a..."
Chiếc đèn pha bỗng nhiên bị cháy, những mãnh nhỏ thủy tinh văng tung
tóe khắp nơi. A Nguyên giơ cánh tay lên che mặt, thuận thế trốn vào mặt
sau sàn tàu.
Hơn nửa thân người Nam Dạ Tước chìm vào dòng sông, cái rét lạnh tận
xương cốt từ chân tay đi vào trong cơ thể anh. Anh cảm giác được ngực
mình như bị ngàn tấn đá đè lên, áp lực nặng như muốn nhấn chìm anh xuống đáy biển. Miệng đã uống mấy ngụm nước lạnh ngắt, anh bắt đầu ho khan,
từng ngụm từng ngụm máu lớn trào ra tung tóe, xung quanh tối đen như
mực, không thể nhìn thấy gì cả.
Nước sông bao phủ lên đến miệng anh, dâng lên đến mũi, rồi cả, đôi mắt dài mê hoặc đó...
Ngâm mình giữa dòng nước lạnh đó, cũng tốt hơn là hàng ngàn mũi kim
đâm vào anh, Nam Dạ Tước cực nhọc nhắm đôi mắt lại, thực sự anh hoàn
toàn không thấy đau nữa rồi.
Lúc mới gặp, họ chính là không cùng đẳng cấp với nhau, anh vĩnh viễn
không quên được cảnh Dung Ân quỳ trước mặt anh, dáng điệu rót rượu của
cô, bộ dạng quật cường không chịu khuất phục. Có thể từ giây phút đó,
Dung Ân đã quyết định là sẽ không chấp nhận anh.
Anh bạt mạng đem cô bước vào cuộc sống của mình, anh hủy hoại vẻ bình lặng của cô, ép cô vào đường cùng để đầu hàng. Ngay từ lúc đầu, hai
người bọn họ đã đứng ở trên hai vách núi, đẩy nhẹ một cái, nhẹ nhàng
không cần chém đứt cũng sẽ tách nhau ra. Người phụ nữ này, thật sự là
không giống ai cả, tới lúc này, Nam Dạ Tước mới hiểu được, cuộc sống mà
cô muốn, chính là sự bình dị, đơn giản; nhiều hơn nữa, cô ấy không cần.
Nhưng, hiểu được thì sao chứ? Nam Dạ Tước nghiệm lại câu nói của bản thân, anh đến chết cũng không buông tay.
Anh thấy bản thân mình thật đáng thương đáng buồn cười, đẩy thân mình ột người phụ nữ, ngay cả mạng sống cũng đưa nốt. Anh muốn thử xem, anh
muốn hạ thấp địa vị bản thân mình để yêu cô, điều mà trước đây anh chưa
từng làm. Bởi vì anh biết người phụ nữ này kiêu ngạo và kiên cường, sự
bất bình đẳng trước đây đều là do Nam Dạ Tước bắt ép. Trong lòng anh
nghĩ, sự hèn mọn quy phục như vậy, cô có thể nhìn thấy hay không? Rồi từ đó cô có thể quên đi vô số những tổn thương mà anh đã đem đến cho cô
không?
Những gì anh đã làm, chỉ là vì có thể để anh lưu lại trong trái tim
cô. Qua thời gian, anh nghĩ rằng anh có thể đem tất cả những gì cô khắc
cốt ghi tâm về Diêm Việt cùng với những vết sẹo mà anh để lại xóa đi
hết. Nhưng Nam Dạ Tước đã sai lầm, rất nhiều thứ , một khi đã khắc ghi
vào trong lòng, rất khó để mài mòn nó. Có thể nó sẽ dần dần mờ đi, nhưng nếu muốn xóa sạch đi, không phải rất khó sao?
Mặt nước cuộn lên vì những cơn sóng, thân hình của Nam Dạ Tước bị đẩy về phía trước, chỉ là anh ta nhắm mắt lại, cái gì cũng không nhìn thấy
nữa.
Vào thời điểm anh mất đi ý thức, anh nghĩ, Dung Ân, nếu như có kiếp sau thì em đối với anh sẽ như thế nào?
Ít nhất, cô có thể yêu trọn vẹn không? Nếu như thời gian có thể quay trở lại, anh có còn yêu cô nữa không?
Một chiếc ca nô chạy nhanh lại, trên bến tàu, một đám người khác đã
tới, tình hình dưới nước đã không còn ai bận tâm đến. Ca-nô bẻ lái một
vòng thì dừng lại một lúc, không ai nhìn thấy rõ người trên đó là ai,
đợi đến khi cuộc chiến không dễ dàng gì đã được khống chế, chiếc ca nô
đó sớm đã đi mất dạng.
Dung Ân hai tay đang cầm chén trà, cô nhắm mắt lại, chưa kịp yên tĩnh chút, đã nghe được tiếng nói kinh ngạc của Bùi Lang ớ đối diện "Sao có
thể như vậy được?"
Cô mở to mắt, "Sao vậy?"
Bùi Lang đưa tay chuyển máy tính sanh hướng Dung Ân, chỉ thấy trên
màn hình xuất hiện một khuôn đối thoại, một thông báo màu đỏ hiện thị là phải nhập mật mã. Người đàn ông nhập vào mật mã mà Dung Ân đã đưa cho
trước đó vào, bên trên hiển thị "Mật mã không đúng". Bùi Lang không cam
lòng, lại nhập thêm lần nữa, nhưng lại thấy màn hình nhấp nháy một hồi,
sau đó, phía dưới bắt đầu hiện ra màn hình màu đen. Anh lập tức bấm lưu, nhưng không có tác dụng, những chuỗi số liệu bị phá hủy toàn bộ. Ngay
cả máy vi tính cũng bị virut xâm nhập, đen cả màn hình, không thể thao
tác được nữa.
"Tại sao lại có thể như vậy?"
Bùi Lang sắc mặt nghiêm trọng, hai tay để lên trán "Dung Ân, em lấy được chiếc đĩa này như thế nào?"
Cô kể lại đơn giản về tình huống đêm đó cho anh ta nghe. Bùi Lang
nghe vậy, vẻ mặt tỏ ra trầm ngâm, chau mày, "Việc này e rằng không đơn
giản như vậy, chiếc đĩa này chắc hẳn đã có xử lí gì rồi, chiếc đĩa thực
sự, có lẽ đang còn ở trên người Nam Dạ Tước..."
Dung Ân hạ mi mắt, "Ý anh nói, chiếc đĩa này là giả?"
"Ít nhất, phần sau của chiếc đĩa là giả. Vừa rối Lý Hàng gọi điện nói Nam Dạ Tước đã sớm bố trí người ở xung quanh bến tàu. Anh ta đem CD
giao cho em, chắc là để tóm người đứng phía sau em. Chỉ là anh ta không
ngờ được là bản thân lại bị bắn chết." Bùi Lang khẽ thở dài, "Chắc chắn
là anh ta muốn xem xem, người phối hợp với anh là ai, ai mà còn cả gan
đụng đến anh ta."
"Những hành động vừa rồi, chẳng lẽ không phải là người của cảnh sát sao?"
"Tất nhiên là không phải, nếu đổi lại là phía cảnh sát xuất quân, thì không đụng vào anh ta được rồi, cái này gọi là đen ăn đen..