hòng bệnh, má Lưu nói ở trong
điện thoại, bên trong tập trung mấy người, Diêm gia đều ở đó, còn có
bác sĩ chủ trị, má Lưu cùng Diêm Minh.
Dung Ân đứng ở trước phòng bệnh, chỉ còn lại có một bước cuối cùng, làm sao cũng bước không được.
Bỗng nhiên, trong đầu trống rỗng, lâu như vậy chờ đợi rốt cục cũng
đợi được, nhưng cô không biết nhìn thấy Diêm Việt nên nói cái gì.
Trong lòng khẩn trương vô cùng, ngực nhảy múa kịch liệt, giống như cả trái tim sẽ phải nhảy ra.
Dung Ân do dự , vẫn là đẩy cửa đi vào.
Bác sĩ chủ trị đang nói tình huống trước mắt của Diêm Việt, "Có thể
tỉnh lại cũng đã là kỳ tích rồi, các người cũng đừng có áp lực, trước
mắt chân tay cậu ấy vẫn trong trạng thái cứng ngắc, nhưng sau này có
lẽ vẫn có thể hoạt động , nhưng phải chuẩn bị tâm lý"
Lời này ý tứ quá rõ ràng, Diêm Việt mặc dù tỉnh nhưng thân thể vẫn ở tình trạng thực vật như cũ, có lẽ đời này sẽ không khôi phục. Diêm phu
nhân nghe nói thế, tâm tình khó có thể khống chế, che miệng khóc lên,
Diêm thủ Nghị cũng không an ủi được, "Đừng khóc, nếu Việt đã tỉnh lại,
trước sau rồi cũng sẽ hồi phục trở lại, vậy cũng không có khó khăn
rồi."
Dung Ân lúc tiến vào, lệ rơi đầy mặt.
Diêm phu nhân phát hiện thấy trước chợt đẩy chồng ra bên cạnh , xông lên, hướng về phía Dung Ân chính là một cái tát , "Cô còn dám tới đây,
cô làm hại con tôi còn chưa đủ sao? thấy nó không chết, cô lại chưa từ bỏ ý định phải không?"
"Phu nhân, phu nhân người đừng như vậy... " má Lưu bước lên phía trước thuyết phục.
Diêm Thủ Nghị sắc mặt cũng khó coi, lại ngay trước mặt bác sĩ và y tá nên không tiện nổi giận, "Cô tới làm cái gì? Cút ngay đi!"
Dung Ân bị đánh lảo đảo mấy cái, trong miệng cơ hồ có mùi máu tươi
chảy ra, cô thật vất vả ổn định rồi bước lên, Diêm phu nhân lúc này hoàn toàn mất đi đoan trang, giống như điên rồi lần nữa xông qua.
"Đừng đừng —— dừng tay —— "
Ai cũng không nghĩ tới, Diêm Việt lại mở miệng, bác sĩ mới vừa thử
mấy cái, thiếu chút nữa liền cho rằng anh đã mất chức năng tiếng nói ,
Diêm lão gia thấy anh nói chuyện, tâm tình vô cùng kích động, "Việt,
con có thể nói chuyện sao?"
Diêm Việt mặc quần áo bệnh nhân, tóc ngắn màu nâu đậm, cặp mắt màu trà mở ra tròng mắt hướng về Dung Ân.
"Việt... " Diêm phu nhân tới bên giường, ngạc nhiên vui mừng đan
xen, "Con cuối cùng đã tỉnh, con biết con ngủ bao lâu không? Việt, mẹ
đã lo lắng gần chết..."
Dung Ân bụm mặt, nhìn cặp mắt quen thuộc kia, nước mắt rơi như mưa,
đây mới là Diêm Việt, không cần nói chuyện, không cần động tác gì dư
thừa, một cái ánh mắt, liền có thể kiên định.
Người đàn ông vô lực kéo khóe miệng cười, cũng là nụ cười cô quen
thuộc , mang theo chút không kềm chế được, còn có sủng nịnh, trong phòng bệnh huyên náo thoáng cái an tĩnh lại, bọn họ người nào cũng không nhìn thấy, Diêm Việt nơi cổ họng nhẹ cuộn , anh nói, "Con ngủ được không
lâu, bởi vì, Ân Ân của con không thay đổi."
Dung Ân lúc ấy liền che miệng lại , nhịn xuống tiếng khóc từ giữa
ngón tay lộ ra, cô vô lực chống đở, liền ngồi chồm hổm ở trên mặt đất.
Diêm phu nhân há mồm muốn nói điều gì, lại bị Diêm Thủ Nghị kéo lại,
lúc này, những sự tình kia không thích hợp nói cho Diêm Việt, anh mới
tỉnh lại, không thể chịu kích động nữa.
Má Lưu lau tròng mắt, nước mắt tuôn đầy mặt, Dung Ân đứng ở giường
bên kia, Diêm Việt không nhìn thấy cô, liền có chút khẩn trương, "Ân Ân —— Ân Ân —— "
Diêm phu nhân mắt lộ ai oán, nhưng vì Diêm Việt, phải nhịn xuống khẩu khí này, ai bảo con trai ngốc của bà chính là yêu Dung Ân, chính là nhớ thương cô.
Hôm nay, là một ngày tốt lành, Dung Ân tự nói với mình không nên khóc.
Tay phải cô lôi kéo chân giường, từ từ di chuyển thân, ánh mắt Diêm
Việt đọng lại ở trên người cô, cô đến gần , người đàn ông mở trừng hai
mắt, đáy mắt sâu hoắm, có ánh sáng nhu hòa, "Ân Ân... anh, thật sự ngủ
rất lâu sao?"
Dung Ân cố nén không rơi lệ, trong lòng cảm thấy chua xót cùng giãy
dụa được che dấu trong mắt, cô phải nói như thế nào để cho anh biết,
Diêm Việt, anh ngủ hai năm, anh ngủ ngon lâu thật lâu, cô phải như thế
nào nói cho anh biết, Ân Ân đã không còn thuần khiết như lúc ban đầu
nữa, cô cúi người xuống, nước mắt rớt xuống mặt người đàn ông, Diêm Việt cười cười, cánh môi đơn bạc yếu ớt khẽ cong, anh muốn giơ tay lên sờ
vào khuôn mặt đó, nhưng chân tay của anh đã không nghe theo anh, "Xem
ra, anh thật ngủ thật lâu rồi... để em phải lo lắng thành như vậy."
Diêm Việt vẫn rất yếu, nói chuyện đứt quãng.
Dung Ân không biết nên trả lời như thế nào, cô cúi người, đem mặt vùi vào cổ Diêm Việt , nước mắt nóng hổi thấm ướt quần áo bệnh nhân của anh, rơi vào cổ người đàn ông bởi vì lâu không thấy ánh mặt trời mà
trên da thịt trắng nõn.
"Ân Ân... Đừng khóc... " anh sợ nhất là nước mắt của Dung Ân , "Anh tỉnh, anh sẽ không ngủ tiếp rồi, Ân Ân..."
Má Lưu đứng trong góc yên lặng rơi lệ, nếu nói đây là vận mệnh mà
nói..., hai đứa bé này, cũng quá đắng cay rồi, bọn họ gặp nhau tại đúng lúc này, nhưng là hai năm qua trống rỗng, mọi thứ đều thay đổi
