gang nhiên bán đứng bạn bè, cái gì là “ bóng đèn huỳnh quang”? Hàn Dương biết Hoàng Thiên có tình cảm với mình, nhưng nàng không thể yêu Hoàng Thiên được, vậy mà hai người kia dám ngang nhiên tạo cơ hội cho Hoàng Thiên làm cho nàng khó xử.
- “Hoàng Thiên à, cậu đừng như vậy nữa được không?”
-“ Đừng gì cơ?” – Hoàng Thiên giả bộ ngây thơ.
-“Cậu biết mình nói gì mà, chúng ta chỉ có thể làm bạn được thôi, cậu hãy đi tìm một người con gái khác đi” – Hàn Dương đi thẳng vào vấn đề.
-“ Dương Dương, tình cảm mười năm có thể dễ dàng nói bỏ là bỏ được sao? Tại sao cậu không thể thử đón nhận mình dù chỉ một lần?” – Hoàng Thiên đau đớn trả lời.
Cảm thấy Hoàng Thiên có chút thương tâm, Hàn Dương không biết phải trả lời ra sao. Vì nếu nàng quá lạnh lùng vô tình sẽ làm mất đi tình bạn nhiều năm. Dù sao từ nhỏ tới giờ Hoàng Thiên luôn là người bạn tốt của nàng, ở bên nàng mỗi khi nàng buồn. Nhất là khi mẹ Hàn Dương mất đi, Hoàng Thiên đã chạy tới ôm Hàn Dương vào lòng và nói rằng suốt đời này sẽ bảo vệ nàng. Mặc dù lúc đó hai người tuổi còn rất nhỏ, nhưng Hàn Dương luôn cảm thấy nhờ có Hoàng Thiên mà mình cũng mạnh mẽ lên.
-“Tiểu Thiên, mình thật sự không thể yêu cậu được, mình chỉ có thể xem cậu như một người anh trai mà thôi”.
-“ Tại sao?” – Hoàng Thiên hỏi.
-“ Bởi vì mình đã yêu một người rồi” –Hàn Dương trả lời. Thật ra đây chỉ là cái cớ nàng tìm ra để Hoàng Thiên bỏ cuộc.
Nghe thấy Hàn Dương nói rằng nàng đã có người yêu, Hoàng Thiên cảm thấy trời đất như sụp đổ, trái tim đau đớn như có ai dùng dao đâm vào nhưng vẫn phải mỉm cười –“ Vậy à, Có thể nói cho mình biết ai là người có diễm phúc được Dương Dương yêu mến không?”
-“ Đó là Lý Tử Kỳ, học cùng trường với mình, cũng là người thừa kế của tập đoàn Lý thị”
-“ Tập đoàn Lý thị? Cũng không tồi, vậy thì mình chúc cậu hạnh phúc”.
Hàn Dương cảm nhận được ưu thương trong lời nói của Hoàng Thiên, nhưng nàng không có cách an ủi hắn, chỉ biết lặng im uống nước cho đến lúc về.
-“Dương Dương!” – Hoàng Thiên đột nhiên gọi.
Hàn Dương đang đi vào nhà thì nghe thấy Hoàng Thiên gọi nên quay đầu lại. Hoàng Thiên đi đến bên Hàn Dương và đột nhiên ôm nàng, hôn lên bờ môi như cánh hoa đào.
-“Dương Dương, mình rất yêu cậu, cậu hãy nghe mình nói. Đây là lời tỏ tình chính thức của mình, mình biết cậu đã từ chối mình, nhưng mình vẫn phải chính thức nói lời yêu cậu, sau đó sẽ không bao giờ làm khó cậu nữa. Mình sẽ tình nguyện ở bên cạnh cậu, làm một người bạn tốt, luôn chia sẻ với cậu những lúc khó khăn. Nụ hôn này coi như là món quà chia tay cho mình được không? Đừng tức giận nhé.” –Hoàng Thiên ôm Hàn Dương nói, giọng nói chất chứa đầy đau thương.
Hàn Dương nghe được những lời này của Hoàng Thiên, cảm thấy mình thật là độc ác, nếu một ngày nào đó người nàng yêu cũng nói với nàng những lời như hồi nãy, chắc nàng cũng không đủ can đảm như hắn. Nước mắt lặng lẽ rơi trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng.
Cảm thấy người trong lòng mình im lặng hồi lâu, Hoàng Thiên buông Hàn Dương ra, thấy nàng đang khóc thì rất bối rối.
-“Ngốc ạ. Tại sao phải khóc? Cậu thấy mình thật đáng thương nên khóc hả? Nếu như vậy thì đáng lẽ cậu không nên từ chối mình mà phải nhận lời chứ”- Hoàng Thiên trêu chọc.
-“Cậu biết mình không phải khóc vì thế mà còn nói.” –Hàn Dương lau nước mắt.
-“Ừ, mình biết Dương Dương của mình là một người dũng cảm mà, nàng sẽ không khóc vì chuyện nhỏ, đúng không?”
-“Đúng, mình chỉ biết xin lỗi cậu vì không thể đáp lại tình cảm của cậu, và cũng cám ơn cậu đã hiểu mình” –Hàn Dương cảm động nói.
-“Dương, cậu có biết không, yêu là mong muốn người mình yêu được hạnh phúc, chứ không phải là chiếm giữ người đó. Vì vậy, chỉ cần cậu hạnh phúc thì mình cũng sẽ hạnh phúc. Tất nhiên mình cũng sẽ có chút đau buồn trong lúc này, nhưng thời gian sẽ giúp mình xóa nhòa nó. Cho nên cậu phải hạnh phúc để mình cũng hạnh phúc. Biết chưa” –Hoàng Thiên kiên định nói.
-“ Đã biết” – Hàn Dương nhỏ giọng trả lời.
-“Đã biết rồi thì tốt, bây giờ vào nhà ngủ đi, không được suy nghĩ lung tung đâu đấy. Mình phải về rồi, tạm biệt.”
Hoàng Thiên nói xong liền rời đi, không muốn để cho Hàn Dương thấy sự đau thương trong mắt mình thêm một phút nào nữa.
Nhìn bóng Hoàng Thiên rời đi, Hàn Dương cảm thấy ông trời thật đối với nàng quá tốt, nàng thầm cám ơn ông trời vì đã đưa đến cho nàng một người bạn tuyệt vời. “ Tiểu Thiên, rồi một ngày cậu sẽ tìm được một người tốt hơn mình. Mình thật ích kỷ khi chỉ nghĩ về bản thân mình, mình xin lỗi.”
Sáng hôm sau, vẫn như thường lệ, Tử Kỳ đến đón Hàn Dương đi học, nhưng hôm nay hắn thấy nàng có chút khác lạ, hai mắt thâm quầng, đỏ ngầu giống như vừa mới khóc cả một đêm.
-“Có chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao anh vừa mới rời xa chưa được một ngày thì trông em tiều tụy thế kia?” –Tử Kỳ lo lắng hỏi.
-“Không có gì, chúng ta đi học thôi” – Hàn Dương cố gắng phân tán sự chú ý của Tử Kỳ, tự động ngồi vào phía sau của hắn.
Tử Kỳ nhất định không chịu buông tha, tra hỏi đến cùng –“ Chắc chắn có chuyện đã xảy ra, em muốn tự nói hay để tôi điều tra?” –g