đến mức bắt
đầu vặn vẹo, trước mặt mọi người như vậy, ai đi qua cũng có thể thấy,
"Chúng ta, chúng ta đi vào trong phòng..."
Nam Dạ Tước nâng đôi mắt đã mê loạn lên, hẳn là vì uống rượu, hô hấp
cũng đã bắt đầu trở nên nặng nề, anh hơi nhíu mày, cũng không suy nghĩ
nhiều, "Được, chúng ta đi vào phòng ngủ."
Dung Ân vốn định nhân cơ hội trì hoãn lại ý nghĩ của anh, nhưng dọc
theo đường đi, người đàn ông gần như là kéo cô đến phòng ngủ chính, anh
đem Dung Ân ném lên giường lớn, thân thể cũng theo đó áp lên.
"Không được, anh đừng chạm vào tôi —— " Dung Ân không thể chịu nổi
anh chạm vào cô. Cô vì tìm chiếc đĩa CD, có thể đem sự hận thù kia đè
nén xuống, nhưng mà tiếp xúc như vậy, cô không ngụy trang được, "Nam Dạ
Tước, anh muốn điều gì cũng đều chiếm được rồi, anh còn muốn gì nữa?"
Người đàn ông đứng dậy dạng chân bên hai thắt lưng của Dung Ân, hạn
chế động tác của cô, cũng không đè chặt cô, "Thứ tôi nghĩ muốn lấy
được?" Nam Dạ Tước từ trên cao nhìn xuống cô, anh muốn, không phải là
lòng của cô sao? "Ý em chính là, tập đoàn Viễn Thiệp sao?"
Từ trước đến nay anh nói được thì làm được, mấy ngày nay, anh chính
là đang chuẩn bị để nắm lấy tập đoàn Viễn Thiệp, chỉ còn một bước cuối
cùng.
Dung Ân cắn môi, thân thể hơi run, "Diêm Việt đã chết, anh còn muốn
làm anh ấy chết cũng không yên tâm, thật sự phải đem Diêm gia vào chỗ
chết sao?"
Nam Dạ Tước tháo cà vạt xuống, đem khuy áo sơ mi cởi hết ra, lộ ra
vòm ngực cùng với cơ bụng săn chắc, anh nâng cổ tay lên, muốn cởi đồng
hồ ra, nhưng suy nghĩ một chút, vẫn chưa tiếp tục. Ánh mắt Dung Ân nhìn
theo động tác của anh mà dừng lại ở chiếc đồng hồ, Nam Dạ Tước thấy cô
nhìn chằm chằm vào tay mình liền đem chiếc đồng hồ đặt trước mặt cô
"Biết đây là cái gì không?"
Sắc mặt Dung Ân nghi hoặc, nhíu mày "Đây không phải là đồng hồ sao?"
Nam Dạ Tước lắc đầu, anh cúi người xuống, đem hai tay của Dung Ân
đang đặt trước ngực kéo ra, "Sớm muộn cũng có một này, tôi sẽ giao nó
cho em, Ân Ân, tôi sẽ đem tất cả của tôi giao cho em."
Nam Dạ Tước cởi quần lót, lúc anh hôn cô, rõ ràng cảm thấy sự giãy
giụa của Dung Ân bắt đầu yếu đi, cô kinh ngạc nhìn vào khoảng không, tất cả của Nam Dạ Tước...có thể nào, chính là chiếc đĩa CD kia không? Người đàn ông giữ lấy mặt cô, khi thì khẽ hôn khi thì gặm cắn, Dung Ân hoàn
toàn xuất thần, hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt cô đơn của anh, anh
tinh tế hôn, trên khuôn mặt hoàn mỹ kia, sắc sảo của Nam Dạ Tước, đã bị
mài đều tại người phụ nữ này, anh thối lui lại, tựa trán vào trán cô.
Dung Ân thu hồi thần sắc, tầm mắt đối diện với cặp mắt u ám tối tăm
kia. Cổ họng Nam Dạ Tước nhẹ động, Ân Ân, em muốn chiếc đĩa CD...chẳng
lẽ, thật sự muốn đưa tôi vào chỗ chết sao? Hai tay anh mở lòng bàn tay
Dung Ân ra, mười ngón tay đan vào nhau, anh làm nhiều như vậy, thật sự
đều đã uổng phí sao? Ngay cả sự ngoan ngoãn của cô bây giờ, chỉ sợ cũng
chỉ vì muốn lấy chiếc CD kia...
"Ân Ân, tim tôi không phải làm bằng sắt." người đàn ông không rõ vì
sao lại nói ra câu đó, làm cho Dung Ân không biết phải trả lời như thế
nào. Tim của anh cũng sẽ chảy máu, lúc nó đang đập, bị cô đâm không chỉ
một đao, Dung Ân trong lòng cất giấu tràn đầy tàn nhẫn, cô chưa từng
quay đầu lại nhìn, nếu cô có thể quay đầu lại, sẽ phát hiện được người
đàn ông này yêu cô nhiều đến dường nào.
Nhưng, cô vẫn chưa quay lại.
Nam Dạ Tước để tay lên ngực tự hỏi, nếu muốn cô yêu anh, có thể sao?
Anh cởi áo lông của Dung Ân ra, kháng cự trong mắt cô, giống như một mũi dao nhọn, anh đều nhìn thấy rõ ràng, nhưng cô lại giả vờ như bản thân
tự nguyện. Kiểu hi sinh như vậy, không chỉ là một lần, mỗi một lần hoan
ái, thật ra, đều để lại những thương tổn không hề nhỏ, đó chính là con
dao hai lưỡi, trong khi vui sướng, cũng sẽ hung hăng đâm chính mình bị
thương.
Dung Ân nhìn chằm chằm người đàn ông trên người, lúc anh xuất hiện
ban đầu, đều dùng điệu bộ cướp đoạt xâm nhập vào cuộc sống của cô, anh
ta xé bỏ những yên bình thuộc về cô, hễ là thứ cô lưu luyến, đều bị hủy
hoại trong tay người đàn ông này. Như thế này cũng tốt, nói không
chừng...cô thật sự có thể tự do, con người giống như ác quỷ này đã đè ép người đàn ông của cô, cuối cùng cùng sẽ xuống địa ngục, Dung Ân, ngươi
cuối cùng cũng có thể thở ra.
Hốc mắt cô bỗng nhiên bắt đầu cay xè, những kí ức ẩn sâu trong trí
nhớ, vào thời điểm này đang trào lên, cô kể cho anh ta truyền thuyết về
hoa hướng dương, anh ôm cô ngồi ở trên ban công xem pháo hoa, còn có, bộ dạng khi anh đem Dạ Dạ đến cho cô...
Dung Ân rất muốn khóc, trong lòng không khỏi thấy chua xót, cô không
muốn vào lúc này lại làm lộ ra cảm xúc của mình, hai tay ôm lấy cổ Nam
Dạ Tước, khi nước mắt chảy ra, cô nhắm chặt mắt lại, để những giọt nước
mắt trong suốt rơi xuống giữa khoảng không. Lúc Nam Dạ Tước hôn cô rất
dùng sức, bàn tay cũng vậy, dường như đang phát tiết ở nơi nào đó những
bi phẫn, Dung Ân chịu đau, thời điểm Nam Dạ Tước tiến vào, gần như không có chút dạo đầu nào, trực tiếp, mạnh mẽ tiến vào.
Liều chết triền miên, bọn họ hung