ẳng người lên, Diêm Việt như cũ nằm an tĩnh, cũng không
nhúc nhích. Đi vào căn phòng này, cô giống như từng ở qua ,cô để cho
Diêm Việt dựa trên người mình, cô chải tóc cho anh, sợi tóc anh nồng đậm mà mềm mại, ngón tay xuyên qua , thuận trượt đến ngọn tóc.
Dung Ân lấy điện thoại di động ra, bên trong có bài hát cô đã tải, cô dựa lưng vào đầu giường, để cho Diêm Việt khẽ tựa vào người mình.
...
Trước đây thật lâu nếu như tình yêu của chúng ta vẫn tiếp tục thì như thế nào?
Một lần cuối cùng tin tưởng lâu dài.
Từng ở trong bàn tay ấm áp của anh chưa bao giờ tưởng tượng ra.
Sau này em cô đơn lưu lạc thật lâu.
...
Dung Ân chìm trong bài hát, giọng hát của cô trong trẻo, trước
kia Diêm Việt cũng rất thích cùng cô đi ra ngoài hát KaraokeTV, lúc cô
hát , đem hai tay vỗ nhè nhẹ trên lưng anh, miệng cô dán vào bên tai
Diêm Việt , đầu khẽ nghiêng, hoàn toàn dung nhập đi vào. Bài hát kế
tiếp, « Đóa đóa đào nở» , ban đầu lúc tải, đã cảm thấy rất vui vẻ,
nhẹ nhàng dễ nhớ.
...
Em tại chỗ này đợi anh trở lại
Chờ anh trở lại, đem hoa kia ngắt xuống
Em tại chỗ này đợi anh trở lại
Nếm thử món ăn gia đình, đoàn viên vui mừng thoải mái
Tiếng hát của cô từ từ dừng lại, chỉ nghe trong điện thoại di động
kia nhịp điệu vui vẻ truyền lại mỗi ngóc ngách hẻo lánh, Dung Ân hừ nhẹ , đến cuối cùng, trong hốc mắt cũng là nước mắt, cô ngẩng cao cằm,
trong miệng nhỏ vụn hừ nhẹ cũng trở nên không trọn vẹn ngắt quãng,
cho đến hoàn toàn biến mất, bị tiếng hát của A Ngưu toàn bộ thay thế.
Dung Ân nhẹ hít mũi, cúi đầu , nước mắt rơi xuống đến mép người đàn ông, từng giọt từng giọt, theo khóe miệng anh chui vào.
Nhiệt độ cơ thể anh ấm áp , Dung Ân cùng anh mười ngón tay đan vào
nhau, chỉ là Diêm Việt không kéo dậy nổi, cô nếu không lôi kéo
anh, anh đã trợt xuống, hoặc ngả một bên, vô lực như vậy, cho nên cũng chỉ có thể ngày ngày nằm trên cái giường này . Hiện tại Diêm gia, bên
ngoài đã có một Diêm Việt, anh cũng chỉ có thể bị giam ở trong phòng ,
cũng không thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời, đến hôm nay, Diêm Việt cùng
Diêm Minh đã hoán đổi với nhau, làm như vậy, chính là giữ được tập
đoàn Viễn Thiệp.
Hai năm qua, trừ đi ra ngoài khám bệnh, Diêm Việt ngay cả ở trong
sân đi phơi nắng cũng không có nhiều cơ hội, Dung Ân kéo chăn dịch
lên, trong điện thoại di động, tiếng hát còn đang du dương vang lên,
bên trong phòng của anh, cái gì cũng có, chẳng qua là anh quá cô đơn
tịch mịch, luôn là một người nằm ở trong bóng tối, lẳng lặng ngủ.
Dung Ân vén ống tay áo lên, đem đồ vật trên cửa sắp xếp lại,
những thứ kia cũng là vật Diêm Việt trân quý ,cô muốn để chỗ này
trống trải, để cho anh thường xuyên đến nơi này phơi ánh mặt trời. Để
chăn gối lên cao, chỉ là chiếc giường nhỏ, cho dù kéo rèm cửa sổ, cũng
sẽ có ánh mặt trời ấm áp chiếu vào, căn phòng này, bởi vì có bóng
người qua lại mà có thêm không ít sức sống, Dung Ân sắp xếp đồ
đạc lại một chỗ, mới vừa ngẩng đầu, đã nhìn thấy xe Trần Kiều tiến
vào Diêm gia, người đàn ông lúc xuống xe tự nhiên liếc nhìn lên, ánh mắt tựa hồ là sợ run , về sau liền đóng sầm cửa xe bước đi vào.
Dung Ân đi ra khỏi cửa phòng, khóa trái lại, vừa lúc Trần Kiều bất chấp má Lưu ngăn trở lên lầu .
Nhìn thấy Dung Ân, người đàn ông sửng sốt , không nghĩ tới cô sẽ ở
đây, ở căn phòng lúc trước của Diêm Việt, cửa sổ vẫn đóng kín như vậy, chưa bao giờ được mở , Trần Kiều mới vừa nhìn thấy , thiếu chút
nữa sợ hết hồn.
"Ân Ân, em tại sao lại ở đây?"
Má Lưu đuổi theo, bộ dáng thở hổn hển, ánh mắt quét rèm cửa phòng , thần sắc lúc này mới ổn định chút ít.
Dung Ân từ trong túi xách lấy ra một quyển sách, "Em ở thư viện tìm rất lâu cũng không có tìm được, sau lại nhớ tới Việt ở đây có, em liền
đến xem thử, không nghĩ tới gian phòng lúc trước thành nhà kho, nhìn
xem, khiến cho em cả người là toàn bụi." Cô giả bộ vỗ nhẹ mấy cái, "Còn
anh, đến tìm Việt sao?"
"À, đúng" Trần Kiều có chút mất tự nhiên gật đầu, "Anh đã lâu không gặp cậu ấy, đến công ty cũng không có tìm được."
"Thiếu gia gần đây rất bận rộn, nên rất ít về nhà."
"Má Lưu, con đi về trước, lần sau lại đến thăm má. " Dung Ân đem sách để lại trong túi, Trần Kiều thấy thế, đi theo xuống.
"Ân Ân, anh đưa em về."
"Không cần, em đi ra bên ngoài thuê xe là được."
"Ân Ân, " Trần Kiều mấy bước đuổi theo Dung Ân, "Anh muốn cùng em nói chuyện một chút, được không?"
Dung Ân dừng lại bước chân, cô nghiêng mặt , ngắm nhìn ánh mắt người
đàn ông, anh đã từng với cô và Diêm Việt là bằng hữu tốt nhất, lúc học
đại học, ba người bọn họ thường xuyên đi cùng nhau. Nhưng , chuyện lần
trước ở quán trà , ký ức Dung Ân đến nay hãy còn mới mẻ, cô làm sao cũng không thể đối xử với người này như Trần Kiều trước đây được.
"Được rồi. " cô gật đầu.
Lên xe, hai người đến quán cà phê gần đó ngồi xuống, Trần Kiều bao
hết gian phòng, lúc Dung Ân cùng đi vào có chút băn khoăn, nhưng nghĩ thầm anh ta hẳn là còn không đến mức làm thương tổn