ên Hoan lạnh lùng hỏi: “Có phải anh căn bản là không yêu em?”
u Dương Tịch khẽ nhăn lông mày: “Anh nào có, Thiên Hoan, anh đối với em
thế nào, chẳng lẽ em không cảm nhận được sao? Chỉ là số tài sản lớn như
vậy, anh làm sao lấy của em đây?”
Tầm Thiên Hoan sững sờ nhìn u
Dương Tịch, một lúc lâu sau mới khẽ thở dài, vươn cánh tay ôm cổ của
hắn, dựa vào trong ngực của hắn, nhẹ nhàng mà nói: “Tịch, người của em,
tâm của em đều đã giao cho anh hoàn toàn rồi, huống chi là những vật
ngoài thân kia? Em biết rõ ý của anh, nhưng là, anh càng như vậy, lòng
của em lại càng khổ sở, anh biết không? Em thật sự rất là khổ sở …. khổ
sở......”
u Dương Tịch ánh mắt trở nên u sầu: “Thiên Hoan, bất
luận là thứ gì chúng ta cũng có thể chia sẻ, duy chỉ có những cổ phần
công ty này, anh thật sự…….. không muốn.”
Không, hắn thật sự
không muốn...... Dù cho những cổ phần công ty này vừa đến tay thì hết
thảy kế hoạch của hắn sẽ đại công cáo thành, nhưng mà, hắn sẽ phải chịu
lương tâm khiển trách...... Mặc dù, hắn là thật sự yêu cô, kế hoạch lần
này là hắn phải qua một quá trình sắp đặt kĩ càng, chỉ cần tất cả thành
công theo ý hắn, như vậy hắn mới có thể đem mọi việc kể cho cô, cùng cô
viết tiếp mối tình chân chính......
Tầm Thiên Hoan nghi hoặc: “Vì sao?”
u Dương Tịch ôm cô, hai người dính sát cùng một chỗ, hắn từ từ nhắm hai mắt: “Anh sợ làm chuyện để bản thân phải hối hận......”
Tầm Thiên Hoan càng nghi hoặc: “Anh nói vậy là sao?”
“Anh nói, anh sợ tiếp nhận những cổ phần công ty kia rồi sau này có những việc sẽ khiến em không bao giờ tha thứ cho anh......”
Tầm Thiên Hoan giương mắt, nghiêng đầu, nhìn thấy u Dương Tịch: “Có phải
anh lo rằng sau khi tiếp nhận cổ phần công ty này mà không thể quản lý
nó tốt hơn mà còn đánh mất tất cả, anh sợ em sẽ trách anh ư?”
u Dương Tịch kinh ngạc: “......”
Tầm Thiên Hoan cười: “Sẽ không a! Coi như là toàn bộ phần tài sản đó có mất sạch, em cũng sẽ không trách anh, chỉ cần anh còn ở lại bên cạnh em,
không rời khỏi em, em đã rất thỏa mãn. Kỳ thật ngẫm lại, 30%cổ phần công ty đó đối với em không hề có ý nghĩa, nhưng anh thì khác, 30% cổ phần
này sẽ giúp anh có cơ hội phát triển sự nghiệp của chính mình, như vậy
không phải rất tốt sao?”
“Thiên Hoan, em cảm thấy chúng ta bây
giờ như vậy không phải rất tốt sao?” u Dương Tịch hỏi: “Hay là em cảm
thấy anh bây giờ rất không có tiền đồ, cho nên em muốn anh dùng số tài
sản đó để gầy dựng sư nghiệp?”
Tầm Thiên Hoan vội vã cướp lời:
“Không phải ý này, em không hề cảm thấy anh không có tiền đồ...... Tuy
anh bình thường có điểm chơi bời lêu lổng, nhưng là...... em lại chính
là yêu anh bất trị như vậy, nếu như em cho rằng anh không có tiền đồ thì chính em lại càng không ra gì rồi.”
Nhìn cô tự khiển trách chính mình, u Dương Tịch không đành lòng, liền điểm một cái cái mũi của cô:
“Nha đầu ngốc, anh chỉ nói giỡn với em thôi!”
Tầm Thiên Hoan quyến rũ môi: “Tịch thật là xấu! Tịch xấu xa!”
Tầm Thiên Hoan ngẩng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, nhẹ nhàng tại trên môi hắn in
lại nụ hôn, sau đó mặt mày hớn hở: “Đây là trừng phạt anh.”
u
Dương Tịch cười đến mê người: “Làm sao bây giờ? Trừng phạt như vậy càng
khiến anh cực kỳ vui mừng!” Sau đó nhân cơ hội lướt nhẹ qua môi cô, rồi
kéo theo một nụ hôn triền miên thật sâu......
Khuôn mặt nhỏ nhắn
của Tầm Thiên Hoan bị hôn đỏ bừng, toàn thân xụi lơ tựa ở trong ngực của hắn, lẳng lặng nói: “Tịch, bất kể thứ gì của anh, hay là tài sản của
em, đều là của hai chúng ta không phải sao?”
“...... Đúng.”
Tầm Thiên Hoan thỉnh cầu: “Vậy hứa với em được không?”
Vẻ mặt u Dương Tịch trở nên trầm mặc: “......”
“Hứa đi mà.”
“Thiên Hoan......”
Tầm Thiên Hoan cố chấp nói: “Tịch xấu xa, nếu không hứa với em, em sẽ ngày
ngày đi theo làm phiền anh, làm phiền anh……………làm phiền anh cho đến khi
anh hứa mới thôi!”
“Tầm Thiên Hoan......”
Ông trời, sao
lại có người phụ nữ như cô? Quả thực làm cho hắn không có kế sách đối
phó! Nhưng là...... bởi vì như thế, hắn lại yêu cô.
Tầm Thiên Hoan tiếp tục: “Hứa với em.”
“Tịch ngoan nè, hứa với em đi ~~”
“......”
“Tịch cục cưng, hứa với em đi mà ~~”
“......”
Tầm Thiên Hoan mất hết kien nhẫn, trừng mắt: “Anh cứ kiên quyết như vậy sao?”
u Dương Tịch không biết trả lời thế nào: “Anh......”
Biết rõ hắn đang suy nghĩ tìm lý do để từ chối, Tầm Thiên Hoan xoay chuyển
ánh mắt, không đợi hắn kịp nói lời nào, liền nghiêng người tấn công đôi
môi của hắn, trải qua sự huấn luyện của u Dương Tịch, kỹ thuật hôn của
Tầm Thiên Hoan cũng coi như tương đối khá. Chỉ chốc lát sau nụ hôn của
cô khiến u Dương Tịch ý loạn tình mê......
Trong khi hôn thật
sâu, Tầm Thiên Hoan cũng nhẹ nhàng cởi bỏ áo ngủ của hắn, bàn tay nhỏ bé vuốt ve thân hình khêu gợi của hắn, bằng phương thức quen thuộc mà lại
hữu hiệu nhất trêu đùa thân thể của hắn......
u Dương Tịch không dám động, ẩn nhẫn nói: “Thiên Hoan, em.....”
Cô dí dỏm cắn nhẹ cái tiểu đậu đậu trước ngực hắn, liếc mắt nhìn hắn: “Có hứa hay không?”
u Dương Tịch chăm chú nhắm mắt lại, một luồng sóng khoái cảm choáng ngợp
tâm