phi thường đáng thương ngã nhào vào trong một con hẻm vắng. Trừ bỏ quần áo trên người, cái gì đều không lưu lại. Mặc dù tôi đã ngăn cản hắn, nhưng cũng không thành công… đối với việc cướp bóc, hắn cực kỳ thành thạo còn hơn cả thế giới này, cảnh giới không phải là vấn đề, giới tính lại càng không phải là áp lực. Cướp sạch nam, gặp nữ cũng theo đó mà cướp.
“…Anh ở trước mặt em sờ loạn nữ nhân!” Thật vất vả mới từ trong trạng thái khiếp sợ nặn ra được một lý do yếu ớt chỉ trích hắn.
Nhưng với tâm tình nắng xuân rực rỡ, Vô Cùng phi thường hòa ái dễ gần, “Loan Loan, được rồi, về sau anh nhất định sẽ sửa… Nữ để lại cho em cướp.”
Á khẩu một lúc, tôi yếu ớt trả lời, “Em có thể nói ‘không cần’ không?” Tôi không muốn để mẹ tôi biết tôi cuối cùng lại thành một tên tội phạm cướp bóc.
“Đương nhiên có thể.” Vô Cùng rất rộng rãi đáp ứng, “Bất quá gần đây anh vừa ôn tập lại được mê hồn thuật… Chiếu theo cảnh giới kém của chúng ta, hẳn là có thể để cho em “Tự động tự phát” cướp nữ nhân. Em xem, mê hồn thuật cũng không vi phạm nguyên tắc Ba không: “Không hạ độc, không trói buộc, không phong trận”, nhể.”
…Tôi không muốn hợp tác cùng hắn làm đôi uyên ương đạo tặc. Mẹ tôi mặc dù có hơi không được bình thường cho lắm, nhưng vẫn yêu cầu tôi làm một công dân tốt đường đường chính chính tuân thủ pháp luật.
Kết quả dưới sự liều mạng quấn lấy kiêm tranh luận mạnh mẽ, tôi chỉ tranh thủ được “Không chủ động đánh cướp” của hắn. (tức là nếu bị động thì được đánh cướp)
Đột nhiên cảm thấy, tôi rất rất có lỗi với mẹ tôi.
Nếu nói lần bán đấu giá lộ thiên ở Thục Sơn này có cái gì khiến tôi ấn tượng sâu nhất… Thì phải kể đến là trị an của người tu tiên kém hơn người thường rất nhiều.
Ngoại trừ một lão già quái đản trao đổi hạt giống với chúng tôi là buôn bán đàng hoàng ra, những tư nhân hẹn gặp khác, mười tên thì có 6 tên muốn lừa đảo, hai tên thì muốn nhân cơ hội đánh cướp, còn lại thì muốn lừa tiền kiêm lừa sắc.
“Tán tu tu luyện không dễ,” Vô Cùng vậy mà rất thông cảm cho họ… Hơn nữa thực vui vẻ kiểm kê chiến lợi phẩm, “Tranh đoạt tài nguyên rất gay gắt. Muốn lên cao một bước, đành phải lừa gạt đánh cướp.”
…Tôi chỉ có thể tự an ủi mình, đánh cướp thì đánh cướp (Vô Cùng lại khăng khăng là gậy ông đập lưng ông), ít nhất không có giết một ai.
“Sát nghiệt quá nặng có hại cho tu hành, tương lai Độ Kiếp sẽ không dễ dàng.” Hắn thực cẩn thận giảng giải, “Hơn nữa cái vòng luẩn quẩn này lớn như vậy, giữ mạng chúng lại, vài chục vài trăm năm sau còn có thể tìm bọn chúng thu hoạch lại… Tiết kiệm không ít sức lực.”
…Đạo đức quan giữa chúng tôi, có sự khác biệt rất rộng và sâu.
Cũng may Vô Cùng mặc dù là một tên thổ phỉ, cũng là một tên thổ phỉ có nguyên tắc giữ chữ tín. Hắn đã đồng ý với tôi “Không chủ động đánh cướp.”
Còn lão già quái đản công bằng chính đạo bán hạt giống kia, làm chuyện buôn bán rất hợp tình hợp lý, tuy lão nhìn hàng của người ta thì đỏ mắt, rục rịch, nhưng vẫn ngoan ngoãn lấy một bó lớn hạt giống dược thảo ra trao đổi.
Lão già quái đản kia vốn là một người hái thuốc, vì ăn nhầm tiên thảo, kết quả cả người mọc đầy lông tóc màu trắng, hai lỗ tai thì mọc dài ra cuốn lại, thoạt nhìn quả thực y như một con tinh tinh lông trắng, thật sự không thể so được với những người tu tiên ôn văn nho nhã phiêu nhiên khác được.
Nhưng vị tinh tinh lão bá bá này, lại phi thường nghiêm túc xem hàng rồi trả giá, không hề có một chút ý xấu nào. Lão đích thị hoàn toàn là dòng cắn thuốc, tự sinh tự tiêu… ý tôi nói là tự trồng tự ăn, lăn lộn trong đám thực vật đã quá quen thuộc, vô sư tự thông (không cần thầy dạy cũng biết) học được cách giao tiếp với thực vật, hơn nữa có thể sử dụng.
Đối với người tu tiên chính trực chất phác như vậy, Vô Cùng phi thường uể oải, bỏ ra toàn bộ tang vật (đánh cướp được) còn thêm đôi Phong Sinh thú, hắn buồn bực không đánh cướp được, bèn nghĩ cách trong buổi bán đấu giá lộ thiên, tận lực trao đổi hạt giống và mầm dược với lão.
“Ai da, anh thật ghét người tốt.” Hắn đầy bụng bực tức, “Nhất là người tốt còn chính trực. Ngay cả muốn tìm điểm xỉa xói cũng không tìm được.”
“Em cũng đánh không lại lão.” Tôi khôn ngoan mà dứt khoát cự tuyệt. Chớ nên xem thường những dòng cắn thuốc tự học này, người ta đã sống khoái hoạt đầy một trăm thế kỷ rồi, chỉ là khiêm tốn mà thôi. Là vị vua thực vật chân chính, nơi mà tinh tinh lão bá bá bước qua, từ đại thụ đến cọng cỏ đều phải cúi đầu hành lễ.
Vô Cùng còn nghiêm túc cân nhắc thiệt hơn “…Đám binh tôm tướng tép kia… ý anh là nói binh cỏ tướng thụ kia rất đáng ghét. Hơn nữa đều là vật sống, không đốt được, cũng khó dìm chết… nếu đánh nhau sẽ không phù hợp với hiệu quả và lợi ích kinh tế.”
…Thì ra ngươi quả thật nghiêm túc cân nhắc vụ đánh cướp lần này ư?
Không ngờ trong cái giới Tu Tiên này cũng có chuyện cá lớn nuốt cá bé. Quả thật đã hủy diệt toàn bộ tưởng tượng tốt đẹp của tôi.
Ngay cả mấy môn phái tu tiên lớn tự xưng là danh môn chánh phái kia cũng không phải là thứ gì tốt, ngày ngày đi theo thuyết phục hai chúng tôi gia nhập, còn có ý đồ thương lượng với Vô Cùng mua lạ