The Soda Pop
Dùng Cả Đời Để Quên

Dùng Cả Đời Để Quên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326610

Bình chọn: 9.5.00/10/661 lượt.

c Thẩm thật à?”

Mẹ ửng hồng hai má, “ừ” nhỏ tới mức gần như không thể nghe thấy.

Tôi buồn bực vò vò tóc, thế này thì không ổn rồi.

Tôi phản đối mẹ và bác Thẩm đi lại với nhau, một mặt là vì bố, mặt khác, mẹ tôi kết hôn sớm nên giờ mới chỉ hơn bốn mươi, đứng với tôi chỉ như hai chị em, tôi luôn có cảm giác bác Thẩm này không xứng với mẹ.

Tôi còn chưa nghĩ xong nên nói gì thì bác Thẩm đã quay lại, ông hỏi bằng giọng bình thản: “Hai mẹ con đang nói chuyện riêng à?”

Tôi khoác tay mẹ, thân mật nói: “Mẹ, chúng ta đi mua vé.”

“Để bác mua, bác mua!” Bác Thẩm cười ha ha giành trả tiền, nhưng tôi không để ông được như ý, vừa rồi bữa sáng do ông ta trả, vậy thì số tiền này đến lượt tôi mới đúng, chúng ta không ai nợ ai, nên cũng dừng có ý định gì với nhau cả.

Đang là ngày nghỉ nên người tới đây chơi rất đông, chúng tôi kiên nhẫn xếp hàng, tôi đứng giữa mẹ và bác Thẩm, mẹ nhìn bộ dạng của tôi mà khóc không được cười không xong.

Ân Chân thì thầm hỏi: “Cô muốn tôi ngồi cái này?” Anh chỉ chỉ vào cỗ máy được thiết kế như cái bánh xe khổng lồ, vẻ mặt kỳ quái.

“Đúng thế, anh chưa chơi bao giờ à?”

“Chưa.” Anh đáp. “Lát nữa tôi không lên đâu, cô đi cùng họ được rồi.”

Tôi tặc tặc lưỡi than: “Anh sợ à?”

“Đương nhiên không phải.”

“Vậy tại sao không chơi?”

Anh lẩm bẩm gì đó, không đưa ra được lời giải thích.

Đang nói, thì đến lượt chúng tôi, mẹ tôi nhanh tay nhanh mắt kéo bác Thẩm chen qua đám đông vào trước, do mỗi khoang hạn chế số lượng người ngồi nên tôi và Ân Chân bị rớt lại sau.

Mẹ mặt mày tươi tỉnh làm mặt quỷ với tôi, tôi tức tới mức hộc máu mà chẳng làm được gì.

“Vậy tôi cũng không chơi nữa.” Tôi cũng lùi về phía sau, nhân lúc Ân Chân không chú ý, kéo anh vào khoang thắt dây an toàn lại.

“Cô…”

“Vé đã mua cả rồi, không chơi thật lãng phí!” Tôi cong môi, tôi có một khuyết điểm khá lớn, đó là thích nhìn bộ dạng buồn cười của người khác, Ân Chân đã để lộ nhược điểm, tôi sao có thể tha cho anh.

Anh bất lực, quay mặt đi, không thèm nhìn tôi.

Tôi đoán nếu tôi không phải con gái, anh sẽ cho tôi một cái bạt tai.

Tôi ngồi đối diện với anh trên ghế dài, anh không muốn nhìn tôi, bèn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc này, bánh xe khổng lồ bắt đầu chuyển động, cảnh vật dưới đất xa dần xa dần.

Ân Chân mím chặt môi, đôi môi mỏng bị mím tới mức hiện sắc hồng.

Chiếc áo vừa bị tôi kéo nên hơi xộc xệch, để lộ một phần cổ, da rất trắng, điểm trên đó là những cọng râu lún phún nơi cằm, vô cùng hấp dẫn.

Tôi ngồi ngắm tới thất thần, anh đột ngột nắm chặt lấy tay tôi.

Tay rất lạnh, nắm chặt tới mức các đốt ngón tay trắng bệch ra.

Hai mắt anh nhắm chặt, đôi mi dài lay động như cánh bướm, để lộ sự căng thẳng và sợ hãi.

Trán lấm tấm mồ hôi, sắc mặt rất khó coi.

Tôi thử chạm vào anh, thấy người anh căng thẳng, hai chân như khẽ run rẩy.

“Anh… sợ độ cao?” Tôi hỏi với giọng bất an.

Anh không trả lời, tôi có thể cảm thấy tim anh đang đập rất nhanh.

Tôi ảo não vô cùng, tôi đâu biết thể chất anh lại đặc biệt như thế, không chỉ dễ say thuốc, mà còn sợ độ cao nữa.

Cảm giác anh nắm tay tôi chặt hơn, tôi hít một hơi thật sâu, cố làm ra vẻ trấn tĩnh nói: “Nếu anh sợ, tôi có thể cho anh mượn vai để dựa.”

Anh lại coi là thật bèn dựa vào, đầu óc tôi đột nhiên trỗng rỗng.

Tôi nghiến răng: “Anh dựa thật đấy à?”

Anh nói như hụt hơi: “Chẳng phải do cô hại?”

“Anh sợ độ cao sao không nói sớm?”

Anh khẽ nói: “Tôi không biết thế nào là sợ độ cao.”

Tôi liếc anh: “Nếu anh không khắc phục được tật này thì anh không thể ngồi máy bay, cũng không thể leo núi.”

Giọng anh lí nhí: “Nghiêm trọng thế ư?”

Hơi thở của anh vương vất quanh vai tôi, nóng hổi, trái tim tôi có lẽ không chịu nổi, dịu dàng hỏi: “Anh đỡ chưa?”

“Chóng mặt lắm!”

Tôi giơ tay ra, chầm chậm ôm lấy vai anh, để trọng lượng của người anh tựa hẳn vào người mình, khẽ nói: “Thả lỏng ra, đừng căng thẳng quá.”

Anh tựa đầu vào vai tôi, gật gật đầu rất nhẹ.

Tôi vỗ nhẹ vào lưng anh, trong đầu đột nhiên nảy ra một suy nghĩ kỳ quái, tôi không hề do dự tựa đầu vào anh, lặng lẽ áp sát mặt anh, dịu dàng: “Sắp đến rồi!”

“Ừm!” Anh gần như không nhận ra hành động của tôi.

Chúng tôi cứ giữ tư thế ngồi như vậy, cho đến khi hết vòng chơi.

Tôi thở phào, tinh quái nói: “Giờ có thể buông ra được chưa?”

Lông mày anh giãn ra.

Tôi giơ cao hai bàn tay đang nắm chặt vào nhau lên, ngẩn người nhìn. Từ lúc nào tôi và anh, mười ngón tay đan chặt, thế mà chẳng ai biết gì. Vội thu tay về, tôi khẽ húng hắng ho như muốn che giấu sự bối rối: “Đến rồi.” Lòng bàn tay thoáng ửng hồng, giống như sắc hồng trên má tôi lúc này.

Sau khi ra khỏi khoang thì Ân Chân nôn, mẹ tôi kinh ngạc hỏi: “Cậu ta say cái gì à?”

“Sợ độ cao.” Tôi đáp.

“Vậy mau mua cho cậu ấy bình nước.”

Bác Thẩm đã đưa chai nước khoáng tới. Tôi cụp mắt: “Cám ơn bác Thẩm.”

“Người một nhà đừng khách sáo.” Bác vỗ vỗ vai Ân Chân.

Những lời ấy tôi nghe chẳng thấy thoải mái gì cả, nhưng tạm thời tôi chẳng có thời gian để đôi co với ông ta, cứ để ông ta đắc ý đi.

Ân Chân sau khi uống hết nửa chai nước, nhìn có vẻ khá hơn, anh từ từ nói: “Chúng ta đi lại