iọng nói đầy vẻ uy quyền, không muốn nghe thấy sự phản kháng của đối phương.
-“Tại sao anh lại can thiệp vào chuyện riêng của tôi nhiều như vậy? Anh là gì của tôi? Người yêu? Không phải. Gia đình? Lại càng không, anh có thể để cho tôi một khoảng không gian riêng tư được không? Nếu anh không muốn đến trường mà muốn ở đây tra hỏi tôi thì cứ việc, nhưng tôi không rảnh để đứng đây tiếp chuyện với anh” – Hàn Dương tức giận, vì chuyện hôm qua của nàng và Hoàng Thiên đã làm cho nàng mất ngủ cả đêm, tâm tình không được tốt, hôm nay chỉ muốn có người cho mình một khoảng im lặng để ổn định tinh thần, vậy mà tên đáng ghét này còn nói với nàng bằng cái giọng bá đạo như thế, thật là muốn làm cho nàng tức chết mà. Nói xong nàng liền muốn xuống xe để bắt xe buýt đi học, nhưng Tử Kỳ đã nhanh tay bắt Hàn Dương lại.
-“ Cô muốn đi đâu?”- Tử Kỳ hỏi.
-“Tất nhiên là đi bắt xe buýt đi học, còn đi đâu nữa”
-“Không cần, ngồi yên đó, chúng ta đi học” – Tử Kỳ cũng cảm thấy Hàn Dương hôm nay tâm tình không được tốt, vì vậy cũng không có đôi co tranh cãi với nàng nữa, để dịp khác tìm cơ hội hỏi cũng được, vì vậy nhanh chóng phóng xe đi.
Trước khi vào lớp Tử Kỳ xin lỗi Hàn Dương vì lúc nãy đã nói hơi quá làm cho Hàn Dương lại một lần sửng sốt, một tên như hắn mà cũng biết xin lỗi người khác sao? Nếu chuyện này do một người khác nói cho nàng biết thì nàng chắc chắn sẽ không bao giờ tin. Nhưng đây lại là do chính hắn nói với nàng, nên nàng tin. Xem ra tên “ ác ma” này không phải là không “cải tạo” được. Nghĩ đến điều này làm cho tâm của nàng có chút vui vẻ và rung động.
Hôm nay là ngày Hàn Dương cần phải trả lời Tử Kỳ về chuyện tỏ tình của hắn. Kỳ thật trong suốt một tuần nàng cũng đã suy nghĩ nhiều. Đối với người khác thì nàng không biết, nhưng hắn đối với nàng thì không phải là không tốt, ban đầu tuy hắn có chút đáng ghét, luôn sai bảo nàng, nhưng không phải bắt nàng làm gì quá đáng. Sau này khi hắn tỏ tình rồi thì lại đối với nàng tốt hơn, không còn sai bảo nàng mua đồ ăn thức uống cho hắn nữa, mà là hắn mua cho nàng. Hắn cũng vì nàng thay đổi khá nhiều, không còn giữ vẻ mặt lạnh lùng, thay vào đó hắn hay cười với nàng hơn. Trông hắn cười nàng cũng cảm thấy rung động, nếu con gái mà thấy hắn cười như thế mà nói không rung động thì quả thật là nói dối, bởi vì lúc đó hắn thật giống một thiên sứ, nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời. Ngoài ra hắn đối với mọi người xung quanh cũng tốt hơn, nên mọi người cũng dần cảm thấy hắn không còn đáng sợ.
Nàng đã quyết định sẽ thử chấp nhận hắn, nhưng trong vòng ba tháng mà nàng không thể yêu hắn thì hai người sẽ chia tay. Tử Kỳ nghe được quyết định này thì không lấy làm vui vẻ. Nhưng mà cảm thấy mình còn có ba tháng để thuyết phục nàng nên cũng không nản lòng, quyết định sẽ cố gắng. Thật ra đây là lần đầu tiên Tử Kỳ theo đuổi một người con gái khó khăn đến vậy. Trước kia chỉ cần hắn đồng ý một câu là sẽ có một khối con gái đến làm ban gái của hắn. Nhưng hắn không muốn, vì lúc đo hắn thấy con gái thật phiền phức và lúc đó vết thương mối tình đầu còn chưa khỏi.
Mối tình đầu của hắn cũng không phải do hắn tỏ tình, mà là do người kia, lúc đó hắn còn ngây thơ, khi thấy Thu Mai tỏ tình thì vừa ngạc nhiên lại vừa cảm thấy mới lạ nên đã đồng ý. Sau đó hai người chính thức yêu nhau thì hắn dần dần có cảm tình với cô ta, nhưng thật không ngờ cô ta chỉ là kẻ vô tâm, cô ta xem hắn như một đồ vật, có được rồi thì lại nhàm chán và vứt bỏ làm cho Tử Kỳ vô cùng đau đớn và quyết định không tin bất cứ người con gái nào khác. Con gái là những kẻ tàn nhẫn và độc ác. Mãi cho đến khi Hàn Dương xuất hiện thì Tử Kỳ lại dần dần thay đổi,nàng đã làm cho hắn cảm thấy không phải cô gái nào cũng giống như Thu Mai, hắn quyết định một lần nữa tin vào tình yêu.
-“Như vậy cũng được, anh tin trong thời gian đó em sẽ yêu anh.” –Tử Kỳ tự tin nói.
Hàn Dương thấy Tử Kỳ quá mức tự tin, nhưng trong lòng nàng lại cảm thấy như có một dòng nước ấm áp chảy qua, cảm giác như thế này nàng chưa bao giờ trải qua. Lời của Tử Kỳ lúc này cũng không làm Hàn Dương chán ghét nữa. Nàng chủ động cầm tay Tử Kỳ.
Hành động bất ngờ này của Hàn Dương làm cho Tử Kỳ rất vui, từ trước đến giờ toàn là hắn chủ động, vậy mà lần này nàng chủ động cầm tay hắn, đây là một chuyển biến tốt đẹp mà hắn mong đợi. Hai người nắm tay nhau ngắm nhìn ánh hoàng hôn dần buông xuống bao phủ lấy toàn bộ thành phố.
Đang chìm ngập trong khoảnh khắc hạnh phúc, đột nhiên Tử Kỳ nhớ ra mấy hôm trước Hàn Dương có chuyện không vui, liền hỏi lại.
Lúc này Hàn Dương cũng không có tức giận nữa, mà chỉ kể lại chuyện xảy ra giữa mình và Hoàng Thiên. Nghe được Hàn Dương từ chối tình cảm của Hoàng Thiên, lại nghĩ đến nàng không từ chối tình cảm của mình làm cho nét cười trên mặt Tử Kỳ càng thêm đậm. Hắn thật cao hứng khi nàng từ chối tình yêu của một người luôn bên nàng , đối tốt với nàng mọi lúc mọi nơi như Hoàng Thiên, mà lại không từ chối kẻ ban đầu chỉ biết đấu đá với nàng như mình. Điều này chứng tỏ nàng không có ghét hắn, hắn có cơ hội lớn để chính thức trở thành người
