đỉnh đầu cô,"Phải không?Nhìn kỹ lại."
"Khách sạn trọc trời thấy rồi...vui thật,còn có thể thấy khách đang
dùng cơm ở đó." Dung Ân hai tay điều chỉnh kính viễn vọng, mảy may Không cảm giác được Nam Dạ Tược đang dẫn cô tiến lên phía trước,phần eo cô
như đụng phải vật cứng rắn,hai tay Nam Dạ Tước nắm ở hai bên người dung
Ân,bởi vì phía sau dùng sức,cô không thể không nhoài người lên phía
trước.
Gió lạnh càng sắc bén, thổi tới trên mặt giống như là cắt da
thịt,Dung Ân đem kính viễn vọng ra, gió thổi đập lại đây,cặp mắt cô đỏ
lên, đau đến nỗi híp lại một đường,lông mi dày phe phẩy, nước mắt cũng
chảy ra.Dưới chân, giống như trống không,lan can chỉ giữ được nửa thân
dưới.Dung Ân không biết khi nào Nam Dạ Tước đem cô tới chỗ cao nhất.
"Sợ không?"
Dung ân không sợ cao,nhưng tình hình bây giờ,giống như đang đứng
trước vực thẳm ,hai tay cô nắm chặt lan can,"ANh dẫn tôi tới đây muốn
làm gì?"
"Muốn cho em ngắm phong cảnh."Hai tay Nam Dạ Tước ôm chặt eo cô,ngón
tay cái anh vuốt ve nhẹ nhàng eo cô,có lẽ,chỉ cần anh đẩy xuống, cô sẽ
lập tức từ trên cao rơi xuống,đổi lại là Nam Dạ Tước của ngày xưa,anh
thật sự sẽ ra tay. Nhưng bây giờ,anh không làm được, người đàn ông thở
dài, đem Dung Ân kéo trở lại trong lòng,gương mặt cô vì lạnh mà đỏ
bừng,lúc ra ngoài mặc cũng ít,không nghĩ tới anh sẽ dẫn cô đi thổi gió
lạnh
Nam Dạ Tước nâng mặt cô lên, đem hơi ấm trong lòng bàn tay truyền cho cô,"lạnh không?'chúng ta về thôi."
Anh đem Dung Ân ôm trong vòng tay,cô liếc hướng sườn mặt anh, người
đàn ông này bất thường,Dung Ân bắt đầu bất an,"Nam Dạ Tước, tối nay có
phải anh sẽ đi một nơi rất nguy hiểm?"
"Em lo lắng sao?" Anh hỏi ngược lại.
Phải lo lắng không? Hay là đang nghĩ, làm sao có cơ hội diệt trừ anh.
Dung Ân mở miệng,nhưng không biết nói gì,cô xoay mặt, người đàn ông
nắm chặt tay cô,kéo cô về phía trước,"Đi về, chúng ta về làm cơm."
Vốn dĩ,lúc về Ngự Cảnh Uyển, Vương Linh đã chuẩn bị xong bữa
tối,Nhưng Nam Dạ Tước kiên trì,nói anh muốn ăn cháo trắng,cũng muốn
chính tay Dung Ân nấu.
Lúc ăn cơm, Lý Hàng và a Nguyên cũng tới,thần sắc của mỗi người rất
trầm trọng.Bên tay Nam Dạ Tước để tô cháo nóng hổi, Dung Ân ngồi ở bên
anh,trên bàn,bàn tay to lớn của người đàn ông kéo tay cô,"Lý Hàng, a
Nguyên, sau này, cô ấy sẽ là chị dâu của các cậu."
A nguyên đang ăn cơm, thiếu chút nữa phun ra hết thức ăn trong
miệng.Lý Hàng nhíu mày,giật mình. DUng Ân phản ứng càng kịch liệt, cô
dùng sức muốn rút tay ra.
Nhưng Nam Dạ Tước lại gắt gao nắm bắt,thần sắc trên mặt cũng không giống đùa,"Sau này nhìn thấy cô ấy, biết xưng hô như thế nào?
"Vâng." Ấn tượng của a Nguyên đối với cô không đổi,nhưng cũng cung kính mở miệng"chị dâu."
Dung Ân biết cách xưng hô này có nghĩa gì, nếu như Nam Dạ Tước muốn
vĩnh viễn đi vào chợ đen, anh muốn nhuộm đen cô, biến cô thành loại
người giống anh.
Ánh mắt cô có chút sợ hãi đảo qua mấy người đó. Lý Hàng đang vùi đầu
ăn cơm,khuôn mặt tuấn tú bày ra một loại chắc chắn,vẻ hoang mang và giãy giụa lúc đầu của dung Ân tùy theo vẻ mặt bình tĩnh của anh dần dần tiêu tán,cô đem tầm mắt dời sang a Nguyên, khó khăn động đậy khóe miệng.
Ăn xong cơm, Nam Dạ Tước dẫn Dung Ân lên lầu,"kiếm cho anh một bộ quần áo."
Cô đến trước tủ, ngón tay lướt qua một loạt, ngừng lại ở một bộ âu
phục màu trắng,chất lượng thủ công,màu trắng có chút đẹp mắt, Dung Ân
chọn cái áo trong màu hồng phấn,Nam Dạ Tước rất hợp với loại màu sắc
này.Có thể toát ra loại khí chất tà mị cùng ngả ngớn. Khi xoay người,
Người đàn ông đã cởi hết quần áo đừng phía sau cô. Anh giơ hai tay đợi
Dung Ân thay cho anh,sau khi cài hết nút,cô kiễng mũi chân đeo cà vạt
cho anh.
Bất tri bất giác, Nam Dạ Tước luôn luôn hy vọng Dung Ân có thể đảm
đương vai trò này, cô hôm nay không bài xích,Nam Dạ Tước rõ ràng biết,cô không phải cam tâm tình nguyện tiếp nhận,mà là giả vờ thuận theo,muốn
đưa tiễn anh nhanh hơn.
Dung Ân giúp anh sửa lại cổ áo,ngón tay khẽ vuốt qua cần cổ anh,bộ âu phục ôm sát cơ thể càng thể hiện lên dáng người cao ngất và lãnh ngạo
của Nam Dạ Tước,hai tay anh nắm giữ thắt lưng Dung Ân,hôn lên cái trán
của cô,"Anh ra ngoài đây."
"Uh."
Dung Ân đứng ở chổ cũ,Nam Dạ Tước xuống lầu,cô nghe thấy tiếng động
cơ, đi ra ban công,xa xa nhìn lại, bọn họ đã lái xe rời khỏi Ngự Cảnh
Uyển.Cô trở về phòng, đem cái đĩa ra, lấy túi xách,gấp gáp xuống lầu.
"Dung tiểu thư, đã trễ thế này cô muốn đi ra ngoài sao?" Vương Linh đang thu dọn bát đĩa,thấy cô xuống dưới liền ngẩng đầu nói.
"Đúng."Dung Ân cũng không quay đầu lại chạy chậm ra khỏi Ngự Cành
Uyển,cô tìm một chỗ để gọi cho Bùi Lang,hẹn anh gặp mặt ở quán trà lần
trước,rồi mới bắt xe đi.
Bùi Lang tới nơi trước Dung Ân,anh để cái laptop bên cạnh, sau khi
Dung Ân đến trước cửa quán trà, vừa lúc nhìn thấy bác gái Lưu từ trong
bước ra, cô vẫy tay chào hỏi,:Bác Lưu."
"A, Dung Ân về rồi à,tiểu Nam đến rồi sao?"
Đột nhiên nhiệt tình thiếu chút nữa cô chịu không nỗi, miệng cô cười cứng đơ."không, anh ấy không về ạ."
"À,lần sau về cùng nhau thì tới nhà bác chơi nhé."
"