vậy đó, bất luận việc gì cũng muốn chia sẻ với anh.
Hai tháng, sáu mươi ngày sao mà dài dằng dặc. Những ngày này sống thế nào đây?
Tôi dọn về ở trong trường. Mấy ngày sau, tôi nhận được điện thoại của Bí
Ngô, cậu ta nói: “Vu Bắc Bắc, cậu có ra ngoài được không? Tớ có chuyện
muốn nói với cậu”.
“Chuyện gì? Nói qua điện thoại đi.”
“Không, gặp nhau mới nói được”.
“Sao vậy? Bị dọa sợ rồi à, hay ấy bị bệnh hiểm nghèo gì?”.
“Có mà ấy bị bệnh hiểm nghèo thì có, tớ đến đón ấy, chúng mình đi ăn đồ ăn
Hàng Châu, trà ở đó cũng ngon lắm, trà Minh Tiền rất chuẩn, vừa ăn vừa
nói chuyện”.
“Không được hay cho lắm nhỉ?”. Tôi nói: “Sở Giang Nam mới đi mấy hôm”.
“Liên quan gì đến anh ta chứ? Đừng có làm như thể là liệt nữ trinh tiết như
thế, ấy cho bây giờ là thời đại nào rồi, vẫn còn kiểu nam nữ thụ thụ bất thân à, mà tớ cũng chẳng có ý gì với ấy đâu, ấy giống như củ khoai tây
vậy, trong khi xung quanh tớ gái đẹp đầy rẫy, tớ thực sự có việc cần bàn với ấy”.
“Thôi được”. Tôi đồng ý với cậu ta.
Một tiếng
sau, chúng tôi ngồi ở nhà hàng Thiên Ngoại Thiên ăn đồ Hàng Châu, trà ở
đây quả thật rất ngon, phục vụ ở đây đều mặc đồ gấm, ai cũng cao ráo
xinh xắn, tôi nhìn Bí Ngô và nói: “Không đủ mắt để ngắm gái đẹp rồi phải không? Bọn con trai đứa nào cũng thế”.
“Gì cơ? Nhìn ấy thì ấy không cho? Lại còn nói tớ lưu manh”.
“Nói đi, có việc gì?”. Tôi gắp một miếng bánh trôi xanh.
“Tớ sắp đi Mỹ”.
“Hả?”.
Tôi rất ngạc nhiên: “Ấy chuẩn bị đi du học à? Sao lại đột ngột thế?”.
“Chẳng có gì cả, đến Mỹ để thay đổi môi trường một tí, vả lại tớ cũng đã nhận
được học bổng rồi, bố mẹ tớ cũng muốn tớ ra ngoài va chạm để rèn luyện
bản thân, tớ muốn xem chủ nghĩa đế quốc Mỹ hủ bại, tha hóa đến thế nào,
rồi tìm cách đánh bại họ”.
“Bao giờ đi?”.
“Đang làm thủ tục, phải mất mấy tháng, cũng nhanh thôi, đến lúc đó hy vọng là ấy nhớ tớ một chút!”.
“Nhớ luôn ba chút”.
Không biết vì sao khi Bí Ngô nói sắp đi, lòng tôi có chút gì đó nhói đau.
Đúng thế, cậu ta sắp đi, tôi sao lại không biết cậu ta thích tôi? Chúng
tôi không chỉ là thanh mai trúc mã, hai nhà còn thân thiết vô cùng, mới
tiếp xúc qua thì cảm giác cậu ta rất quậy, nhưng con người cậu ta thực
ra lại rất tốt, rất chất phác.
“Tớ mua cho ấy một món quà, nhưng đừng nói là không nhận nhé, đừng cho là vật đính ước gì cả, chỉ là nhìn thấy đẹp và cảm thấy hợp với ấy nên tớ mua thôi”.
“Cái gì?”.
Cậu ta lấy ra, đó là một sợi dây chuyền pha lê.
“Không, không, tớ không nhận đâu”. Tôi kiên quyết cự tuyệt.
“Không dám đúng không? Tớ đâu có tặng nhẫn cho ấy, cũng chẳng phải vật đính
ước gì cả. Sợi dây chuyền này tớ mua lúc qua Pháp, lúc đó chỉ nghĩ nó
rất hợp với ấy, nhưng bao lâu rồi không dám tặng, bây giờ tớ quyết tâm
đi Mỹ rồi, không biết sau này còn gặp lại nhau nữa không, cũng không
biết là có trở lại nữa không, vì thế lần này tớ mặt dày tặng ấy thôi. Hì hì, dây chuyền là đại diện cho lòng tớ”.
Mắt tôi có gì đó cay cay.
Cậu ta bước qua, đeo cho tôi, còn tôi thì ngồi yên không nói gì cả.
Cổ tôi rất cao, tôi mặc bộ váy đen trắng, chiếc dây chuyền này rất hợp với bộ váy này, tôi nên từ chối mới đúng, nhưng lại bất lực, tôi sợ làm tổn thương cậu ta.
Tay của cậu ta dừng lại ở lưng tôi.
“Vu Bắc Bắc, tớ muốn nói với ấy một câu”.
“Nói đi”.
“Người con gái tớ yêu chỉ có một người”.
“Tớ biết”.
“Ấy không biết!”.
“Tớ biết”.
“Tớ đứng trước mặt vậy mà cô ấy không biết người tớ yêu chính là cô ấy”.
“Tớ biết”.
Hai đứa im lặng một lúc lâu, tôi cảm nhận được từng giọt nước mắt đang rơi
xuống lưng tôi: “Có cô gái xinh đẹp, gặp rồi là không thể quên, một ngày không được gặp em, về nhà nhớ em phát điên”. Cậu ấy nhẹ nhàng ngân nga.
Tôi nói khẽ: “Bí Ngô, cậu cũng biết đó, mỗi người chỉ có một trái tim, tình yêu chỉ có thể thuộc về một người”.
“Tớ biết”.
“Tớ xin lỗi”. Tôi nói.
‘Tớ biết”.
“Nếu như có kiếp sau… mà không, nếu có kiếp sau thì tớ vẫn yêu Sở Giang Nam”.
“Tớ biết”.
Bữa cơm diễn ra trong buồn bã, đến cuối cùng, tôi nói: “Bí Ngô, tớ nhận ấy
làm anh tớ nhé, sau này ấy có một người em gái là tớ”.
Cậu ta
cười khổ một tiếng: “Trong một hoàn cảnh nào đó, làm anh cũng giống như
xuống địa ngục vậy, không có chút hy vọng nào, nhưng tớ vẫn luôn mong ấy được hạnh phúc, ấy chuyển lời đến em rể, nếu như nó đối đãi không tốt
với ấy hoặc như không chung thủy với tình yêu của ấy thì bảo nó cứ liệu
hồn”.
Tôi cảm động mà vẫn phải cười.
Về đến ký túc, tôi gửi tin nhắn cho Sở Giang Nam: “Quan nhân, có nhớ em không?”.
“Nhớ”.
“Nhớ nhiều không?”.
“Nhớ đến mức xương đóng lại còn muốn mở ra”.
“Hải Nam đẹp không?”.
“Đẹp, anh ở ngay vịnh Á Long, nhưng không đẹp bằng em, chẳng ai đẹp bằng em hết”.
“Thôi xin!”.
“Mà anh phải nghĩ đến em lúc ngủ đấy, nếu không cho anh gặp ác mộng luôn”.
“Làm sao anh dám không nghĩ đến em, hàng ngày đi dạo trên bãi biển, các tế
bào như chết hết vậy, chẳng nghĩ ra được cái gì, nếu như có em ở đây thì tốt quá, để anh nói với sếp xem sao, rằng em đến giúp anh viết nhạc,
chỉ cần em đến thì anh sẽ có hưng phấn để viết”.
Tôi cảm giác
nhắn tin khô