bên tai cô, cho cô nghe.

"Chuyện này...sao anh biết chuyện này, di động kia rõ ràng đã huỷ rồi mà, Tập Bác Niên, anh...anh không sao chứ?" Mặc Tiểu Tịch lo lắng nhìn anh, cô chưa bao giờ nghĩ sẽ đem chuyện này ra ánh sáng, đã qua thì cho qua.

Tập Bác Niên nắm chặt tay cô: "Đến bây giờ, em vẫn lo lắng đến tâm trạng của anh sao, vậy còn em, chưa từng nghĩ tới, sẽ sửa lại án oan cho mình sao? Em có biết không, nếu Thiên Dã không đưa cái này cho anh, có lẽ anh sẽ hiểu lầm em cả đời."

"Là Thiên Dã đưa cho anh?" Mặc Tiểu Tịch thầm giật mình, xem ra năm đó Thiên Dã đã nhặt lại chiếc điện thoại di động, vẫn giữ cho tới bây giờ, cô không thể không tin, trên thế giới này không có bí mật vĩnh viễn.

Cô cười khẽ: "Em không có vĩ đại như vậy, đương nhiên cũng muốn nói ra, nhiều lần em muốn nói, nhưng em đã yêu một người không nên yêu, sợ sau khi anh ta biết sẽ bị đả kích nặng, em không mở miệng được, cuối cùng quyết định giấu đi bí mật, bởi vì đối với anh, đây là một chuyện rất tàn nhẫn."

"Đối với em không tàn nhẫn sao?" Tập Bác Niên ôm lấy cô, thiếu chút nữa anh đã mất đi người phụ nữ yêu anh, may mà, cô còn ở đây.

"Quên đi, đừng suy nghĩ nữa, mọi chuyện đã qua, đừng tự trách mình, đây cũng là số mệnh, là số mệnh của Vân Noãn, cũng là số mệnh của em, anh quên, bọn em ra từ một cô nhi viện sao, duyên phận đối với anh đều rất sâu, em nghĩ Vân Noãn ở trên thiên đường cũng sẽ không trách anh, tin em đi, chắc chắn cô ấy đã tha thứ cho anh." Mặc Tiểu Tịch vỗ nhẹ vào vai anh, an ủi anh.

Tập Bác Niên mỉm cười ôm cô chặt hơn: "Vậy còn em, em cũng tha thứ cho anh phải không?"

"Anh thật ngốc, nếu em không tha thứ cho anh, em sẽ trở về sao, chuyện đã qua thì cho qua đi, em không tính toán, anh cũng phải học cách quên, năm tới, chúng ta cùng đi thăm Vân Noãn, được chứ?” Mặc Tiểu Tịch biết hôm nay là ngày giỗ của Vân Noãn, hôm nay biết sự thật, nhất định trong lòng anh rất đau khổ.

“Được! Em phải luôn ở bên anh, anh sẽ bù đắp nhưng gì em đã từng thiếu hụt.” Dù trong lòng anh bây giờ vẫn không thoải mái, nhưng sau khi có lời an ủi của cô, dường như không còn khổ sở nữa.

Mặc Tiểu Tịch nở nụ cười ngọt ngào: “Được, vậy em sẽ chờ, anh phải đền bù gấp đôi, tốt nhất là gấp năm lần cho em, biết không?”

“Đem cả mạng soogs cho em cũng được, Mặc Tiểu Tịch, anh yêu em! Dùng cả đời này của anh để yêu em.” Tập Bác Niê