Duck hunt
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217822

Bình chọn: 7.00/10/1782 lượt.

cơm, lại lo lắng cho

con."

Cái ti vi trong phòng khách đang đưa tin của Nghiêm Tước, mẹ Dung

biết cuộc sống sau nay rất bất an,muốn gọi điện cho Dung Ân,sực nhớ ra

từ trước cũng là con gọi về nhà,nên lần này bà rất lo lắng.

" Ân Ân, con muốn dọa chết mẹ rồi." Mẹ Dung từ sô pha đứng lên," Sao

lại thế này, Tước, đứa nhỏ kia thật sự đã xảy ra chuyện sao?Tại sao trên ti vi nói nó là người trong xã hội đen,còn giết người nữa?"

" Mẹ, đã nói là ti vi." Dung Ân nhìn về phía khuôn mặt mẹ tiều tụy mà hiền lành," Trên đó nói mẹ có thể tin sao?"

"Thì đấy,tôi thấy tiểu Nam đứa nhỏ ấy thật sự rất tốt..."

"Đúng đấy,đúng đấy...."Hàng xóm hỗ trợ khuyên bảo,sóng mũi Dung Ân bắt đầu cay cay, cũng may, bọn họ không bỏ đá xuống giếng.

"Vậy, Tước nó thật sự..." mẹ Dung đau khóc thành tiếng, kéo tay Dung

Ân qua, vỗ vài cái vào mu bàn tay cô,"Con nói đi tại sao số con lại khổ

như vậy,không dễ dàng có một người xuất hiện,thế này mới bao nhiêu ngày

đâu..."

"Mẹ, mẹ đừng như vậy..." Dung Ân cố gắng nuốt nước mắt trở về như vậy lại tuôn ra, đám người mẹ Lưu khuyên nhủ vài câu,cũng không tiên ở lâu, chỉ đành phải tạm biệt ra về.

"Ôi" Mẹ Dung lau nước mắt, đem Dung Ân kéo qua,để cô dựa vào bờ vai

mình,"Chắc có lẽ là số mệnh thật,mẹ vốn đang tính năm nay có thể bồng

cháu."

"Mẹ." Dung Ân chạy nước mắt." Có con ở bên cạnh với mẹ không được sao?"

" Mẹ không muốn con đến già vẫn ở một mình..."

"Mẹ, đừng nghĩ nữa,mẹ đều nói phải tùy vào duyên phận." Giọng nói

Dung Ân khàn khàn nhẹ nhàng,hai tay cô kéo cánh tay mẹ Dung,"Con chỉ

muốn cuộc sống sau nay của mẹ có thể vui vẻ là được."

Kế hoạch thôn tính tập đòan Viễn Thiệp của Nghiêm Tước vẫn chưa thành công, sau khi kết thúc cuộc họp hội đồng quản trị,tập đòan Viễn Thiệp

vẫn đổi chủ,từ Trần Kiều tiếp nhận,về phần nguyên nhân ra sao,nội bộ bên trong nhất quyết giữ bí mật.nhưng mà rất nhiều người vẫn có thể đóan

được ngọn nguồn trong đó, khả năng lớn nhất, chính là lúc trước Diêm

Minh nghiện ma túy và cùng với hiềm nghi giao dịch với chợ đen.

Cứ như vậy, địa vị của Diêm gia càng lung lay suy sụp. Vừa trải qua

nỗi đau mất con, chỉ sau một đêm tóc cua Diêm Thủ Nghị đã bạc hết,theo

yêu cầu liên tục của Diêm Minh, ông dẫn theo Diêm phu nhân ra nước ngoài giải sầu cho khuây khỏa.

Ở gần thành phố Bạch Sa, ở trên một hòn đảo tư nhân bốn phía vây quanh là biển.

Một chiếc máy bay tư nhân đáp xuống, dẫn đầu xuống dưới là một quý

phu nhân hai tay để trong cái áo da báo sang trọng quý phái, do khuôn

mặt được bảo dưỡng tốt nên căn bản khó có thể đoán được tuổi thật của

bà. Đôi giày cao gót mười phân dẫm trên mặt đất phát ra âm thanh cộc

cộc.Bà đi đến trước cửa, vệ sĩ xoay người:"Phu nhân."

Bà đi rất gấp,mắt nhìn không chớp,gió lạnh kịch liệt thổi bay sợi tóc con sau đầu bà, đôi bông tai ngọc bích rạng rỡ sang chói, càng làm nổi

bật cái trán lãnh ngạo của bà.

Lên đến lầu hai,vài vệ sĩ đứng bảo vệ ở trước cửa,"người đâu."

"Duật thiếu đã gọi bác sĩ đến rồi."

Vệ sĩ mở cửa, khi bà đi vào, chỉ thấy bên trong bác sĩ đang tiến hành cứu chữa,ở chính giữa phòng là cái giường lớn hình tròn,Nam Dạ Tước

thân trên để trần,bả vai bị hai y tá đè lại mỗi bên,chất lỏng lạnh như

băng theo mu bàn tay truyền dịch chui vào trong cơ thể của anh, mí mắt

của bà giật giật,lại không nhảy vào khóc lóc như người bình thường,bà

chỉ dùng tay phải che miệng,chỉ cố gắng nhẫn nhịn xuống giọt sương mờ

trong mắt, lướt qua mép giường đi đến ban công.

Đi qua cửa sổ sát đất,chỉ thấy một người con trai mặc quần màu

đen,chất liệu củaáo sơ mi ở nửa người trên rất tốt, vừa thấy là biết qua tay của nhà thiết kế nổi tiếng,một tay anh đè trên lan can,đầu ngón tay trái kẹp điếu thuốc,bà đứng sau anh,"Duật Tôn."

Người đàn ông xoay người, đôi mày kiếm sắc bén, anh có ngũ quan thâm

thúy làm người ta cam tâm tình nguyện trầm mê, cái mũi rất thẳng,môi

mỏng thổi ra vòng khói,tóc ngắn đen như mực,ánh mắt lộ ra khí phách có

thể kéo người sa đọa."Bác gái."

Bà tháo ra đôi găng tay đen lưới,giày cao gót thon nhọn đi đến bên

cạnh Duật Tôn,đôi môi bà run rẩy,kỳ thực nội tâm tràn ngập sợ hãi,nhưng

bà lại nhẫn nhịn không cho phép bản thân mình đem loại cảm giác này biểu lộ ra trước mặt người khác,"Đây là chuyện gì?"

Người đàn ông hung hăng hút điếu thuốc," Con cũng không biết,khi con

nhận được điện thoại của Tước,tưởng rằng Tước sẽ chuẩn bị đường lui tốt

cho bản than mình,không nghĩ tới khi hai bên đang sống chết với nhau,

Tước đã trúng đạn."

Hai tay Sở Mộ cầm chặt lan can,"Con trai của bác từ nhỏ đã được huấn

luyện ra từ trong đám người chết,làm sao có thể bị tay bắn tỉa bên đối

phương nhắm trúng được?" Bà ảo não dùng sức đập xuống,mặt có vẻ giận.

"Bác gái, bác cũng đừng quá lo lắng."

Thật lâu sau bên trong mới yên tĩnh trở lại,khi Sở Mộ và Duật Tôn đi

vào,bác sĩ cứu chữa xong đem đống băng gạc máu chất ở trên chăn. Sắc mặt bà lạnh đi vài phần,"Đem mấy thứ này lấy ra, Tước thích sạch sẽ."

Giọng nói kia không tức giận mà uy nghiêm,hai cô y tá sợ tới mức vội

vàng đem đồ đạc thu dọn. bác sĩ tháo khẩu trang,ý b