đến mình, liền yên
tâm đi vào.
Dung Ân khuấy cà phê trong ly, "Anh muốn nói chuyện gì?"
"Ân Ân, em gần đây khỏe không?"
"Rất khỏe. " Dung Ân trả lời như không đếm xỉa tới, cổ tay mãnh
khảnh quấy lên nước xoáy theo nhẹ nhàng chuyển động, hơi nóng bốc lên
tràn ra đến cặp mắt của cô, có chút mê ly mông lung.
"Ân Ân, em cùng Việt thế nào rồi, có phát hiện cậu ấy và trước kia có rất nhiều điểm bất đồng?"
Dung Ân để cái thìa nhỏ xuống, bưng lên chén cà phê nhấp qua một
ngụm, "Chúng em hiện tại liên lạc cũng không nhiều, lúc đầu, em cũng
hoài nghi, nhưng em thử dò xét qua rất nhiều lần, cô lắc đầu, "Có lẽ,
chẳng qua là phong cách làm việc thay đổi mà thôi, anh ấy vẫn là Việt
lúc trước, con người một khi đã vào xã hội, cũng sẽ thay đổi."
Trần Kiều nghe nói, trên mặt liền lộ ra thần sắc đồng ý, không có ai
có quyền lên tiếng hơn Dung Ân, cô nói Diêm Việt thật, đó chính là thật.
"Gần đây, chuyện cậu ấy và Tư Mạn cuối cùng lắng xuống, bên ngoài
luôn luôn có tin đồn là cậu ấy hút thuốc phiện, anh vốn định khuyên nhủ cậu ấy, nhưng luôn không tìm được cậu ấy, thật giống như, không ở tại
khu dân cư lúc trước nữa."
Dung Ân bây giờ nghe anh nói chuyện như vậy, mỗi một câu, đều giống
như giăng bẫy, có chút sợ hãi, "Có lẽ vậy, ban đầu chuyện của Tư
Mạn... Không biết những tấm hình kia là ai tung ra, biến thành như bây
giờ, tự hủy tương lai."
Dung Ân giương lên hai mắt, Trần Kiều ánh mắt thẳng thắn, chống lại
tầm mắt của cô, lại như cũ có thể không nghiêng không lệch, "Không phải có tin đồn nói là Nam Dạ Tước sao? Nghe nói là Tư Mạn đắc tội người
không nên đắc đội, cho nên gặp phải họa..."
Dung Ân nhẹ nhàng à một tiếng, ánh mắt ảm đạm, nhìn chằm chằm ly cà phê, suy nghĩ xuất thần.
Trần Kiều quả đấm nắm dưới, bỗng nhiên đưa tay ra kéo tay Dung Ân ,
cánh tay anh lướt qua mặt bàn, ngón tay dùng sức thật chặt, "Ân Ân, em
và Việt đã kết thúc, thử tiếp nhận anh, được không?"
Dung Ân có thể cảm giác được anh trong lòng bàn tay rịn mồ hôi, "Trần Kiều, em và anh nói rất rõ ràng, chúng ta không thích hợp, em chỉ là
xem anh là bạn thôi."
"Ân Ân, từ lúc đi học, anh đã bắt đầu thích em rồi, khi đó, thấy em cùng Diêm Việt vui vẻ như vậy ở chung một chỗ, anh thật lòng hi vọng
các người hạnh phúc, nhưng là hiện tại, nếu cậu ấy không mang lại cho
em được hạnh phúc, em tại sao lại không thể đem cơ hội này để lại cho
anh? " người đàn ông nói động tình vô cùng, ánh mắt sáng quắc, tay lại
càng nắm càng chặt, Dung Ân cố gắng giãy dụa, hai đầu lông mày vắt lên,
"Trần Kiều, anh không nên như vậy."
Ánh mắt người đàn ông vội vàng, nghiêng đứng dậy muốn hôn , Dung Ân
không che dấu được trong lòng chán ghét cùng với thất vọng, cô nghiêng
đầu về một bên, giọng nói nguội lạnh không ít, "Trần Kiều, anh không
biết bây giờ người đàn ông của tôi là ai sao?"
Trần Kiều phần eo quả nhiên cứng đờ, sắc mặt hơi chút suy sụp "Là ai?"
"Nam Dạ Tước, " Dung Ân rõ ràng nhìn thấy trong mắt anh có u ám hiện
lên, ánh mắt hơi sợ, "Anh ấy dậm chân một cái, thành phố Bạch Sa sẽ
đất rung núi chuyển, tôi ra vào, đều có người trông chừng, nói không
chừng lúc này, bọn họ đang đứng ở ngoài cửa, Trần Kiều, anh đừng như
vậy."
Lực tay của anh ta quả thật nới lỏng chút ít, nhưng thủy chung chưa có xác định, "Ân Ân, em không phải là đã rời anh đi rồi sao?"
"Nhà của tôi, anh chắc là đã ghé qua , tôi không có cùng mẹ tôi ở chung, chính là cùng anh ấy ở chung một chỗ."
Trần Kiều thất bại buông lỏng tay, nặng nề ngồi trở lại trên ghế.
"Ân Ân, em tại sao còn muốn ở cùng anh ta? Anh ta không phải là
người tốt, Nghiêm Tước ngầm làm bao nhiêu chuyện trái lương tâm?"
Lời nói này nếu là đổi lại lúc trước, Dung Ân chắc chắn cho là Trần
Kiều là thuần túy thay cô lo lắng, muốn tốt cho cô , nhưng bây giờ nghe ở trong tai, cũng biến vị rồi, "Anh đừng lo lắng, tôi không sao ."
Trần Kiều còn muốn nói điều gì, nhưng Dung Ân đã không muốn ngồi nữa.
"Anh cùng Việt dù sao cũng là có huyết thống , nếu có thể giúp...,
vẫn nên tận lực giúp một tay. " Dung Ân không biết còn có thể nói
gì, sau khi lưu lại một câu, liền đẩy ghế đi ra ngoài.
Hắn không có khí lực đuổi theo , nếu như là Diêm Việt ..., anh có lẽ còn có thể có điều nắm chắc, nhưng là Nam Dạ Tước, người đàn ông này
quá cường đại, anh nếu muốn cứng đối cứng, tuyệt đối là lấy trứng chọi
đá.
Dung Ân đi ra quán cà phê, tựa như có lẽ đã là chạng vạng tối, trên
mặt đột nhiên cảm giác lạnh như băng thấu xương, ngẩng đầu, mới phát
hiện tuyết rơi.
Đây là trận tuyết đầu của năm nay.
Nhẹ nhàng rơi dương dương tự đắc, cả không trung cũng là một tờ giấy
trắng, bị đèn chiếu sáng đánh thành sáng rực, làm người ta hoa mắt,
Dung Ân không có mang ô, hơn nữa lúc đi ra mặc vô cùng ít, thời gian
đứng ở bên ngoài thuê xe , trên người đã bị bông tuyết bao trùm rồi.
Lông mi ngưng kết hơi nước, ép tới mi mắt cô cơ hồ cũng nâng không nổi .
Trở lại Ngự Cảnh Uyển, xe không có lái vào, Dung Ân trả tiền,chạy vào trong vườn.
Mới như vậy, bông tuyết cũng đ