chính là phải mượn cô ấy đấy”. Rồi kéo
ghế lại sát cạnh mụ kể rõ sự tình của mình như thế, như thế.
Mụ này nghe xong lắc đầu lia lịa: “Việc này khó lắm. Cô vợ này của Tưởng
Hưng Ca mới lấy nhau chưa được bốn năm, vợ chồng như cá với nước, một
bước chẳng rời. Bây giờ bất đắc dĩ chồng phải ra đi, cô ta không hề bước chân xuống lầu, thật đứng đắn lắm. Anh chàng Hưng Ca này tính tình hơi
cổ quái, hay cáu lắm, già này chẳng có đến nhà anh ta bao giờ. Ngay cả
cô vợ mặt mũi ngắn dài thế nào cũng chẳng biết, làm việc này sao được?
Quan nhân cho bạc nhưng già này bạc phúc, không nhận được rồi”.
Trần Đại Lang nghe nói vậy vội vàng quỳ
xuống. Mụ Tiết kéo dậy thì chàng ta nắm chặt lấy tay áo miệng nói: “Cái
mạng sống này của Trần Thương này đều trông nhờ ở bà. Bà phải nghĩ ra kế gì cứu sống tôi! Khi nào được việc, sẽ biếu bà thêm một trăm lượng bạc
nữa. Nếu bà không làm thì bà phải chết ngay ở đây thôi”. Mụ Tiết luống
cuống không biết làm sao, liên mồm nói: “Được, được, đừng có giết già
này, đại quan nhân hãy đứng lên đi, già này sẽ nói”.
Lúc này Trần Đại Lang mới đứng dậy, vòng tay nói: “Có diệu kế gì, bà nói mau đi!”
Mụ Tiết nói: “Việc này phải tính từ từ,
chỉ cần kết quả, đừng có kể thời gian, nếu cứ hẹn ngày tháng thì già này chịu” Trần Đại Lang nói: “Nếu quả làm được thì chậm mấy ngày không sao. Chỉ cần bà nói kế hoạch thế nào?”
Mụ Tiết nói: “Ngày mai, đừng sớm quá cũng đừng muộn quá,
cứ ăn sáng xong ta gặp nhau ở hiệu cầm đồ Uông Triều Phụng. Quan nhân
mang theo nhiều bạc vào, cứ nói là buôn bán với già này. Nếu thấy già
này bước vào được cửa nhà họ Tưởng rồi thì quan nhân tới ngay” Trần Đại
Lang nói: “Xin theo lời bà”. Rồi vui mừng mở cửa đi ra.
Ngày hôm sau, Đại Lang ăn mặc chỉnh tề,
mang theo ba bốn trăm lượng bạc để trong một cái tráp lớn bằng da, bảo
thằng nhỏ khoác đi theo đến hiệu cầm đồ. Nhìn sang căn lầu đối diện thấy cửa sổ đóng kín mít đoán chắc nàng ta không có nhà, bèn nói với người
coi tiệm mượn một chiếc ghế đẩu đặt ngay chỗ cửa ngồi ngóng. Một lúc
sau, thấy mụ Tiết ôm một cái hòm nhỏ tới. Đại Lang bèn gọi lại hỏi:
“Trong hòm có gì vậy?”. “Đồ trang sức bằng ngọc quý, đại quan nhân muốn
dùng gì?”. “Tôi đang cần mua đây”.
Mụ Tiết bước vào cửa hiệu cầm
đồ, chào người coi hàng rồi mở cái hòm ra thấy trong để hàng chục gói
ngọc, lại có mấy cái hộp nhỏ đựng đồ trang sức rất đẹp, rất khéo trông
lóa cả mắt. Đại Lang chọn ra mấy viên ngọc trắng lớn và một số trâm cài, bông tai, để vào một cụm rồi nói: “Tôi mua tất cả chỗ này.” Mụ Tiết
liếc mắt nhìn rồi nói: “Đại quan nhân cần dùng thì lấy nhưng sợ người
không chịu nổi món tiền to lớn này”. Đại Lang hiểu ý bèn mở cái tráp,
lấy bạc nén ra bày trắng xóa rồi lớn tiếng nói: “Bằng này lẽ nào không
mua nổi hàng của bà sao?”. Lúc này, có bảy, tám người nhàn rỗi cạnh đấy
xúm lại xem. Mụ Tiết nói: “Già này đâu dám xem thường quan nhân. Số bạc
này xin hãy thu lại đi, chỉ cần trả được giá là xong”. Hai bên bèn người ra giá cao, kẻ trả giá thấp, cách nhau một trời một vực. Người bán
không chịu xuống giá. Đại Lang bèn cầm hàng lên, không chịu trả thêm, cố ý ra ngoài hiên lật đi lật lại xem kỹ từng món, cái nói giả, cái nói
thật, nhấc đi nhấc lại lấp la lấp lánh. Người xung quanh đều đến xem,
hết người nọ đến người kia cứ nắc nỏm khen mãi. Mụ Tiết quát ầm lên:
“Mua thì mua, không thì thôi, làm mất thời gian của người ta quá!”
Trần Đại Lang nói: “Sao lại không mua”.
Hai người lại kỳ kèo một trận nữa. Vương Tam Xảo nghe thấy tiếng huyên
náo ở trước cửa, bèn bước ra phía trước, vén rèm lên lén nhìn, thấy ngọc sáng long lanh, đồ quý óng ánh, trông rất thích. Lại thấy bà già với
khách mua đang mặc cả mãi không xong, bèn bảo một a hoàn xuống gọi, bảo
bà già mang hàng lên xem thử.
Tình Vân vâng lời đi sang, kéo vạt áo mụ Tiết nói: “Bà chủ tôi mời bà sang”.
Mụ Tiết cố ý hỏi: “Nhà ai vậy cơ?”
Tình Vân nói: “Nhà họ Tưởng ở ngay đối
diện”. Mụ Tiết bèn giật lấy hết hàng, vội vàng gói lại, miệng nói: “Tôi
không có rảnh mà lôi thôi mãi với ông”. Đại Lang nói: “Thế thêm một ít
nữa có bán không?”
“Không bán, không bán. Giá như thế thì tôi đã bán hết từ lâu rồi”.
Vừa nói vừa cho hàng vào hòm, khóa lại
như cũ rồi ôm đi. Tình Vân nói: “Để cháu mang cho bà”. “Không cần đâu”.
Thế rồi đi thẳng sang nhà đối diện.
Trần Đại Lang trong bụng mừng thầm, cũng thu chỗ bạc lại, chào người coi cửa hiệu rồi về. Thật là: “Mắt đã nhìn
cờ thắng. Tai đã nghe tin vui”.
Tình Vân dẫn mụ Tiết lên lầu gặp Tam
Xảo. Nhìn thấy nàng mụ nghĩ: “Thật là người trời! Thảo nào mà Trần Đại
Lang mê mệt. Mình mà là đàn ông thì cũng đổ”. Rồi mụ nói: “Già này nghe
tiếng bà là người hiền thục sáng suốt, nhưng không có duyên làm quen”.
Tam Xảo hỏi: “Bà cụ quý tính là gì?”.
“Già này họ Tiết, nhà ở hẻm phía đông gần đây, cũng là lân lý với bà đấy mà”. Tam Xảo hỏi: “Những thứ vừa rồi sao bà không bán?”. “Không bán thì già này mang đi làm gì? Chỉ nực cười cho cái ông khách ấy, được cái mẽ
người tài giỏi nhưng không biết nhìn hàng”.
Nói rồi mở cái hòm, lấy ra mấy t