"Anh đừng xen vào." Mặc Tiểu Tịch liếc nhìn Thiên Dã, lại nhìn về phía Nguỵ
Thu Hàn: "Chuyện của tôi với anh, còn có Tập Bác Niên, hãy để ba người
chúng ta tự giải quyết, đừng kéo Thiên Dã xuống nước, đây là yêu cầu duy nhất của tôi."
Nguỵ Thu Hàn nhìn cô thật sâu, đột nhiên nở nụ
cười tự giễu: "Mặc Tiểu Tịch, mặc dù tôi có lỗi với em rất nhiều, nhưng, em có cần thiết đối xử tàn nhẫn với tôi như vậy không? Em yêu Tập Bác
Niên, em quan tâm Thiên Dã, vậy tình cảm mấy năm nay của em và tôi thì
sao?"
"Bây giờ nói những chuyện này còn ý nghĩa gì sao? Rốt cuộc
là một tay ai tạo lên cục diện này?" Mặc Tiểu Tịch nghĩ đến tình cảnh
hiện tại của mình, trong lòng vô cùng tủi thân, đè nén nước mắt, lộ ra
khuôn mặt kiên nghị: "Nguỵ Thu Hàn, nếu anh dám kiện Thiên Dã, tôi sẽ
mang giao dịch giữa anh và Tập Bác Niên công bố ra ngoài, tôi đã không
còn sợ mất gì nữa nên chuyện gì tôi cũng không sợ."
Đôi mắt kiên
quyết của cô làm cho lòng của Nguỵ Thu Hàn chùng xuống: "Rốt cuộc tôi
cũng biết ở trong lòng em, ai mới là quan trọng nhất." Anh ta từ từ lùi
về sau, nước mắt chảy xuống, anh ta chỉ đi nhầm một bước, nhưng lại thua tất cả.
Cổ họng của Mặc Tiểu Tịch thít chặt, đối với người đàn ông đã từng cho cô ân huệ và tổn thương, cô nên hận hay buồn đây.
"Tiểu Dã, thế giới của em đã bị huỷ hoại, nhưng ở lúc tuyệt vọng, em muốn một người bạn tốt như anh có thể sống vui vẻ hạnh phúc trên thế giới này,
trong lòng em sẽ cảm thấy dễ chịu hơn, cho nên, đừng làm mình có chuyện
nữa." Cô nắm lấy tay anh: "Em phải đi, anh hãy chăm sóc cho mình thật
tốt, Nguỵ Thu Hàn sẽ không dám kiện anh đâu."
Lúc cô xoay người
rời đi thì một đôi tay mạnh mẽ từ phía sau ôm lấy cô: "Em đã bị huỷ
hoại, sao anh có thể vui vẻ được? Tại sao em phải tỏ ra mạnh mẽ như vậy, lúc nhỏ luôn là em bảo vệ anh, đến hôm nay em vẫn còn bảo vệ anh, Mặc
Tiểu Tịch, ở trong lòng em, anh chỉ là bạn tốt thôi sao?"
"Đương nhiên, em không có thời gian, đừng ầm ĩ nữa, được không?" Mặc Tiểu Tịch muốn né ra.
"Nhưng, anh yêu em." Nụ hôn ấm áp rơi vào trên cổ của cô, mùi hoa sơn chi ngấm
vào trái tim cô, giọng nói của Thiên Dã giống như là đang nói mớ, mê
loạn và nồng cháy.
Cô cứng nhắc ở đó, dùng sức kéo tay của anh
xuống: "Em...Em thật sự không có thời gian, tạm biệt " Cô chạy ra khỏi
lối thoát hiểm.
Thiên Dã cúi đầu nhìn vòng tay trống không, đây
là lần đầu tiên anh thổ lộ với cô, anh đã bắt đầu yêu cô từ rất lâu,
giống như một cái tôi đã khắc sâu vào trong lòng anh, cùng anh trải qua
không biết bao nhiêu Xuân Hạ Thu Đông, nghĩ tới, nội tâm lại hơi âm ỷ,
tiểu Tịch, anh nhất định sẽ cứu em ra.
Mặc Tiểu Tịch chạy vào
thang máy, cô không phải kẻ ngốc, cảm xúc mãnh liệt vừa rồi chính là
tình yêu, Thiên Dã nói yêu cô, làm cho cô có chút thẫn thờ.
Cửa
thang máy mở ra, cô bước nhanh ra ngoài, một bóng người màu xanh đậm dựa vào bên cạnh thang máy làm cô thiếu chút nữa hét lên. Editor: Lost In Love
"Anh...sao anh lại ở đây?" Mặc Tiểu Tịch có chút hoảng hốt hỏi, trái tim xuýt nữa nhảy đến cổ họng.
Tập Bác Niên cười nhạt nhìn cô, vẻ mặt biến hoá thất thường: "Nhà vệ sinh ở lầu 28, có phải sạch hơn không?"
Sao anh lại biết cô lên lầu 28? Hơi thở của Mặc Tiểu Tịch hơi dồn dập: "Tôi đi nhầm chỗ, vừa rồi y tá nói phòng siêu âm ở lầu 28, tôi đã đi lên đó, kết quả tìm một vòng cũng không thấy, nên mới xuống đây." Cô tuỳ tiện
viện lý do.
"Ồ..." Tập Bác Niên gật đầu, dáng vẻ giống như đã
hiểu ra: "Có nhân tiện gặp chồng của em và bạn thanh mai trúc mã không,
nghe nói bọn họ cũng ở lầu 28."
Cô nghĩ anh không biết những tin
tức kia sao? Trên đường đi anh đã đoán được mục đích cô muốn đến bệnh
viện, không vạch trần cô là vì anh muốn xem rốt cuộc cô đến gặp người
nào, sau khi anh ra khỏi nhà vệ sinh đã lập tức đi tới phòng theo dõi
của bệnh viện, kết quả làm anh hơi bất ngờ.
"Em đúng là rất lợi
hại, tôi muốn biết, em đã làm gì để khiến hai người đàn ông vì em mà
muốn chết muốn sống." Tập Bác Niên khom lưng xuống, chỉ cách cô mấy
centimeter.
Sắc mặt của Mặc Tiểu Tịch lập tức tối xuống, thì ra, anh luôn theo dõi cô.
"Tôi không thể trả lời, anh tự mình tưởng tượng đi." Vẻ mặt của cô không
chút thay đổi ném ra một câu, xuyên qua anh, đi nhanh về phía trước, dù
sao anh cũng đã biết, giả bộ cũng không có ý nghĩa gì.
Trong phòng siêu âm, bác sĩ cầm dụng cụ màu trắng từ từ di chuyển trên bụng của Mặc Tiểu Tịch.
Tập Bác Niên khoanh tay trước ngực, đứng ở bên cạnh, ngẩn người nhìn chằm
chằm vào màn hình vi tính, một điểm màu đen được vầng sáng bao lấy,
tiếng tim đập ổn định và có quy luật, từ trong máy siêu âm phát ra,
truyền đến tai anh.
Đây là con của anh sao? Là mầm móng anh để lại trong cơ thể cô, là bọn họ cùng nhau tạo ra.
Giờ phút này, thù hận đột nhiên dịu đi một cách khó hiểu.
"Đứa bé rất khỏe mạnh, mấy tháng tiếp theo, cần phải bổ sung nhiều Vitamin
và Protein, phụ nữ mang thai có vui vẻ hay không cũng sẽ ảnh hưởng trực
tiếp đến sức khỏe của đứa bé." Bác sĩ nhẹ nhàng nói, trên mặt mang theo
nụ cười.
Mặc Tiểu Tịch cười khổ, vui vẻ
