quấn lấy em cho đến khi em tìm ra
được sự thật mới thôi......”
Sự thật......
Có một số việc, biết được sự thật so với không biết gì sẽ tốt hơn, biết sự thật chỉ
càng làm cho sự tình biến thảm hại hơn mà thôi.
Sự thật......
Kẻ chủ mưu bắt cô…… là hắn......
Sự thật chính là như vậy, nếu như có một ngày sự thật này bị bại lộ, thì hắn nên đối mặt với cô như thế nào?
Sự tình đi tới bước này, hắn đã không có đường lui, chỉ có tiếp tục đi theo nó mà thôi!
u Dương Tịch đứng lên, đi tới bên cạnh Tầm Thiên Hoan, cúi xuống ôm lấy
cô: “Không cần nghĩ nhiều như vậy, cái gì cũng không cần nữa, Thiên
Hoan......”
Tầm Thiên Hoan cũng vòng tay ôm lấy u Dương Tịch: “Tịch......”
u Dương Tịch thanh âm trầm thấp nói: “Thiên Hoan, chúng ta cứ như vậy
sống, từng ngày từng ngày vui vẻ, không cần phải truy hỏi đến cùng những chuyện phiền não kia, lại càng không cần suy nghĩ, cầu xin em Thiên
Hoan......”
“Nhưng mà em chịu đựng không được......”
“Như vậy, hay chúng ta bỏ hết đi.”
“Bỏ hết?” Tầm Thiên Hoan khó hiểu: “Bỏ hết như thế nào?”
u Dương Tịch nhìn Tầm Thiên Hoan, hồi lâu mới nói: “Chúng ta có một đứa con a.”
“Con?” Tầm Thiên Hoan giật mình, nhìn chằm chằm vào u Dương Tịch, nói: “Anh nói con?!”
u Dương Tịch ôn nhu: “Đúng. Là con, chỉ cần có một đứa con, em sẽ không miên man suy nghĩ.”
Tầm Thiên Hoan kinh ngạc vô cùng, hiển nhiên cô hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý, sanh con, làm mẹ là một việc vĩ đại vô cùng, nhưng mà cô có thể làm được sao?
Con, giống như là thiên sứ......
“Nhưng cho tới bây giờ em cũng chưa từng nghĩ đến......” Tầm Thiên Hoan nói chi tiết: “Không có nghĩ qua -- sanh con.”
u Dương Tịch cười ôn hòa: “Cái gì cũng có lần đầu tiên, đây cũng là một
quá trình phải trải qua trong cuộc đời mỗi người, quá trình hạnh phúc,
đến lúc đó, người một nhà chúng ta......”
Lời nói u Dương Tịch bỗng nhiên dừng lại, tựa hồ nghĩ tới thứ gì, thần sắc ẩn ẩn im lặng......
Người một nhà......
Đương nhiên Tầm Thiên Hoan cũng đã có một gia đình..... Bây giờ cô là người
phụ nữ đã kết hôn, mặc dù chỉ trên danh nghĩa nhưng đây chính là gông
xiềng của cô. Trên danh nghĩa, cô chính là vợ của Bắc Diệc Hâm, dù cho
hắn đã chết thì cô vẫn là vợ hắn. Huống hồ, cô còn kế thừa di sản của
Bắc Diệc Hâm, như vậy vẫn là người của Bắc gia.
Từ trước đến giờ
cô chỉ có một ý nghĩ rất đơn thuần: chỉ cần có thể sống cùng u Dương
Tịch, cô đã vô cùng thỏa mãn. Chính là lúc nói đến sanh con, nói đến chữ “nhà”, hết thảy vấn đề, hết thảy phiền toái, đều xuất hiện......
Bắc gia, tốt xấu đều xuất phát từ Bắc gia.
Tầm Thiên Hoan hiểu rõ.
u Dương Tịch trong lòng càng biết rõ.
Cho nên, Bắc gia phải...... biến mất!
Ánh mắt u Dương ôn nhu, cùng với thanh âm dễ nghe, giảm bớt hào khí quẫn bách, hắn nói: “Thiên Hoan, em có thích trẻ con không?”
Câu hỏi của u Dương Tịch dẫn Tầm Thiên Hoan vào một hồi suy nghĩ sâu xa, cô lầm bầm lầu bầu: “Con......”
Đứa bé cười tựa như thiên sứ, như vậy hồn nhiên, như vậy đáng yêu......
Nhớ rõ lúc Tân Đồng mới trào đời, khi đó cô tuy nhỏ nhưng lại yêu thích xoa bóp hai má của hắn, bàn tay nhỏ bé vuốt da thịt trơn mềm hắn, nhìn ngắm tiểu Tân Đồng lúc khóc lúc cười.
u Dương Tịch bên tai cô nhẹ giọng hỏi: “Thích không?”
Tầm Thiên Hoan bỗng nhiên cười: “Đương nhiên yêu mến.”
“Tốt lắm, chúng ta hãy sinh một đứa.”
Nhìn bộ dáng tin tưởng của hắn, Tầm Thiên Hoan không khỏi cười nói: “Anh cho rằng sanh con dùng máy móc sinh sao? Nói sinh liền sinh được!”
u Dương Tịch vẻ mặt mập mờ nói: “Cho nên, chúng ta phải nỗ lực a.”
Từ giọng điệu đến động tác mập mờ của u Dương Tịch đối với Tầm Thiên Hoan
đều đã quá quen thuộc, che dấu ngượng ngùng của mình, Tầm Thiên Hoan
nói: “Đứng đắn nha, đang ăn cơm.”
u Dương Tịch ủy khuất:“Vừa rồi là em không muốn ăn cơm a.”
“Chính là, em hiện tại muốn ăn nha.”
“Vì cái gì?”
Tầm Thiên Hoan suy nghĩ, đột nhiên cười: “Không dưỡng tốt thân thể của mình, sao có thể sanh con?”
u Dương Tịch nghe tiếng, buồn cười.
Con, một thiên sứ,......
Bắc gia.
Hoa
lệ giống như vĩnh hằng, đồng thời sự tĩnh lặng bao phủ thời thời khắc
khắc trong biệt thự, không gian rộng lớn quá mức nhưng người lại rải
rác, không có mấy ai, sao không cô tịch cho được?
Phòng ở tĩnh, người cũng tĩnh, tâm càng tĩnh, cho nên, không khí, hô hấp, tất cả tất cả trong này, đều tịch mịch.
Một điếu thuốc lá nhen nhóm, làn khói ẩn ẩn như sương, tịch mịch phiêu tán
trong không khí, vô thanh vô tức, điếu thuốc đã tàn gần hết, chỉ còn
chấm lửa nhỏ, lẳng lặng chậm rãi cháy rồi dần lụi tàn......
Bắc
Diệc Uy kẹp lấy điếu thuốc thơm trong tay, ngồi trên ghế xoay, không
chút động đậy, sắc mặt cũng không biểu cảm, cứ ngồi im như vậy. n Khả bị hắn gọi đến hồi lâu, hắn cũng không nói câu nào, n Khả lẳng lặng đứng ở phía sau, đầu cúi thấp, cũng trầm mặc.
Hết thảy đều là bất động, nếu không phải điếu thuốc vẫn đang còn cháy, sợ là sẽ làm cho người ta
sinh ra một loại cảm giác chết chóc ghê sợ.
Dần dần điếu thuốc lá cũng cháy hết...... Sau đó, từ từ tắt hẳn.
Bắc Diệc Uy đem thuốc lá ném chuẩn xác vào trong sọt rác.